Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 44: Những ngày yên bình hiếm có.

Cập nhật lúc: 2026-04-05 09:32:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"..." Là do làm?

Dương Khôi nhướng mày, “Bác sĩ Châu, đừng với là em nó mang ý nghĩa gì nha? Đó là dấu vết tạo bởi tác động vật lý, dùng lực mút quá mạnh tác động lên vùng da nhạy cảm để dấu vết thể yêu. Vết hickey thường tạo lúc cảm xúc thăng hoa khi … Lên đỉnh.”

Đối mặt với một kẻ hổ như chủ tịch Dương, Tú Lâm thật sự nên phản bác như thế nào. Những lời lưu manh như thế cũng thể , phục thật đó, cần giải thích, mà là thôi.

Tú Lâm thèm để ý đến Dương Khôi, cô nhanh chóng phòng vệ sinh quần áo, thấy bên ngoài trời âm u chắc lẽ sẽ lạnh nên cô khoác thêm áo khi ngoài, nhưng tìm hồi lâu cũng thấy chiếc áo khoác Nguyễn Vũ cho mượn. Tú Lâm đầu đàn ông đang gương chỉnh sửa cổ áo, cô hỏi:

“Anh thấy áo khoác của ?”

“Vứt .” Dương Khôi đầu mà nhàn nhạt đáp.

Tú Lâm kinh ngạc, “Vứt ? Vứt khi nào?”

“Tối qua, khi em ngủ say.”

Nhìn ánh mắt hoài nghi của Tú Lâm, Dương Khôi nghiêm túc bổ sung, “Anh ném nó từ ban công xuống, chỉ là một cái áo tầm thường lẽ cũng chẳng ai nhặt , mà nếu nhặt thì cũng đem bỏ thùng rác. Nếu thấy tiếc, em thể xuống bộ phận an ninh nhờ họ mở camera xem chiếc áo hiện tại trong thùng rác nào.”

Tú Lâm khổ sở, “Không cần!" Bất ngờ cô mở to mắt Dương Khôi, "Anh đang dùng bàn chải đ.á.n.h răng của đó!!"

Dương Khôi thứ đang cầm tay, "Ồ? Vậy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-44-nhung-ngay-yen-binh-hiem-co.html.]

Anh chỉ thản nhiên hỏi chiếu lệ tiếp tục đ.á.n.h răng rửa mặt như chuyện gì xảy . Tú Lâm cảm thấy sắp đàn ông làm cho phát điên, vì khi quần áo xong, cô dứt khoát lấy xách túi ngoài thèm quan tâm đến chủ tịch Dương nữa.

Bên ngoài trời đang mưa, những hạt mưa bay phất phới trong gió nhẹ, các hạt mưa li ti rơi xuống tạo thành những màn sương như hạt bụi kích thước nhỏ, nên hầu hết những hạt mưa rơi xuống chạm mặt đất bốc tan biến trong khí. Tuy chỉ là mưa phùn nhưng cũng thể ngoài dạo đạp xe , vì sáng nay tất cả các chuyến hủy bỏ, đó sẽ ở nhà hàng để ăn uống và tham gia một hoạt động vui chơi trong nhà. Lúc các đồng nghiệp của Tú Lâm đều đang tập trung tại nhà hàng ở tầng . Tú Lâm tới cửa, Nguyễn Vũ thấy cô liền tươi vẫy tay với cô. Tú Lâm nhếch khóe môi, cô định thì cảm nhận vai khoác lên một chiếc áo, Dương Khôi theo lưng cô từ lúc nào mà hiện tại đang cạnh cô. Tú Lâm mờ mịt đầu , định vươn tay cởi chiếc áo trả cho , thấy chủ tịch Dương nghiêng , môi mỏng lướt qua vành tai trắng nõn của cô, Dương Khôi nhỏ tai Tú Lâm.

“Dấu hôn cổ."

Tú Lâm tức giận trừng mắt đàn ông một cái, cô kéo áo khoác quấn chặt lấy cổ đến nỗi suýt nữa thắt cổ c.h.ế.t luôn! Tâm tình chủ tịch Dương lúc , xoay ưu nhã mà ngoài, đó mất hút trong tầm mắt nuối tiếc của .

Vân Anh chiếc áo khoác của Tú Lâm với vẻ mặt tám chuyện, cô nhỏ giọng, "Bác sĩ Châu, cô thể dậy vài chiêu để tìm một giàu trai như chủ tịch của tập đoàn Dương Thị ? Nếu , cuộc đời sẽ đổi, ngay cả công việc cũng cần luôn. Chỉ nghĩ thôi thấy cực kỳ hạnh phúc ."

"Tôi và Dương Khôi liên quan gì hết!!"

"Không liên quan?!! Vậy tại cô vẫn gọi tên ?"

"..." Anh tên thì gọi, thế thôi.

Tú Lâm giải thích thế nào cho , nhưng càng giải thích càng vẻ như đang che đậy điều gì đó nên cô chỉ im lặng. ngờ từ đó trở mối quan hệ giữa cô và Dương Khôi xem là đương nhiên trong mắt các đồng nghiệp.

Mưa rơi dày đặc suốt một ngày đêm, tình hình khá hơn cho đến ngày hôm . Cả ngày thấy bóng dáng Dương Khôi lai vãng quanh phòng , trong lòng Tú Lâm cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và thoải mái. Dương Khôi xuất hiện cho đến ngày thứ ba, khi Tú Lâm chuẩn thành phố, ngay cả Châu Thuỷ Tiên cũng thấy tâm , gặp hai đó tâm trạng thật dễ chịu bao.

 

Loading...