Sự đổi kinh thiên động địa và thái độ ngang ngược lưng của chủ tịch Dương ngay lập tức khiến bác sĩ Châu choáng váng, cô chằm chằm đàn ông đang đè . cú đẩy đột ngột của đàn ông ảnh hưởng đến sự sáng suốt và nhạy bén của Tú Lâm, cô ngẩng cao đầu cố về phía cửa, đột nhiên Dương Khôi cúi đầu chắn mặt che hết tầm của Tú Lâm. Trực giác cho cửa nhất định là mà bác sĩ Châu đang cố hết sức để bảo vệ tránh làm tổn thương đến, tất nhiên là con trai của cô . Nếu như lúc thằng bé thấy nó cùng với một đàn ông khác mật thì nhỉ? Trước mắt cơ hội làm cha dượng của thì bỏ lỡ, việc trọng đại tràn trề hy vọng là đây.
Nghĩ , chủ tịch Dương ánh mắt gắt gao bác sĩ Châu đang .
"Nếu em còn giãy giụa sẽ hôn em."
"Nếu hôn , sẽ c.ắ.n !" Tú Lâm cần suy nghĩ liền trả lời.
Dương Khôi đem eo của phụ nữ ôm chặt hơn, "Cắn ? Cắn ở chỗ nào?"
Tú Lâm còn kịp hiểu rõ cái chủ đề mơ hồ trong suy nghĩ của Dương Khôi thì ngoài cửa truyền đến một giọng quen thuộc vang lên, "Lâm Lâm, ở nhà nhiều cầm máy ảnh chồm nhỏm chằm chằm lên nhà ?”
“Ôi ơi!! Lâm Lâm, … !!"
Phương Linh bước cửa, cô trông thấy một màn ôm ấp của hai sô pha thì tá quả hét lớn.
Tú Lâm sửng sốt vội vàng lấy tay che mặt Dương Khôi đầu Phương Linh đang ở cửa. Dương Khôi nắm tay cô kéo xuống, cô gái đang cửa .
Không đứa bé nào cả?!
Chủ tịch Dương chút thất vọng, ban đầu còn tưởng trở về nhà là con trai của Tú Lâm, nhưng ngờ chỉ một Phương Linh xuất hiện ở cửa. Tuy làm chủ tịch Dương vui nhưng bác sĩ Châu thở phào nhẹ nhõm vì con cô về, nếu để cho thằng bé thấy cảnh đắn của thì thật sự lắm . Phải giữ cho tâm hồn trẻ nhỏ luôn luôn trong sáng và ngây thơ đúng !
Lúc Dương Khôi gỡ tay Tú Lâm đang treo như lò xo cổ xuống dậy. Khi thấy sô pha là ai, hai mắt Phương Linh liền sáng lên.
“Anh là chủ tịch của tập đoàn Dương Thị, Dương Khôi đúng ?”
Tú Lâm trả lời câu hỏi mà chỉ thể Phương Linh với một nụ nhếch mép vì hổ, “Sao đến giờ ?”
Phương Linh nháy mắt với Tú Lâm, “Sáng nay xem buổi biểu diễn, vốn định về nhà nhưng đường mua chân gà xã tắc ngon nên mang đến cho , nhưng ngờ… Nếu Dương đang ở đây, nhất định sẽ đến quấy rầy hai tâm sự… Cứ tự nhiên tiếp tục làm những chuyện còn gian vỡ, sẽ liền."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-52-em-con-no-toi-nhieu-lam.html.]
Tú Lâm trợn mắt Phương Linh trong khi cố gắng rút tay khỏi tay bàn tay to lớn của đàn ông. Cô Phương Linh cố giải thích.
"Cậu lung tung cái gì ? Tôi và làm gì cả!! Tâm sự cái gì?"
"Ừm, chúng tâm sự đến nhỉ? Em tiếp tục ?" Dương Khôi dùng giọng từ tính cố ý làm cho khác hiểu lầm, lười biếng đùa nghịch những ngón tay thon dài trắng nõn của bác sĩ Châu, cũng để ý đến đang ở cửa.
Tú Lâm đầu liếc Dương Khôi một cái rút mạnh tay về. Thấy trò vui đến đây cũng nên kết thúc, Dương Khôi vẻ hiểu chớp mắt Tú Lâm mỉm .
“Em yêu, ngày mai tới gặp em.”
“Dương… ưm!!” Tiếng hét của Tú Lâm dập tắt khi Dương Khôi cúi đầu hôn lên môi cô đó rời .
Những câu nuốt xuống cổ họng, Tú Lâm hung hăng trừng mắt Dương Khôi.
"Đệch cái con… Ai thèm tâm sự với ! Giữa chúng quan hệ gì hết, hi vọng sẽ giải thích với giới truyền thông cho rõ ràng, trở cuộc sống bình thường, nhất là gặp nữa.”
Dương Khôi dậy chỉnh quần áo đó cúi xuống Tú Lâm, “Em thông minh, nhưng mà, dù vẫn quá ngây thơ, em còn thiếu nợ , mới đó quên ? Nợ nhiều lắm đó, gặp .”
Nói xong, Dương Khôi thẳng mắt Tú Lâm. Khoảng cách quá gần, thể thấy đôi đồng t.ử trong suốt đen như mã não của cô , cả hàng mi dài cong cong hệt chiếc lông vũ khuấy động lòng . Thêm đó là đôi môi mỏng hồng hào chẳng khác nào quả đào căng mọng.
Người đều , yêu một khác chính là liều t.h.u.ố.c nhất để chữa lành vết thương cũ. Tôi thể vượt qua nỗi đau mất là nhờ em, vì điều đó cho nên là vui mừng hơn ai hết thì làm thể để cuộc sống của em diễn bình thường mà .
Phương Linh tròn mắt Dương Khôi ung dung mỉm cúi chào đó rời , cô nhanh chân sáp kéo Tú Lâm lên hỏi, “Cậu nợ cái gì mà nhiều?”
Tú Lâm khổ sở bưng hai tay che mặt nhưng nội tâm kêu rào c.h.ử.i thầm chủ tịch Dương.
Đồ xa điều, giữa và chả ân oán tình thù thì, tại luôn làm việc trở nên phức tạp hơn. Nếu còn ép quá đáng, nhất định sẽ triệt tiêu đường con cái của , đến lúc đó đừng trách tay độc ác nhé.