Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 61 : Tối hôm qua và bây giờ, có gì khác nhau?

Cập nhật lúc: 2026-04-20 13:56:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tú Lâm tỉnh nữa thì là sáng hôm . Ban đầu, cô nghĩ khi thức dậy sự việc sẽ đối mặt với một chiếc giường lớn trống rỗng lạnh lẽo, sự tình diễn chẳng luôn là như thế ? Sao khi đàn ông đạt thứ họ khao khát sẽ lạnh lùng rời trong im lặng, tuy buồn nhưng điều đó sẽ giúp hai bên bớt hổ hơn. Bất quá như ý của bác sĩ Châu, lúc đàn ông gương mặt tuấn tú đang trần như nhộng vẫn bên cạnh cô, cùng với một bàn tay to ôm ngang eo cô một cách hiển nhiên và phần độc đoán, như đang giữ lấy thứ thuộc về . Tú Lâm liếc thể , cũng khác gì một con nhộng, còn thoải mái gối đầu cánh tay của chủ tịch Dương. Ký ức đêm qua trong nháy mắt như xâm chiếm tất cả suy nghĩ của Tú Lâm, nghĩ đến sức chiến đấu bền bỉ và vô cùng mãnh liệt của chủ tịch Dương, Tú Lâm cảm thấy đau nhức như sắp rã rời, kể cả ngón tay cũng động.

Ai sung sướng? Ai khi đạt đến thăng hoa những cảm xúc đều như vỡ òa và đạt cực khoái, sướng như đang lân lân chín tầng mây? Sướng thấy, chỉ thấy đau c.h.ế.t , cả ê ẩm như đ.á.n.h cho một trận nhừ tử. Cũng giống như ai sinh con là đau? Lúc sinh con, Tú Lâm đau đến mức lóc kêu cha gọi ngừng. thủ phạm bên cạnh cô vẫn đang ngủ say sưa với vẻ mặt thỏa mãn đắc ý dào dạt, cũng đang mơ thấy gì mà khiến khóe môi bất giác cong lên.

Cười hả? Vẫn còn thể ?

Không chút nghĩ ngợi, Tú Lâm trúc giận dùng sức đá đàn ông trần như nhộng một cú lăn khỏi giường. Bị một đá như tỉnh mới là lạ, Dương Khôi ngã sàn nhà ngẩng đầu ngơ ngác đang giường, một hồi lâu mới hồi phục suy nghĩ.

Là phụ nữ mà tính khí thật chút nào, sức lực cũng còn mạnh ghê gớm nhỉ! Còn đá khác là còn tiếp tục đây mà.

Dương Khôi t.h.ả.m chống dậy, trong vẻ mặt thâm trầm nghiêm nghị chút mờ mịt cũng chút ung dung, lặng lẽ lạnh lùng khoanh tay Tú Lâm từ xa như đang dò xét, ánh mắt khiến sống lưng cô phát lạnh. Vài giây , từ đất dậy bước đến giường kéo chăn lên chui trong, nhàn nhạt với phụ nữ bên cạnh.

“Sau em đừng đ.á.n.h thức bằng cách thô bạo như , em thể lựa chọn, gọi hoặc hôn để đ.á.n.h thức."

“Anh cho rằng là Bạch Tuyết ăn táo độc từ mụ phù thuỷ ?”

Nói xong lời , Tú Lâm tung chăn định rời giường phát hiện trần như nhộng, cũng , quần áo đang ở mặt đất mà, nhặt lên là thể mặc . đáng tiếc chiếc áo của cô tối qua Dương Khôi xé rách, hiện tại nó chẳng khác nào cái rẻ rách dùng để lau bàn.

“Tên họ Dương , xé rách áo , nên lấy áo của xem như đền bù!” Hai mắt Tú Lâm sáng ngời chằm chằm chiếc áo sơ mi trắng của Dương Khôi đang sàn nhà.

Vừa khom định nhặt chiếc áo thì đàn ông dùng cánh tay thon dài ôm lấy eo kéo lòng, Dương Khôi Tú Lâm , “Vừa em gọi là gì?”

“Thả !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-61-toi-hom-qua-va-bay-gio-co-gi-khac-nhau.html.]

Bàn tay vươn lên tát mặt đàn ông nhưng giữ , còn kéo lên môi hôn một cái.

"Mặc quần áo bỏ chạy nhận luôn đúng ? Hở một chút là bỏ chạy, em là trách nhiệm như ?"

Tú Lâm hổ lặp tức vùi đầu trong chăn, nhưng chỉ trong giây lát cô chui khỏi chăn, cô thật sự chút do dự tát cánh tay Dương Khôi một cái.

“Anh mặc quần áo chứ!! Muốn như thế về nhà nữa ?”

Cái tát nặng cũng nhẹ, nhưng với cái tát Dương Khôi cảm thấy thực sự với Tú Lâm. Có thể quan hệ xác thịt là do hai bên tự nguyện mới đến thỏa mãn, nhưng vẻ như tối qua là do một phần của cưỡng ép cô. Tuy cuối cùng Tú Lâm cũng phản kháng, nhưng với sức lực nhỏ bé của cô liệu thể phản kháng ? Đó cũng chứng minh một điều, trong tim cô hình bóng của .

“Bà Dương, sáng sớm đá chồng xuống giường , em cho thời gian để mặc quần áo ?” Dương Khôi cau mày, giọng và ánh mắt như tố cáo tội ác của vợ sáng sớm hành hung chồng .

Tú Lâm tức giận kìm nén hồi lâu mới bật thốt , “Đáng đời ! Còn gọi bà Dương nữa sẽ đá khỏi phòng.”

Bị Dương Khôi ôm chặt chẽ như dù là lật cũng thể huống chi là đá khác. Thế là bác sĩ Châu tiếp tục giãy dụa quằn quại trong vòng tay chủ tịch Dương. Thân thể trơn bóng trắng nõn của phụ nữ giống như con tằm uốn éo trong kén khiến cho ánh mắt Dương Khôi càng thêm âm trầm, cúi đầu chằm chằm trong ngực. Đến khi chịu hết nỗi, Dương Khôi nhíu mày , “Là một bác sĩ khoa tiết niệu, em nếu sáng sớm mà cứ cọ tới cọ lui trong n.g.ự.c đàn ông thì sẽ dẫn đến hậu quả gì ?"

Cảm giác thứ ở của đàn ông càng ngày càng cứng rắng, Tú Lâm ngừng động tác, cô đem đầu đụng mạnh đầu Dương Khôi.

"Đồ biến thái!"

Tuy cũng đau nhưng khóe miệng Dương Khôi khẽ giật giật mỉm tà ác, ánh mắt Tú Lâm một cách ý nghĩa, nhẹ giọng lên tiếng hỏi, "Biến thái? Em tối qua, bây giờ?"

Tắt lửa lòng vì hổ, Tú Lâm hung ác trừng mắt đàn ông một cái, cô nâng chân đá bộ phận trọng yếu đang cương cứng của đàn ông.

“Tối hôm qua và bây giờ gì khác ?”

Loading...