Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 20: Ai nuốt lời là chó!

Cập nhật lúc: 2026-03-31 12:53:33
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông duỗi lười biếng , "Vì hôn em nên đề nghị chấp nhận."

Tú Lâm thật sự , hôn thêm vài cái để trừ hết nợ luôn ? cuối cùng lời cũng thể , thật sự ấu trĩ lắm ? Còn tạo cơ hội cho đàn ông đắc ý nhiều hơn. Tú Lâm vẫn đạo lý mà giơ ngón tay út về phía Dương Khôi.

"Đừng mà thất hứa, chúng nghéo tay, ai nuốt lời là chó."

Dương Khôi nhịn bật . Tú Lâm nhíu mày, cô luôn cảm thấy lời của chủ tịch Dương hề đáng tin còn dụng tâm lừa gạt, vì đối với đàn ông cô luôn thái độ đề phòng.

Lấy dáng vẻ nghiêm túc, chủ tịch Dương hề chần chừ nắm lấy bàn tay Tú Lâm đưa lên miệng hôn một cái.

“Tôi nhất định sẽ giữ lời.”

Tú Lâm rút bàn tay về ngượng ngùng chỗ khác.

“Khi nào hoá đơn sẽ gửi cho em, lúc đó sẽ bắt đầu trả nợ." Dương Khôi uể oải nhắm mắt dưỡng thần, nhàn nhã chờ đợi câu tiếp theo của bác sĩ Châu, nhưng ngược , trong xe trở nên yên lặng vô cùng. Tuy gì nhưng trong lòng bác sĩ Châu đang dậy sóng, loại cảm giác khác nắm giữ vận mệnh của trong tay, đơn giản chính là cảm giác sống bằng c.h.ế.t. Yên lặng một lúc, Tú Lâm sang đàn ông bên cạnh.

“Nếu kiếp trả hết thể hẹn kiếp trả tiếp, ?”

Ánh mắt ấm áp của chủ tịch Dương sáng ngời bác sĩ Châu như muôn vàn tâm tư thể dùng lời diễn tả.

“Em lưu luyến tới ? Kiếp bên đủ còn kiếp ? Yên tâm, nếu kiếp vẫn sẽ tìm em.”

Được , hãy để kiếp trả nợ cho ? Chứ kiếp thật sự cần nhiều tiền, nếu sống chỉ để trả nợ thì thà c.h.ế.t sướng hơn. Tú Lâm thèm để ý đến lời của Dương Khôi, cô gượng yếu ớt , “ cần tới kiếp , nếu thể ngược thời gian để đ.â.m xe là nhất. À… Tốt nhất là nên gặp ."

Đời gặp là thứ xui xẻo nhất đó. Có nhất thiết xui xẻo như ? Tôi chỉ là một bác sĩ bình thường sống an phận mà, còn lòng giúp đỡ nghèo khó nữa. Tôi hại ai tại rập chuyện như thế chứ?

Đôi mắt Tú Lâm đỏ ngoe như đến nơi. khi thấy nụ châm chọc của đàn ông đang . Cô liền chuyển suy nghĩ xem làm thể kiếm nhiều tiền thì ngay lúc điện thoại trong túi đột nhiên vang lên. Tú Lâm lấy điện thoại di động , màn hình điện thoại hiện lên hai chữ 'bé cưng'. Người bên cạnh làm bộ dạng thèm để ý nhưng ánh mắt chút tối. Dương Khôi bình tĩnh Tú Lâm đang vội vàng lưng về phía để trả lời điện thoại, giọng bác sĩ Châu ngọt ngào thì thầm với bên .

“Ừ, tắm xong thì lên giường đợi nha, lát nữa sẽ về ngay."

Ở đầu bên điện thoại Phương Linh Tú Lâm cố ý hạ thấp thanh âm còn mấy lời đầu đuôi, cô bất mãn nhíu mày, “Lâm Lâm, tào lao gì ? Hôm nay làm thêm giờ ?”

“Không, tan làm , lát nữa sẽ trở về, ngoan, mau ngủ ." Giọng Tú Lâm nỉ non dịu dàng.

“Ngủ cái gì mà ngủ, đến nhà mang bé cưng trở về, chuyện một lúc thì cãi , hiện tại đưa và bé cưng ăn xiên que thịt nướng, hỏi ăn sẽ mua mang về.” Thì chồng Phương Linh đến đón cô về.

Đột nhiên giọng của trẻ con vọng , “Ba năn nỉ nhưng chịu về nhà! Lâm Lâm mau khuyên .”

Phương Linh và con trai ngừng điện thoại, Tú Lâm thở dài, “Được , hiểu mà."

Nói xong cô liền cúp điện thoại, khi đầu Tú Lâm phát hiện từ lúc nào chủ tịch Dương sáp tới gần . Tú Lâm đột ngột lùi làm đầu đập cửa xe.

“Á... Anh làm gì ? Đau quá… “

“Tôi chỉ cho em mười hai giờ để chia tay với mà.” Dương Khôi đột nhiên tiến đến, phát sát khí lạnh lùng.

Tú Lâm kịp mở miệng thì tài xế ở hàng ghế đầu nhiệt tình khuyên nhủ, “Chàng trai trẻ, tình yêu ép buộc sẽ mang đến hạnh phúc .”

Sắc mặt Dương Khôi tối sầm, “Không liên quan đến chú, lo mà đường kìa.”

Tú Lâm nghẹn lời nén nội thương. Khi ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt như chim ưng của Dương Khôi quét về phía , Tú Lâm ngay lập tức chỉ tay tài xế ở hàng ghế đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-20-ai-nuot-loi-la-cho.html.]

“Là chú … Kỳ thực thì, cảm thấy lời chú cũng lý.”

Chỉ trong chớp mắt điện thoại tay của Tú Lâm Dương Khôi trực tiếp đoạt lấy, bấm soạn tin nhắn gửi đến tên “bé cưng'. Tốc độ nhanh đến mức mất một lúc Tú Lâm mới phản ứng kịp, cô lấy điện thoại tin nhắn mà Dương Khôi gửi cho Phương Linh. Trong cột tin nhắn gửi chỉ năm chữ 'Chúng chia tay ' font chữ phóng cực lớn. Tú Lâm tin nhắn gửi, cô dở dở Dương Khôi. Nhất định khi tin nhắn, Phương Linh sẽ cho là cô vì làm việc quá nhiều nên trầm cảm mất . thực tế, Phương Linh ở đầu dây bên chồng và con trai kéo chơi cho nên căn bản cơ hội để ý tin nhắn của Tú Lâm.

Xe dừng cửa nhà của Dương Khôi, Tú Lâm hiểu theo Dương Khôi bước xuống xe. Cũng vì khi xe dừng Dương Khôi nghiêng đầu nhỏ tai cô, “Nếu xuống xe, em sẽ trả bộ chi phí sửa chữa.”

Ngay lập tức Tú Lâm cảm thấy tương lai của sẽ ở trong cảnh ngột ngạt và áp bức thể ngóc đầu lên nổi.

Đang thở dài ảo não thì đột nhiên bên cạnh nhỏ giọng hỏi. “Em ăn gì?”

“Ăn thịt , uống m.á.u …”

Sau khi xong Tú Lâm mới ý thức theo bản năng ngậm miệng , lúc cô mới phát hiện đem suy nghĩ trong lòng hết . Cô lập tức chuyển chủ đề, mỉm gượng gạo, “Tôi ăn gì cũng !!”

“Tối nay em ngủ với ?” Dương Khôi kéo Tú Lâm đến cửa nhà.

Tú Lâm theo bản năng che n.g.ự.c , cô trịnh trọng , “Cái !”

Dương Khôi hành động phòng của Tú Lâm làm cho bật , nghiêm túc , “Em nghĩ chỉ cần che như sẽ an ? Nếu thì dù em che cỡi nào cũng …?"

"Đó là n.g.ự.c của , che thế nào là quyền của !" Tú Lâm lập tức phản ứng, phát hiện Dương Khôi chằm chằm , cô liền bổ sung, "Trên cũng cơ ngực, tự gương tha hồ mà .“

Mắc giống gì cứ n.g.ự.c khác, đúng là biến thái.

“Sao em cơ ngực?” Tay Dương Khôi vòng qua eo Tú Lâm ôm lấy, hứng thú hỏi cô.

Tú Lâm đỏ mặt, đẩy Dương Khôi , "Đàn ông nào mà chả , nếu mới là lạ."

Lúc hai cửa nhà, Dương Khôi buông Tú Lâm , đến cửa nhập mã khóa cửa. Tú Lâm cũng bước theo , lảm nhảm.

"Nếu như cứ tiếp tục để các bệnh nhân đến chỗ khám bệnh, chắc chắn tháng sẽ lương, lương thì làm trả tiền sửa xe cho ?”

Tứ Lâm đang suy nghĩ xem nên dùng từ ngữ thế nào để cho Dương Khôi đừng xen công việc của ở bệnh bệnh nữa thì cửa nhà mở, tiếng ch.ó sủa dữ dội đột nhiên phát . Rút kinh nghiệm từ , Tú Lâm theo bản năng đưa hai tay về phía Dương Khôi, từ phía ôm lấy vòng eo cường tráng của đàn ông.

Dương Khôi đang định dép ngay lập tức cứng đờ… Cô ôm eo , là chủ động ôm lấy từ phía . đủ thời gian để vui mừng thì cảm giác phía đang lắc lư từ bên sang bên cố né tránh thứ gì đó. Dương Khôi cúi đầu, thấy con ch.ó của đang chằm chằm Tú Lâm. Bình thường Jacky đối với ngoài thái độ lãnh đạm, ngược đối với bác sĩ Châu chút nhiệt tình. rõ ràng là phụ nữ phía thể chịu sự chào đón nồng nhiệt của con husky .

Vừa ôm chặt eo Dương Khôi lớn tiếng nỉ, "Làm ơn nhốt con ch.ó ! Nó dường như thích thấy , nó c.ắ.n ..."

Dương Khôi thản nhiên, "Không , nó sẽ c.ắ.n em."

Tú Lâm và con ch.ó cứ chơi trốn tìm với , con ch.ó thì theo cô còn cô thì né tránh nó như gà con sợ diều hâu.

“Nó ngừng lượn quanh , nếu nó thích , nó c.ắ.n ?”

Dương Khôi kéo cả Tú Lâm lên ôm lòng, giữ cô ở tư thế nhào trong lòng với hai chân quấn lấy eo , hai tay Tú Lâm liền thuận thế ôm cổ Dương Khôi. Đầu ngẩng lên, mặt đối mặt phụ nữ mắt , đôi môi chủ tịch Dương nhếch lên với yêu.

"Hôn , hôn một cái, sẽ kêu nó lên lầu ngay."

Tú Lâm lắc đầu, "Anh Dương, bệnh biến thái ?"

"Không hôn ?" Dương Khôi tiếc nuối , "Nếu em hôn , sẽ để Jacky hôn em..."

Dương Khôi còn hết câu thì đột nhiên đôi môi mềm mại của thiếu nữ hạ xuống. Tú Lâm vốn định hôn lên má Dương Khôi, nhưng nghiêng mặt qua, làm cho đôi môi đỏ mọng ngọt ngào của bác sĩ Châu ngay lập tức dán lên đôi môi mỏng của chủ tịch Dương.

Loading...