Từ khi lên xe, Dương Khôi thể gọi điện thoại cho Tú Lâm, vì suốt quãng đường hề chợp mắt nghỉ ngơi. Trợ lý Mạnh chút do dự ông chủ .
“Có chuyện gì thì .” Chủ tịch Dương lạnh lùng liếc trợ lý Mạnh.
Trợ lý Mạnh gượng mỉm , “Tin tức từ bệnh viện cho , sáng nay bác sĩ Châu xin nghỉ phép thường niên một tháng rưỡi, lấy lý do cùng bàn chuyện kết hôn, đó cô xin tăng thêm nửa tháng nghỉ phép, là tròn hai tháng, hơn nữa còn cho đến chỗ ở của bác sĩ Châu, hàng xóm , sáng sớm bác sĩ Châu kéo vali rời , còn dắt theo đứa bé trừng sáu bảy tuổi…”
Hai tháng!!! Dương Khôi nhớ tới bản hợp đồng hai tháng trong cuộc điện thoại trưa hôm qua với Tú Lâm, ánh mắt thâm trầm và nụ bất chợt của nhếch lên, phụ nữ thật thông minh, em cho rằng thể trả hết nợ cho hai tháng lang thang khắp nơi ? Mơ tưởng khả năng quá nhỉ!
“Tiếp tục theo dõi cô , gặp ở thì đưa về cho !” Lời của Dương Khôi lạnh lùng như đang lệnh.
Trợ lý Mạnh lập tức gật đầu, đó hỏi thêm, "Chủ tịch, đến nhà hàng ăn cơm lát nữa gọi đưa cơm tới?"
Dương Khôi vội trả lời mà lấy điện thoại di động gọi cho Tú Lâm, vẫn gọi cho cô . Dương Khôi dậy bước ngoài.
"Tôi đến nhà hàng ăn.”
Trợ lý Mạnh đang theo thì Dương Khôi đột nhiên đầu , “Không cần theo , lát nữa ăn xong sẽ gọi cho .”
Lúc trợ lý mạnh liền xoay tới quầy lễ tân để làm thủ tục nhận phòng.
Khi Tú Lâm mở điện thoại, Dương Khôi gọi tới. Cô vốn định sẽ vứt sim điện thoại khi đến khách sạn, nhưng khi đến nơi thẳng khách sạn và quên mất việc đó. Bây giờ cuộc gọi đến Tú Lâm chút suy nghĩ, nếu quan trọng thì cần thiết trả lời làm gì.
Lúc Tú Lâm do dự cuộc điện thoại, Chí Thành bên cạnh thấy liền lên tiếng hỏi, "Sao ? Có là em chuyện ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-69-ke-hoach-bo-tron-that-bai.html.]
Bởi vì thấy tên gọi đến hiện màn hình điện thoại của Tú Lâm hai chữ “Biến thái” nên Trần Chí Thành chút tò mò hỏi.
Tú Lâm ngượng ngùng nhếch môi , đó cúp điện thoại, “Không gì , chỉ là gọi nhầm thôi.”
Nếu như lưu tên trong danh bạ thì thể cho là gọi nhầm ? Trần Chí Thành im lặng Tú Lâm mỉm .
Dương Khôi ở đầu bên nhíu mày.
Em to gan lắm, dám cúp máy điện thoại của ! Lại một nữa trốn tránh ? là trách nhiệm gì cả. nỗ lực biến mất mà đổi điện thoại di động, đây là chơi trò giả vờ mất tích với ? Muốn từ bỏ? Em hiểu tính cách của , khi em càng đẩy xa, càng đến gần em hơn, huống chi tìm hiểu tận tường về em thì thể dừng .
Dương Khôi chút do dự bấm nữa gọi , Tú Lâm còn kịp chuyện với Chí Thành thêm mấy câu thì điện thoại vang lên. Chí Thành thấy Tú Lâm màn hình điện thoại dịu dàng nhếch khóe môi, đàn ông liền mỉm trêu chọc, "Xem , hoài là một kẻ biến thái, còn là kẻ biến thái cố chấp."
Vào lúc khi đang đến cửa nhà hàng, Dương Khôi tiếng chuông điện thoại di động du dương, và còn những gì đàn ông đang phía đối diện cửa , cùng là một cô gái đang xoay lưng về phía cửa , khi điện thoại tay cô bấm tắt máy cũng là lúc điện thoại của Dương Khôi từ chối cuộc gọi, tiếng nhạc chuông trong nhà hàng cũng đột ngột dừng . Người đàn ông cùng cô gái, hình cao lớn, khi sát gần như bao phủ bộ cơ thể của cô gái, chỉ thể thấy chiếc váy màu nude sáng của cô lộ chút ít. Nếu phục vụ đang bưng đồ ăn đặt lên bàn vô tình đẩy Tú Lâm vòng tay Chí Thành làm cả hai vô cùng bối rối, thì chắc chắn Dương Khôi sẽ thấy phụ nữ mặc váy dài màu nude chính là bác sĩ Châu mà chủ tịch Dương đang tìm.
Tú Lâm bác súp đổ một ít lên , Trần Chí Thành vội vàng lấy khăn giấy bên cạnh giúp cô lau sạch, bất quá nhiệt tình đến mức đặt luôn tay chỗ nên đặt. Tú Lâm ngượng ngùng, đang định lấy khăn giấy từ tay Trần Chí Thành để tự lau thì một bàn tay thon dài hữu lực đột nhiên từ lưng vươn đoạt lấy khăn giấy trong tay Trần Chí Thành. Dương Khôi giúp Tú Lâm lau vết bẩn cưng chiều với cô.
"Sao bất cẩn như , nhỡ thương thì ?"
Tú Lâm ngạc nhiên đầu … Ảo giác? Đây nhất định là ảo giác!
Người đàn ông dịu dàng mặt đang chuyện với cô bằng giọng điệu yêu thương là ai ? Nếu váng đầu thì đúng thật là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị ? mặt ở đây? Anh cho theo giỏi ?
Tú Lâm giật , cô vội vàng nắm tay con trai. Muốn chạy trốn chủ tịch Dương nhưng trốn đến thành phố nơi đang công tác? là oan gia ngõ hẹp, cả một đất nước lớn như , cả thế giới cũng rộng lớn như , tại cô đến thành phố mà cũng đến để chạm mặt ở nơi ?
Nếu theo định luật Murphy thì khi bạn gặp một , cho dù đó sống cạnh bạn, cả hai cũng thể gặp . khi bạn trốn tránh một nào đó, thì cho dù thế giới rộng lớn đến bạn vẫn cảm thấy như luôn một chiếc radar theo dõi , và cũng đụng đó!