Nằm một lúc, thấy dường như gì đó thích hợp, Tú Lâm dụi dụi mắt vươn tay bật đèn nhỏ bên giường. Với sự trợ giúp của ánh sáng yếu ớt cô thể rõ nét mặt sâu thẳm của đàn ông đang bên cạnh , đôi mắt chằm chằm cô. Tú Lâm hoãng hốt hét lên một tiếng sợ tới mức lên lời, dậy nhưng vững, loay hoay ngã nhào từ giường lăn xuống sàn nhà. Mối quan hệ của Tú Lâm với Dương Khôi tuyệt đối xứng danh nghiệt duyên, đúng là chuẩn mực của cụm từ "oan gia ngõ hẹp".
"Thật xin , nhầm phòng!"
Nói xong Tú Lâm liền chạy ngoài, cô thất thần chạy về phía hành lang phòng, ngay lúc Dương Khôi định gọi cô nhưng Tú Lâm xa. Dương Khôi dậy tới mở cửa phòng , bên ngoài cửa phòng bên cạnh truyền đến một tiếng quẹt thẻ mở cửa liên tục. Mở cửa , Tú Lâm suy tư một lúc, thể chuyện nhầm phòng , rõ ràng mở cửa phòng bằng thẻ của nhân viên khách sạn đưa mà?
Nghĩ , Tú Lâm vòng qua thứ hai trở , cô cửa phòng với vẻ mặt kiên định Dương Khôi đó chỉ tay phòng.
"Đây là phòng của ! Anh mới là nên ngoài!"
Không giải thích, Dương Khôi nắm tay kéo Tú Lâm phòng thản nhiên đóng cửa . Áp thẳng Tú Lâm tường, phụ nữ bé nhỏ đang vùng vẫy trong lòng , ánh mắt càng sâu thẳm vạn phần ánh đèn mờ ảo. Tú Lâm cảm thấy áp lực từ đàn ông thật sự quá lớn, cô thoát nhưng tự chủ , cơ thể cứ thế cọ sát cơ thể đàn ông. Vì sự động chạm khiêu khích làm Dương Khôi lùi về một chút, rũ mắt chiếc áo khoác Tú Lâm.
“Của bác sĩ Vũ ?” Từ lúc gặp Tú Lâm, vẫn luôn hỏi vấn đề , vì phụ nữ nào mua kiểu áo khoác dành cho đàn ông để mặc cả.
Ánh mắt Tú Lâm mờ mịt, cô cúi đầu chiếc áo khoác kaki , nhưng Dương Khôi nhắc đến Nguyễn Vũ với vẻ vui, Tú Lâm đột nhiên mỉm , cô tự nhiên gật đầu với Dương Khôi.
“ , là của bạn trai .”
Bạn trai ?
Dương Khôi mím môi, ánh mắt sắc bén rơi khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nữ bác sĩ, đột nhiên khóe môi cong lên quỷ dị.
“Anh chỉ cho em mười hai tiếng để chia tay với bạn trai, xem em hiểu những gì . Bây giờ em tự cởi bỏ cái áo để cởi cho em?"
Tú Lâm ngay lập tức thấy khó chịu, cô nắm chặt lấy chiếc áo khoác dứt khoát ngẩng mặt lên Dương Khôi lắc đầu, kiên quyết :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-35-toi-di-nham-phong.html.]
"Tôi cởi, là gì mà lệnh cho , mặc cái gì đợi cho phép ?"
“Xem em giúp em.” Khi bàn tay Dương Khôi định túm lấy một bên áo khoác thì Tú Lâm liền nhanh như một con chạch thoát khỏi sự khống chế của .
Dương Khôi tiếp tục ép buộc Tú Lâm cởi áo nữa, đến giường và xuống, giọng Dương Khôi trầm nhưng chút mênh m.ô.n.g xa xôi.
"Tại em đến đây?"
Tú Lâm chỉ cảm thấy câu hỏi của Dương Khôi thật hoang đường, du lịch tất nhiên địa điểm đầu tiên lựa chọn là nơi còn gì, cảnh , thức ăn ngon, là địa điểm gần thành phố dễ dàng . Tuy rằng uống rượu đầu chút choáng váng, nhưng chí ít đầu óc cô vẫn còn minh mẫn. Tú Lâm nâng khuôn mặt nhỏ nhắn Dương Khôi.
"Bệnh viện tổ chức khen thưởng cho các bác sĩ thành tích trong công tác nên tổ chức du lịch, địa điểm là do lãnh đạo chọn, ngờ gặp ở đây. Mà ở trong phòng của ?”
Xem , sự gặp gỡ của và tuyệt đối xứng danh “mối nghiệt duyên”, khi gặp chắc chắn sẽ xảy chuyện.
Im lặng một lúc lâu, thấy Dương Khôi trả lời , Tú Lâm nhẹ giọng đuổi , "Nói cũng xong , cửa ở đằng , thể ngoài !"
Vừa còn vẻ mặt kiên quyết chịu cởi áo khoác , giờ phút Tú Lâm đang định cởi áo khoác vì chẳng ai mặc áo khoác ngủ cả, mà hiện tại khi phòng cô cảm thấy chút nóng.
“Nếu em cởi quần áo , coi như em đang dụ dỗ ở .” Dương Khôi chăm chú Tú Lâm nghiêm túc .
Những giọt mồ hôi nhỏ chảy từ trán xuống gương mặt thiếu nữ ửng hồng, cơn tức giận cho sự vô lý của đàn ông trong nháy mắt nổi lên. Tú Lâm cởi áo khoác ném sang một bên, mặt đỏ bừng tự tin :
"Dụ dỗ thì ? Thử xem làm gì ?"
Tú Lâm cầm lấy điều khiển từ xa của điều hoà bấm nút hạ nhiệt độ trong phòng xuống.