Làm bác sĩ để cứu giúp ? Đối với bác sĩ tiếc niệu thì trách nhiệm càng nặng nề hơn. Mang sức khoẻ và sự hạnh phúc cho gia đình bệnh nhân đó là nghĩa vụ cao cả của một bác sĩ chân chính. Nếu lựa chọn, tất nhiên chọn việc cứu là quan trọng nhất. mà lúc Tú Lâm đang thiếu nợ chủ tịch Dương, chủ nợ là to nhất ? Điều luôn đúng trong trường hợp, nhất là khi nợ tiền một bụng hẹp hòi đang mặt , nếu trả lời trái ý khi nhất định sẽ thể yên .
Tôi chê mệnh dài quá mà dám chọc đến chủ tịch!
Tú Lâm âm thầm bĩu môi, "Vậy nếu cứu , thì cứu như thế nào?"
“Ở bệnh viện, lương của một bác sĩ vẫn như thế. Em thể lựa chọn từ chức ở bệnh viện và trở thành bác sĩ gia đình thời gian, vấn đề tiền bạc và đãi ngộ chắc chắn cao gấp ba bốn ở bệnh viện."
Quả thật đang chuyện làm ăn, đùa .
Đối mặt với sự đổi nghiêm túc 365 độ của Dương Khôi, Tú Lâm chỉ thể một câu, "Chuyên khoa của là tiết niệu, còn ngoài hiểu nhiều về các chứng bệnh khác, nếu là chỉ điều trị cảm lạnh thông thường và các vấn đề về sức khoẻ thì . Còn những bệnh về thần kinh não thì thể chữa ."
"Châu Tú Lâm, đang nghiêm túc đấy." Dương Khôi nghiêm túc , "6 giờ 30 ngày mai, đúng giờ em đến nhà , nếu sẽ coi như em lựa chọn ở bệnh viện, em nên cân nhắc cho kỹ."
Lúc chuông cửa vang lên, Dương Khôi dậy mở cửa, trợ lý Mạnh thở hổn hển tay cầm một chiếc túi tinh xảo đưa cho chủ tịch Dương.
Dương Khôi đưa qua cho Tú Lâm, “Mặc , lát nữa trợ lý Mạnh sẽ đưa em về, nếu em ở đương nhiên cũng phản đối, nhưng ở đây chỉ một cái giường thôi.”
Cầm lấy túi quần áo, Tú Lâm nhà tắm đồ cho quần áo ướt túi. Khi cô khỏi phòng tắm Dương Khôi còn ở trong phòng nữa.
Trợ lý Mạnh cung kính chỉ tay về phía cửa, “Bác sĩ Châu, mời cô theo .”
Tú Lâm liếc hướng bể bơi, đó xách túi theo trợ lý Mạnh rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-25-hieu-lam.html.]
Trợ lý Mạnh đưa về đến tận nhà còn tiễn đến tận cửa. Tú Lâm do dự một chút đầu trợ lý Mạnh, "Trợ lý Mạnh, cảm thấy Dương… À , chủ tịch Dương là như thế nào?" Hỏi luôn túc trực bên cạnh Dương Khôi để rõ về sẽ chính xác hơn.
Không ngờ bác sĩ Châu đột nhiên hỏi vấn đề , trợ lý Mạnh chút suy nghĩ liền vui vẻ trả lời.
"Chủ tịch Dương là một xuất sắc. Anh chỉ trai mà còn cẩn thận. Điều quan trọng nhất là giỏi kiếm tiền. Nếu thực sự về khuyết điểm, lẽ là quá hảo, dù thì bản cũng quá hảo, chẳng qua là một loại hảo thái quá vượt xa mức bình thường mà thôi."
Anh đang cái gì ? Nghe dính dáng với câu hỏi một tí tẹo nào hết. Mà cách trả lời giống… là nên hỏi thì hơn, nhân viên thể vệnh vực ông chủ chứ! Liệu dám ông chủ với khác ? cũng thể... Nhìn ánh mắt trợ lý Mạnh khi về Dương Khôi thật sự đáng ngờ.
“Chủ tịch Dương thích ?" Tú Lâm tò mò tiến lên vỗ vai trợ lý Mạnh hỏi, đó còn dùng ánh mắt khích lệ tinh thần nhỏ giọng , "Trợ lý Mạnh, hãy cố lên! Anh vẫn còn cơ hội mà, một ngày nào đó thể đạt những gì mà mong , thể làm ! Xã hội văn minh còn kỳ thị tình yêu đồng giới nữa ."
"Không, bác sĩ Châu, dường như cô hiểu lầm , thích chủ tịch..."
"Này trợ lý Mạnh! Anh tự tin lên chứ." Tú Lâm làm một động tác cổ vũ, đó xoay ôm túi xách nhà.
"Tôi vợ con , bác sĩ..."
Để trợ lý Mạnh một ánh trăng thanh khiết, nhưng trong suy nghĩ là một mớ hỗn loạn, bác sĩ Châu hiểu lầm gì đúng nhỉ?
Tú Lâm về nhà suy nghĩ đề nghị của Dương Khôi kỹ càng cả đêm, cũng mất ngủ cả đêm, ngày hôm cô đến bệnh viện với quầng thâm mắt đậm màu. May mắn là hôm nay nhận món quà gây sốc nào. Cô luôn cho rằng những công ty kinh doanh lớn là nơi sản sinh những nhân viên suốt ngày chỉ lê đôi mách, ngờ đồng nghiệp trong bệnh viện cũng khác gì, cứ thích hóng chuyện của khác để xầm xì bàn tán trong giờ ăn trưa. Chỉ là hôm nay cô nhận quà, bất quá mắt thêm quầng thâm, trong bệnh viện tin đồn rằng cô thất tình vì chủ tịch Dương đá nên cả đêm. Tú Lâm quyết định để ý đến trí tưởng tượng phong phú của nữa.
Lại là một ngày làm việc bệnh nhân, Tú Lâm đang suy nghĩ xem 6 giờ 30 chiều nay nên đến nhà của Dương Khôi . Bất quá làm cho sẽ nhanh trả hết nợ, khi trả hết nợ thì đường ai nấy thôi. Thiếu nợ khác đó là một cảm giác cực kỳ khó chịu. Cả ngày Tú Lâm phiền muộn, phiền muộn đến trình độ ăn cơm siêu tốc thường ngày cũng thể nuốt trôi, cũng nổi. Thế nhưng, cái gì đến thì sẽ đến thôi, ngây nhớ đến thời khắc lịch sử siêu cấp mất mặt ngày hôm qua té xuống hồ, đang nỗ lực quên nay trở về não, mà giống nhấp chuột một cái là hiện thế ! Còn hiện cái bảng mặt chủ tịch Dương trai và phong độ nữa chứ, c.h.ế.t mất thôi.
Lúc là sáu giờ chiều, Tú Lâm thu dọn đồ, cầm túi xách, bắt một chiếc taxi đến nhà chủ tịch Dương. Cô rõ về Dương Khôi, nhưng xét từ hai ngày quen qua thì lý do để tin rằng là một giữ lời hứa, vì đắc tội thì nên chọn về phe , như sẽ an hơn. Bản chỉ là một phụ nữ quyền lực gì trong tay, càng tiền, cắm rễ ở thành phố đương nhiên thể đắc tội đàn ông đầu tập đoàn Dương Thị .
Khi Tú Lâm đến cửa nhà là sáu giờ rưỡi. Cô bấm chuông cửa nhưng ai trả lời. Nghĩ rằng lẽ đến sớm, Tú Lâm liền xổm ở cửa đợi Dương Khôi, nhưng đợi gần nửa tiếng vẫn thấy bóng dáng của chủ tịch Dương .