Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 68 : Người đàn ông mới quen.
Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:41:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tú Lâm dắt con trai xuống sảnh lớn, bên trong khách sạn nhà hàng đang mở tiệc buffet ngoài trời dành cho gia đình, các món hải sản tươi ngon luôn là sự lựa chọn của các bậc cha khi đưa con đến du lịch nơi đây. Biển Vũng Tàu như tranh vẽ. Nước biển trong veo cùng với khí hậu mát mẻ thoải mái, hải sản phong phú, buổi chiều còn thể bờ biển ngắm mặt trời lặn. Khách sạn nơi Tú Lâm lưu trú đặt phòng trực tuyến, thời điểm là mùa hè nên đương nhiên nhiều khách du lịch đến đây nghỉ dưỡng cũng như các gia đình tổ chức cho con nghỉ hè. Trùng hợp là chuyến công tác của Dương Khôi cùng trợ lý Mạnh, địa điểm cũng tại nơi , lúc họ thành thủ tục nhận phòng qua hệ thống website của khách sạn. Vì là ông chủ lớn, nên đích quản lý khách sạn tận cửa để đón tiếp. Dương Khôi và trợ lý của bước xuống xe, ngay lập tức chào đón một cách nhiệt tình.
Lúc là thời gian dành cho bữa ăn tối của nhóm khách du lịch trong đó con Tú Lâm. Trong khách sạn Choice Hotels, Tú Lâm và con trai đang ăn trong gian ấm áp của nhà hàng. Vì Tú Lâm dị ứng với hải sản nên cô chỉ ăn salad và vài món ăn nhẹ dành cho buổi tối, may mắn Tuấn Anh mang gen di truyền từ cô, thằng bé thích hải sản và ăn cực kỳ ngon miệng, chốc chốc còn Tú Lâm mỉm . Tú Lâm gọi thêm một đĩa thịt bò xào hành tây băm nhỏ cho con trai nhưng bé thích ăn, Tuấn Anh nhặt từng miếng hành tây bỏ khỏi đĩa.
Lúc bà chủ quản lý nhà hàng tình cờ ngang qua thấy, bà nhiệt tình xuống bên cạnh bé từ tốn hỏi, “Bạn nhỏ, thịt bò xào hành tây ăn ngon ?”
Thấy , đợi con trai trả lời Tú Lâm lịch sự lắc đầu giải thích, "Không , món ăn ngon, nhưng thằng nhóc từ nhỏ quen ăn hành tây, trong bất cứ món ăn nào hành tây cũng nhặt hết mới chịu ăn, cố gắng dùng nhiều cách để bé thể ăn nhưng vẫn chịu ăn."
“Thì là .” Bà chủ mỉm hiền hoà với Tuấn Anh, "Bạn nhỏ, chắc lẽ đây là do di truyền từ cha của con đúng ? Mà cha con thấy ?"
Tuấn Anh liền ngẩng đầu lên với bà bằng giọng non nớt của trẻ con, "Cha ở trời!"
Cậu bé tựa hồ nhiều cảm xúc khi lời , nhưng làm chút xót xa thương cho đứa trẻ mới sáu bảy tuổi mồ côi cha. Bà chủ Tú Lâm tỏ vẻ áy náy vì lỡ miệng, đáng lẽ bà nên hỏi vấn đề tế nhị , nhưng cũng vì cảnh của hai con Tú Lâm mà bà chủ càng cảm phục một bà trẻ đơn , nuôi con một thật sự dễ dàng chút nào, cô thật mạnh mẽ nhưng cũng thật đáng thương.
Bà chủ nhà hàng bụng dậy hai con Tú Lâm mỉm , "Cô còn trẻ một nuôi con, chắc cố gắng lắm. Xin hỏi, cô bao nhiêu tuổi ?"
Tú Lâm mỉm , “Tôi hai mươi sáu.” thật tuổi thật của cô chỉ mới hai mươi ba.
“Đứa nhỏ thoạt mới sáu bảy tuổi, cô sinh con sớm!” Bà chủ thiện và nhiệt tình .
Đối mặt với sự nhiệt tình của bà chủ, Tú Lâm thấy tự nhiên, nhưng vì lịch sự nên cô chỉ thể dối cho qua chuyện.
“Khi đó cứ tưởng rằng, còn trẻ thì sinh con sớm sẽ mau lấy vóc dáng hơn nên mới sinh bé! ngờ cha của bé sớm..."
"Cha của con là đàn ông đáng thương, con là phụ nữ nhất đời." Tuấn Anh còn đang lột tôm đột nhiên lên tiếng.
Bà chủ xong liền bật , "Đứa nhỏ thật đáng yêu. Không bây giờ cô nghĩ tới chuyện tìm cho một bạn trai ?"
Tú Lâm còn kịp mở miệng thì Tuấn Anh đáp lời, "Lâm Lâm cũng đang tìm để hẹn hò, sẽ tìm cha dượng cho con!"
"Lâm Lâm? Tên gọi , con trai cũng đang tìm kiếm bạn gái, lát nữa nó sẽ đến đây đón , thằng bé ngoài ba mươi nhưng yêu." Bà chủ kéo ghế sát bên cạnh Tú Lâm, “Hồi đó chồng cũng quá sớm giống với hoàng cảnh của cô nên thấy thương lắm, bây giờ giới thiệu con trai cho cô làm quen nhé."
Bà chủ dứt lời, một giọng nam trung dễ từ phía truyền đến, “Mẹ, đang chuyện với ai ?”
Bà chủ lập tức dậy, hướng con trai vẫy vẫy tay, đó kéo qua nhiệt tình giới thiệu với Tú Lâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-68-nguoi-dan-ong-moi-quen.html.]
“Chí Thành, đây là Lâm Lâm, còn đây là con trai của cô , đáng yêu ?”
Chí Thành liếc đứa bé đó gật đầu . Đứa trẻ với ánh mắt sắc sảo sáng ngời vẻ thông minh lanh lợi và đáng yêu. Người đàn ông cao ráo đầu hướng mắt về phía Tú Lâm, phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu nude nhạt đang yên lặng chiếc bàn ăn bằng gỗ cổ kính, mái tóc dài xoăn buộc hờ hững đầu. Cả toát lên khí chất ôn hòa, khóe môi nhếch lên ngưng tụ nụ mỉm, tổng thể tạo nên một vẻ thu hút đối diện đến thể rời mắt.
Lúc Tú Lâm dậy, cô mỉm chìa bàn tay mặt đàn ông, “Xin chào, là Châu Tú Lâm.”
Ý đồ của bà chủ rõ ràng là giới thiệu con trai với ! Tú Lâm lễ phép chào hỏi một cái nhưng trong lòng ngấm ngầm chạy. Tuy nhiên, đàn ông ở phía đối diện mỉm với cô và đưa tay bắt lấy bàn tay Tú Lâm.
“Xin chào, tên Trần Chí Thành, hân hạnh làm quen.”
Cảm giác bàn tay đang nắm tay chút phấn khích, Tú Lâm dùng sức bóp mạnh bàn tay , đàn ông lúc mới nhận đang thái độ thất lễ nên chút ngượng ngùng, thả tay mỉm :
“Thật xin …”
Tú Lâm xoa xoa lòng bàn tay đó , "Không gì."
Lúc Tuấn Anh đột nhiên dậy dùng đôi mắt xinh ngấn nước , bé kéo áo nhỏ giọng , “Lâm Lâm, con no , con buồn ngủ.”
Con trai thật là hiểu chuyện! Tú Lấm cúi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tuấn Anh, cô lễ phép gật đầu với bà chủ và đàn ông, môi nở một nụ hiền hoà.
“Thật xin , con buồn ngủ, chúng xin phép .”
“Không , cũng khuya mà.” Bà chủ nhiệt tình thêm, “Ngày mai để Chí Thành đưa hai con dạo biển đó trung tâm thương mại mua sắm, ở đây cũng nhiều nơi vui chơi dành cho trẻ con lắm, chắc chắn hai con sẽ thích.”
Tú Lâm thể trực tiếp từ chối lời mời nhiệt tình của bà chủ, nhưng cô thật sự làm phiền đến khác, huống chi chỉ là mới quen. Cho nên trong lòng Tú Lâm quyết định sáng sớm ngày mai sẽ trả phòng và tìm một khách sạn khác để ở. Vì , cô chỉ gật đầu và mỉm với hai mà gì, nhưng ngờ đàn ông nhiệt tình quá mức như bám đuôi, mỉm với Tú Lâm.
"Lâm Lâm, ngại gọi em như chứ? Em điện thoại đúng ? Cho của em, sáng mai sẽ gọi."
Người đàn ông quá nhiệt tình càng khiến Tú Lâm tự nhiên và cùng . Cô mỉm hổ với Trần Chí Thành, "Xin , điện thoại của hết pin..."
Vừa dứt lời, bà chủ lấy từ túi xách sạc dự phòng và cáp dữ liệu đưa qua cho Tú Lâm, "Vậy cầm sạc của bác mà dùng."
Liếc bà chủ nhiệt tình, đàn ông mặt, Tuấn Anh cảm thấy ông chú vẻ ngoài t.ử tế chắc hẳn là , nhưng dường như thích loại ? Mình cũng với lạ. nếu chuyện thì làm hợp với ?
Nghĩ lúc Tuấn Anh kéo tay Tú Lâm vẻ mặt thành thật , “Lâm Lâm, con hết buồn ngủ , thể chơi thêm một chút.”
“Vậy chúng thêm cũng .” Tú Lâm gượng sự đổi đột ngột của con trai.