Lại qua hai mươi phút, Tú Lâm lấy điện thoại di động gọi cho Dương Khôi, cuộc gọi kết nối nhanh, nhưng đầu bên điện thoại truyền đến giọng chút lười biếng của phụ nữ, giọng đối với Tú Lâm xa lạ gì, đó là cô em gái cùng cha khác , Châu Thuỷ Tiên.
“A lô, tìm Khôi ? Anh , đừng làm loạn nữa, mau điện thoại , tìm ."
Giọng ngượng ngùng mang theo chút lười biếng của Châu Thuỷ Tiên từ điện thoại truyền đến màng nhĩ Tú Lâm giả trân, cô khẽ cau mày dứt khoát cúp điện thoại. Ôm hai chân tê liệt vì xổm, Tú Lâm cảm thấy thật ngu ngốc, tự nhiên đến đây xổm cửa nhà gần một tiếng đồng hồ, nhưng cái tên bụng hẹp hòi đó giờ phút trong vòng tay của con gái và tận hưởng hương thơm nồng nàn ấm áp, ha ha ha, buồn thật. Tú Lâm đợi nữa, gì đáng để cô tiếp tục ở đây chịu nắng chịu khổ chứ?
Dương Khôi thực sự lưu điện thoại của cơ mà? Rõ ràng Châu Thuỷ Tiên gọi đến là nên mới cố tình như , cô thể nhận cuộc gọi vì đây là điện thoại của Dương Khôi chứ của cô ?
Tú Lâm đá cánh cửa cổng một cái thật mạnh, giống như làm như sẽ giải tỏa cơn tức giận vô cớ trong lòng .
Châu Thuỷ Tiên ở đầu bên điện thoại cúp máy, đôi môi mỏng cong lên một tia châm chọc. cô ngờ mới chỉ quen hai ngày mà Dương Khôi lưu tên của Châu Tú Lâm danh bạ điện thoại, “Lâm Lâm” một cách gọi mật dành cho quan tâm. Mới mấy ngày, quan hệ giữa hai họ thiết đến như ?
Lúc Dương Khôi đẩy cửa bước , thấy Châu Thuỷ Tiên đang cầm điện thoại di động của . Đôi mắt đen nheo , một giọng ngưng trọng vang lên từ phía lưng Châu Thuỷ Tiên.
“Cô đang làm gì trong phòng ?”
Châu Thuỷ Tiên đầu, khi thấy Dương Khôi cô giả vờ giật trượt tay, cố ý làm rơi điện thoại tay , đúng lúc màn hình điện thoại đập mạnh xuống sàn đá hoa cương ngay lập tức nứt vỡ. Cô chiếc điện thoại rơi mặt đất giả vờ kinh ngạc sợ hãi. Châu Thuỷ Tiên cúi xuống nhặt điện thoại lên, dùng một đôi mắt xinh ngấn nước đầy áy náy mà Dương Khôi.
"Em xin , Khôi, em..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-26-phien-phuc-co-ten-phu-nu.html.]
"Đi ngoài." Dương Khôi liếc Châu Thuỷ Tiên, giọng lạnh như băng.
Châu Thuỷ Tiên còn thêm nhưng giọng trầm trầm u ám của Dương Khôi làm cho sợ hãi, cô dậy, miễn cưỡng đặt điện thoại xuống bàn bước ngoài. Dương Khôi liếc chiếc điện thoại vỡ màn hình, ánh mắt tối sầm. Vốn dĩ định khi tan sở sẽ trực tiếp trở về nhà của , nhưng nhận điện thoại của bà Lan bảo về nhà cũ ngay. Vốn tưởng trong nhà xảy chuyện quan trọng nhưng nghĩ tới chỉ là về ăn cơm tối vì Châu Thuỷ Tiên đến chơi. Sau khi dùng xong bữa tối, Dương Khôi toilet và vô tình để quên điện thoại di động ở trong phòng tầng hai, vốn định lấy điện thoại và rời , ngay khi mở cửa phòng thì thấy Châu Thuỷ Tiên đang cầm điện thoại của tay, cô còn cẩn thận làm rơi nó. Tuy màn hình vỡ kính nhưng những hiển thị về các cuộc gọi đến mà Châu Thuỷ Tiên thời gian xóa vẫn hiện rõ. Hàng đầu tiên hiển thị một cách ấn tượng là mười mấy cuộc gọi nhỡ của bác sĩ Châu.
Dương Khôi vội vàng xuống lầu, vươn tay về phía trợ lý Mạnh đang ở cửa.
“Cho mượn điện thoại.”
Trợ lý Mạnh lập tức lấy điện thoại đưa cho Dương Khôi, nhanh chóng nhập điện thoại của Tú Lâm bấm gọi . Lúc Tú Lâm đang ở xe buýt, cô mở điện thoại thì thấy một cuộc gọi đến, thấy lạ nên tắt máy. Dương Khôi nóng nảy bấm gọi một nữa. Lần Tú Lâm mở máy .
“Em đến nhà hả?” Tú Lâm mở máy kịp lên tiếng giọng của Dương Khôi hỏi.
Bất ngờ mất hai giây, Tú Lâm mới nhận giọng của đối phương, giây thứ ba liền cúp điện thoại. Tên đàn ông hẹp hòi, còn dám gọi điện cho ? Đáng ghét, , thử xem làm gì .
Bên Dương Khôi nhíu mày, tiếp tục bấm gọi. Điện thoại geo, Tú Lâm liếc màn hình đó dứt khoát đưa điện thoại danh sách đen, chặn luôn . Tâm trạng Tú Lâm trong nháy mắt trở nên thoả mãn giống như đá một tên đàn ông thích đeo bám , đó cô gọi điện cho Phương Linh sắp về nhà.
Gọi cho Tú Lâm nữa, Dương Khôi chắc chắn cô cho điện thoại danh sách đen nên dùng điện thoại cố định ở nhà để gọi cho Tú Lâm. vì máy bận nên cuộc gọi thành công, tổng đài báo rằng "Số máy quý khách gọi hiện đang bận vui lòng gọi ."
Bà Lan từ lầu xuống, thấy con trai vội vàng dùng điện thoại bàn gọi cho ai đó thì nhíu mày, bàn tay ưu nhã thu khăn choàng , bước đến sofa xuống, bà Dương Khôi đang nóng lòng khi gọi điện thoại cho ai đó thì nhẹ giọng hỏi.
"Con gọi cho ai mà vẻ vội vàng ?"