Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 39: Tôi không nhớ gì cả...
Cập nhật lúc: 2026-04-04 14:19:25
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đều yêu một khác chính là liều t.h.u.ố.c nhất để chữa lành vết thương cũ. với Tú Lâm, thể vượt qua nỗi đau trong quá khứ là điều vui mừng, nhưng lúc cô sẵn sàng cho một mối quan hệ mới.
Chủ tịch Dương còn kịp gì thêm thì Tú Lâm đang ở chính diện đàn ông mặt , cô thẳng thắng :
“Nếu giữa chúng đêm qua xảy quan hệ... Tôi thật sự cho , đây đầu tiên của , nên cũng cần cảm thấy áy náy, nghĩ cũng đầu tiên của , chúng điều là trưởng thành, dù thì chuyện xảy gần như thể nhớ nỗi. Tôi sẽ giúp giữ kín bí mật về vấn đề sức khỏe của , và hy vọng thể quên những gì xảy đêm qua. Tôi nghĩ đó là một quyết định đúng đắn cho cả hai … Tạm biệt , Dương!"
Nói xong lời Tú Lâm đưa tay đẩy Dương Khôi khỏi nhà vệ sinh đó khóa cửa . Dương Khôi bên ngoài chằm chằm cánh cửa phòng đóng chặt, trầm mặc gì, một lúc nhếch mép , phụ nữ khả năng chọc giận lúc nơi, cho dù là chuyện quan trọng vớ vẩn cô vẫn thanh thản đón nhận một cách vô tâm như thế ?
Đứng một trong phòng vệ sinh đợi năm sáu phút, Tú Lâm cho rằng vì bận rộn hẳn là Dương Khôi rời , cô rón rén từ từ mở cửa, nhưng mở cửa bước liền đụng một bức tường thịt sừng sững mặt. Cô ngẩng đầu lên một cái lùi hai bước, đôi mắt chớp chớp ngạc nhiên đàn ông.
“Sao còn ?”
Chưa tính toán xong với em làm thể ?
Dương khôi mỉm miệng bước nhà vệ sinh tiện tay đóng cửa nhốt luôn phụ nữ bên trong với , cúi đầu cô hỏi, “Bé cưng là ai?”
Ánh mắt Tú Lâm Dương Khôi, còn cả bé cưng luôn cơ đấy? Phải , cho điều tra mà.
Biết trong lòng Tú Lâm đang nghĩ gì, Dương Khôi giải thích, “Khi ngủ mê, em gọi “Bé cưng”.
“Đó là… Con trai .” Tú Lâm thẳng thắng chút vòng vo sự thật cần suy nghĩ.
Con ngươi đen nhánh của đàn ông khẽ rung lên, khóe môi chợt hiện lên một nụ tin tưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-39-toi-khong-nho-gi-ca.html.]
"Con của em? Em đang đùa ?"
“Tôi thật. Không điều tra rõ ràng về ?" Tú Lâm trợn mắt đàn ông, cô đẩy đàn ông xa một chút, đó đến chiếc vali lấy một bộ quần áo sạch.
Dương Khôi tại chỗ khoanh tay tao nhã tựa lưng tường, đôi mắt đào hoa đảo qua bờ vai tròn trịa của nữ bác sĩ nhỏ giọng, “Hóa đứa bé đó là con nuôi mà là con ruột! Người đưa tin với em bạn tên là Phương Linh, cô một con trai sáu bảy tuổi, đứa bé gọi em là , nhưng là nuôi. Có thật đó là con của em em đang dối ?"
Tú Lâm im lặng, cô thẳng trong gương mỉm bất đắc dĩ lắc đầu.
"Bé cưng là con ruột của , lúc đó còn trẻ nên hiểu chuyện, tính tình bốc đồng, nổi loạn, chạy ngoài quậy phá giao du với nhiều thanh niên . Khi mang thai… cũng cha của đứa bé là ai, nhưng vẫn sinh nó , cũng vì mà đuổi khỏi nhà, chính Phương Linh cưu mang , khi đó chỉ mới mười sáu tuổi. Phương Linh là một , kiểu hiền lành nguyên tắc điều kiện. Năm cũng là bất đắc dĩ lắm, mới mười sáu tuổi m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , vì đặc thù của cơ thể nên thể bỏ thai, sợ phá t.h.a.i quá sớm thể sinh con nữa, với cũng bỏ đứa bé, nó quyền sống đời dù tương lai sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng chuyện đối với một nữ sinh cấp ba quả là tai ương ngập đầu… Tôi còn nhớ rõ tình cảnh ngày gặp Phương Linh, lúc đó ngất xỉu vì đủ dinh dưỡng và đáng đuổi , cô mang về nhà. Không phá t.h.a.i thì sinh , mà lúc đó đang học cấp ba, thật sự gì về nuôi con chăm sóc một đứa trẻ. Khi con trai chào đời, vì thương hoàng cảnh và xem như con ruột nên ba Phương Linh nuôi đứa bé để thể trường học tiếp, học làm. Sau khi nghiệp đại học, một cơ hội làm nghiên cứu sinh, cũng một cơ hội thực tập nước ngoài. Tôi thể bỏ qua, nhờ ba Phương Linh nên chuyến đó thuận lợi, khi trở về nước gặp con trai, lúc đó bé cưng năm tuổi, nó là ai mà cứ gọi Phương Linh là . Thì khi hai năm Phương Linh cũng kết hôn, cô nhận luôn con là con ruột của , cả nhà cô ai cũng yêu thương bé cưng, vì làm xáo trộn cuộc sống của con và trả ân cho gia đình Phương Linh, nên gì với bé… Tôi lý do để hận đàn ông rõ tên tuổi, cũng mặt mũi đó làm mang thai, trái cảm ơn , vì nhờ mà như ngày hôm nay, một công việc định và một đứa con đáng yêu.”
Tú Lâm gượng , “Anh cũng , t.h.a.i khi kết hôn là điều vinh dự gì."
Tú Lâm ngại kể hết quá khứ của cho Dương Khôi , vì cô chủ tịch Dương mắc chứng ưa sạch sẽ, chắc chắn khi xong sẽ tránh xa cô càng xa càng .
Lúc Dương Khôi yên lặng Tú Lâm. Phải chấp nhận con trai ruột của biến thành con nuôi, em thật kiên cường và lý trí hơn cái vẻ bề ngoài mảnh mai yếu đuối của nhiều. Người phụ nữ ngại làm tổn hại đến hình tượng của mà đem chuyện quá khứ kể hết cho , thậm chí thể do cô cố ý để khi xong sẽ coi thường mà bỏ qua ý định theo đuổi, đó xem như hai từng gặp cũng như từng quen .
Tú Lâm nhếch khóe môi đến bên cạnh đàn ông, đôi mắt ngập nước nheo nhếch miệng .
“Bây giờ rõ về , chắc còn theo đuổi ? Còn cứu vớt cuộc đời của nữa ?"
Dương Khôi Tú Lâm chăm chú, đôi mắt to đen của cô trong veo như thuỷ tinh chứa một lớp nước lung linh như sắp chảy xuống. Dương Khôi chuyên tâm làm cô cảm thấy nổi hết gai ốc, thể chút run lên. Trước ánh mắt đang chằm chằm , Tú Lâm tự nhiên mà , nhưng Dương Khôi nhéo cằm ép cô ngẩng đầu .
"Vậy thì , chúng đừng thảo luận chuyện tối qua nữa. Hãy suy nghĩ xem con trai em cần tìm một cha nhiều tiền ? Tôi thì ? Tôi cũng một đứa con, làm cha khác chắc thú vị lắm.”
Đôi mắt của Tú Lâm cụp xuống, cô tưởng rằng Dương Khôi tin những gì , Tú Lâm đột nhiên bước tới nắm lấy tay đàn ông, cô hít sâu một đó buông tay đang nắm chiếc chăn quấn quanh . Chiếc chăn bông ngay lập tức tuột khỏi cô, cơ thể xinh của phụ nữ xuất hiện mặt chủ tịch Dương, chỉ còn mặc duy nhất một chiếc áo nịt n.g.ự.c và quần lót. Cô thẳng mắt đàn ông đó nắm lấy tay , ấn những ngón tay thô ráp của lên những vết rạn da ở bụng của .