Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 21: Hôn anh còn đỡ hơn hôn chó.

Cập nhật lúc: 2026-03-31 13:00:15
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn Tú Lâm như điện giật, cô mạnh mẽ đẩy Dương Khôi . Ngón cái thon dài lau ẩm ướt khóe môi, lông mi đàn ông mỏng như cánh ve ánh đèn chiếu xuống bóng dáng so với thiếu nữ còn xinh hơn. Đôi lông mày như điêu khắc và đôi mắt tràn đầy sự giễu cợt của Dương Khôi chằm chằm Tú Lâm.

"Không ngờ bác sĩ Châu còn hoạt bát hơn tưởng."

Tú Lâm cũng dùng tay lau môi , "Hôn còn đỡ hơn hôn con chó! cũng khác gì , đúng thật là một cảm giác tệ hại."

Dương Khôi hề khó chịu khi so sánh, mang theo nụ giễu cợt môi áp càng sát phụ nữ ép lưng cô chân tường, đem cả phụ nữ ôm trọn trong lòng. Bác sĩ Châu giãy giụa đề phòng, thú tính của đàn ông thể coi thường. Bọn đàn ông là loại sinh vật chỉ dùng nửa để suy nghĩ thôi. Hơn nữa chỉ giỏi mỗi việc đó. Tú Lâm cũng lời của tính châm chọc và kích lớn đối với chủ tịch Dương, nên khi nào theo đúng kịch bản lúc nãy, đàn ông sẽ hôn cô để chứng tỏ bản lĩnh cao ngạo của ? Nghĩ Tú Lâm ngay lập tức bịt miệng , đôi mắt chằm chằm mặt.

Để cô vững, Dương Khôi dùng đôi tay như ngọc giữ lấy cằm Tú Lâm ép cô ngẩng đầu lên , nhưng đó buông cằm cô , gọi lớn.

“Jacky, đến đây nào, bác sĩ Châu hôn mày một cái.”

Nghe chủ gọi, con ch.ó chạy nhanh như một đứa trẻ sắp cho quà. Tú Lâm sợ tới mức lập tức nhảy lên ôm cổ chủ tịch Dương, còn hai chân thì quấn lấy eo , gượng nhận thua nhỏ giọng nịnh nọt.

“Anh giỏi, giỏi nhất, làm ơn kêu con ch.ó chỗ khác .”

“Vậy những lời lúc nãy bác sĩ Châu … ”

“Tôi ? Tôi quên mất . Anh trai, giàu , nên gì cũng đúng hết.” Tú Lâm xu nịnh vỗ vỗ nhẹ lưng đàn ông, cảnh giác liếc con ch.ó chân :

“Làm ơn kêu con ch.ó chỗ khác .”

Dương Khôi mỉm , “Vậy lúc nãy em em là phụ nữ của đúng ?”

“Không , như thế."

Nhìn thấy Dương Khôi liếc mắt con ch.ó chân, Tú Lâm giận tím mặt, đồ vô liêm sỉ dám dùng con ch.ó để đe dọa , , tin sẽ chơ mắt ch.ó c.ắ.n .

Buông Dương Khôi nghiêm nghị, Tú Lâm lấy hết can đảm con ch.ó đó chỉ tay nó hét lên, "Jacky, mau lên lầu."

Con ch.ó háo hức Tú Lâm, nhưng Dương Khôi ngờ nó lời mà thành thật chạy một mạch lên lầu, đúng là ngoài dự đoán của chủ tịch Dương. Tú Lâm thở phào nhẹ nhõm, cô hôm nay Dương Khôi chỉ trêu đùa nên sẽ ý định cùng bàn về công việc, cô đành nghiến răng nhỏ giọng uy h.i.ế.p chủ tịch Dương.

“Nếu như còn tiếp tục can thiệp công việc của ở bệnh viện, sẽ tiết lộ bộ kết quả khám bệnh của , gửi luôn hồ sơ bệnh án cho giới truyền thông. Dù thì kẻ chân trần cũng sợ giày, c.h.ế.t thì c.h.ế.t, c.h.ế.t là hết!”

Nhìn thấy bộ dạng mạnh bạo sợ cường quyền của Tú Lâm, Dương Khôi gì, chỉ đơn giản làm hành động nhỏ là cởi áo khoác đưa qua cho cô, đó liếc mắt móc áo bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-21-hon-anh-con-do-hon-hon-cho.html.]

“Treo lên.”

Bác sĩ Châu mới hùng hổ năm phút ỉu xìu cam chịu đưa tay nhận lấy áo khoác treo lên móc, còn lủi thủi theo lưng chủ tịch Dương đến bên cạnh sô pha.

Vừa cởi cúc áo sơ mi Dương Khôi :

"Tôi một hãng truyền thông nổi tiếng, bác sĩ Châu cần giới thiệu cho ?”

Đối diện với ánh mắt vân đạm phong khinh của Dương Khôi, Tú Lâm ngượng ngùng như đang cảm động ý của chủ tịch Dương.

"Anh Dương, cần cần.”

Tú Lâm dùng lời chân thành thắm thía nhằm làm Dương Khôi cảm động, “Tôi thật, lẽ công việc quan trọng đối với , nhưng với , công việc ở bệnh viện là tất cả nguồn thu nhập và sự đảm bảo cho cuộc sống hiện tại, cũng , nếu một bác sĩ sa thải thì khó xin một bệnh viện khác… Tôi rộng lượng thì thể để đuổi việc tiền ăn cơm đúng ?”

"Vậy thì nấu cơm ." Dương Khơi chỉ cái tủ lạnh lớn trong phòng bếp, "Trong đó nhiều nguyên liệu."

Tại vấn đề và vấn đề hiểu xa đến như ?

"Tôi nấu ăn giỏi lắm ." Tú Lâm thở dài xua tay từ chối.

“Không , chỉ cần thể ăn là ." Dương Khôi thản nhiên đáp, đó cầm lấy máy tính xách tay bàn mở , đang xử lý công việc nên để ý tới Tú Lâm nữa.

là “nhân vô hoạnh tài bất phú, mã vô thảo bắt phì". Đứng mái hiên nhà thể cúi đầu nên bất đắc dĩ khuất phục cảnh, nhưng chỉ cần chân thành trung thực thì thể rung động lòng .

Nghĩ như cho nên đến cuối cùng bác sĩ Châu hạ quyết tâm bước bếp, cô dùng nguyên liệu đơn giản nhất làm một… bát mì trứng, còn quên lấy muối rắc mì cho thêm đậm đà, nhưng do tâm trạng nên quá tay. Làm xong, Tú Lâm định ngoài với bát mì trứng sẽ làm ăn bội thực ngay lặp tức ói , nhưng ngẫm nghĩ cô đổi ý.

Không , cái tên bụng hẹp hòi đó đa nghi, trong đầu chắc chắn sẽ nghĩ sẽ bỏ thứ gì đó bát mì.

Tú Lâm đến thùng rác đổ mì thùng, đó nghiêm túc làm món ăn. Người phụ nữ đảm đang loay hoay trong bếp nửa ngày cuối cùng bưng một bát mì khác, chủ tịch Dương nhướng mày, tò mò bác sĩ Châu với bát mì tay.

——————

Chuyện ngoài lề.

Chủ tịch Dương: Nếu em hôn , sẽ để Jacky hôn em.

Bác sĩ Châu: Không , hôn chứ gì!!!

Loading...