Tú Lâm đầu , cố gắng thoát khỏi thở nam tính quá mức nóng bỏng của Dương Khôi, bám sát lấy cô như thể lời thốt từ đôi môi điều giống như đang hôn lên đôi môi mềm mại của cô. chỉ chế trụ hàm mà làm gì cả, cô đối mặt với khi chuyện, tránh né dù là ánh mắt. Tú Lâm đương nhiên hiểu điều , cảm giác mặt đối mặt bốn mắt làm cô cảm giác những thứ vô hình mắt đều là thuần khiết và cuốn hút bởi ánh mắt của , vì Tú Lâm đơn giản nhắm mắt để đôi mắt hút hồn của đàn ông.
Dương Khôi mỉm hành động đáng yêu của cô, nhỏ giọng , "Chúng là những bình thường thì hãy để cảm xúc bình thường đến một cách tự nhiên, em cần che dấu né tránh nó. Làm chỉ khiến em trở nên yếu đuối, thiếu hẳn sự mạnh mẽ và tự tin về thể chất lẫn tinh thần đến khó thể chịu đựng những khó khăn thử thách."
Nói xong, mở điện thoại gọi cho trợ lý Mạnh bảo đem bộ quần áo mới đến cho Tú Lâm. Tú Lâm ngượng ngùng kéo chăn lên quấn quanh , đó cô phòng tắm. Mở vòi nước gương, khắp cô đều dấu vết do đàn ông để , dù rửa thế nào cũng thể rửa sạch . Cô dùng sức chà xát làn da trắng nõn của cho đến khi nó chuyển sang màu đỏ, cuối cùng cũng thể làm mờ dấu vết, Tú Lâm quấn một chiếc khăn tắm mở cửa phòng .
Khi Tú Lâm ngoài, quần áo để sẵn giường. Người đàn ông lúc nãy trần như nhộng nay đổi một bộ quần áo mới, sang trọng và bảnh bao. Anh chiếc đồng hồ đắt giá của liếc Tú Lâm.
“Anh cho em hai ngày suy nghĩ, tối ngày thứ ba hãy cho sự lựa chọn của em.”
Tú Lâm trừng mắt đàn ông, suy nghĩ một chút , “Ba ngày!”
Ánh mắt Dương Khôi trầm xuống, “Một ngày!” Em thích trả giá lắm ?
Nói xong, Dương Khôi cầm lấy áo vest tùy ý khoác lên cổ tay.
Trả giá thất bại, từ hai ngày xuống còn một ngày, Tú Lâm thất vọng đàn ông đang ung dung mặt .
"Hai ngày thì hai ngày! Tôi từng thấy đàn ông nào hống hách thích oai để tỏ quyền trịch thượng với khác như , ngang ngược vô lý, thích làm bề lệnh cho khác lắm ?"
Dương Khôi đầu Tú Lâm đầy ẩn ý, vẻ mặt dường như với cô rằng, bất cứ lúc nào bất cứ nơi cũng thể chứng minh cho cô thấy, là một đàn ông đích thực và nguyên tắc của riêng , vì chính là chủ tịch của một tập đoàn lớn nhất nhì trong giới kinh doanh, sự trịch thượng và kiêu ngạo ngắm m.á.u từ lâu chứ tự nhiên mà .
Cuối cùng Tú Lâm cũng cố gắn nhịn xuống cãi với Dương Khôi, khi lưng , cô liền giơ ngón tay giữa hướng về phía đàn ông đó phun ba chữ nhỏ từ trong miệng.
“Tôi khinh !”
Đối với hành động trẻ con của phụ nữ Dương Khôi thừa , đắc ý vương khóe môi mỉm , tất nhiên để bụng hành động của cô. Gần hai tiếng trôi qua kể từ lúc hai chuyện với , Dương Khôi cầm áo khoác ngoài. Tú Lâm cầm quần áo đang định phòng tắm đồ thì đột nhiên Dương Khôi xoay gọi cô một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-64-chung-ta-co-tien-de-di-khong-me.html.]
“Lâm Lâm.”
Người phụ nữ hiểu chuyện gì liền đầu về phía cửa, lúc Dương Khôi đang ở cửa đối mặt với cô, mỉm giơ ngón giữa lên.
Ngón giữa!!!
Tú Lâm tức giận tiện tay cầm một cái gối ném về phía cửa, “Đồ đáng ghét!!”
cửa đóng nên cái gối chỉ đập nhẹ cửa giống như ném đá xuống biển, hề quá nhiều động tĩnh. Tú Lâm tức giận bốc khói. Bên cạnh quần áo của cô là chiếc túi xách cũng trợ lý Mạnh đem đến, Tú Lâm chút nghĩ ngợi lập tức mở túi xách lấy điện thoại. Cả buổi tối đến sáng nay thấy cô về nhà, Tuấn Anh gọi điện thoại cho cô mấy nhưng ai máy. Tú Lâm vội vàng gọi , đầu bên điện thoại lập tức truyền đến giọng mềm mại ngây thơ của đứa trẻ.
“Lâm Lâm, buổi xem mắt của thế nào ? Mẹ hư quá, con gọi cho nhiều ?”
“Bé cưng, con đang ở ?”
Vừa điện thoại bước khỏi quán cafe, Tú Lâm tùy ý bắt một chiếc taxi.
Tuấn Anh thành thật , "Con đang ở nhà. Mẹ Linh nếu buổi xem mắt diễn thì buổi tối sẽ về nhà, con lo lắng nên gọi điện."
Tú Lâm, "..." Phương Linh nhảm nữa ! Tội nghiệp con trai , nào vô tâm như nhỉ?
Tú Lâm thời gian để giải thích với Tuấn Anh qua điện thoại, cô chỉ đơn giản với con trai.
"Con yêu, mau thu dọn hành lý, chuẩn cho con một điều bất ngờ. Không con Vũng Tàu ngắm biển ? Kỳ nghỉ hè dẫn con ngắm biển, ?"
Đầu bên im lặng một hồi đó , "Con vui, nhưng , chúng tiền để ?"
Tú Lâm chút nghẹn ngào câu hỏi của con trai, cô , "Có chứ con, chỉ cần con mau thu dọn hành lý, một lát sẽ tới đón con luôn."