Sống đến từng tuổi , đây là đầu tiên trong đời Tú Lâm một đàn ông nuôi , còn dùng giọng điệu và vẻ mặt nghiêm túc thể nghiêm túc hơn để những lời đó. Tú Lâm cẩn thận nhưng cũng thể nhận sự nghiêm túc và chân thành thật sự trong ánh mắt của Dương Khôi, cô mặt tỏ vẻ bình tỉnh, cợt mở miệng .
“Tôi tay chân nên cần khác nuôi.”
Ánh mắt Dương Khôi tối sầm, “Không nuôi, sẽ yêu thương em.”
"Tôi thú cưng cần yêu thương."
Dương Khôi ngờ miệng mồm Tú Lâm cứng gắng như , nhất quyết cự tuyệt tình cảm của . Dương Khôi thèm để ý đến lời của Tú Lâm mà ngược mỉm hỏi cô, "Em lái xe ?"
Tú Lâm thậm chí còn cho Dương Khôi thời gian ở bên canh lâu thêm một chút, cô lạnh lùng trả lời, "Không, lái xe."
Dương Khôi thở dài lắc đầu, “Nếu em đưa về nhà, nghĩa là em thêm cơ hội để thảo luận về công việc mà em đang làm ở bệnh viện, còn thì thôi .”
Nói xong Dương Khôi lưng định bước , Tú Lâm vội vàng kéo tay . Cô chìa tay mặt Dương Khôi.
“Đưa chìa khóa xe đây!”
Đặt chìa khóa xe lòng bàn tay phụ nữ, ngón tay mát lạnh của Dương Khôi nhẹ lướt qua lòng bàn tay Tú Lâm. Cô lập tức rút tay về xoay thang máy. Đi đến bãi đổ xe, Dương Khôi mở cửa ghế phụ lái, Tú Lâm thắt dây an khởi động xe. Dương Khôi kịp thắt dây an thì tiếng động cơ đột ngột tắt, tuy Tú Lâm từ lâu bằng lái xe nhưng cô xe , cô thường xuyên bắt xe buýt làm, mặc cho Phương Linh năm bảy lượt đề nghị Tú Lâm nên mua một chiếc ô tô nhưng cô từ chối. Xe máy cô còn mua huống chi là ô tô, chi phí mua xe và bảo dưỡng định kỳ tốn kém đó , Tú Lâm còn dành dụm tiền cho tương lai .
Tú Lâm hổ vặn chìa khóa thêm nữa đó liếc Dương Khôi, thấy nhàn nhã cài dây an . Một khi mất tập trung, Tú Lâm liền thả lỏng chân quá nhanh nên xe tắt máy. Dương Khôi nghiêng đầu qua, nghi ngờ lên tiếng hỏi:
“Em thật sự lái xe ?”
“Tôi một chút, nhưng từng lái một chiếc xe cao cấp như thế .” Khuôn mặt Tú Lâm vì hổ mà đỏ, cô cố vặn chìa khóa nữa.
Nhìn thấy bộ dáng kiêu ngạo cùng cố chấp của của bác sĩ Châu lúc còn, chỉ còn sự luống cuống và chật vật, Dương Khôi đột nhiên nở nụ .
"Không , cứ thong thả , nếu thật sự lái, chúng cứ xe ngủ một đêm là ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-18-su-co-bat-ngo.html.]
Qua đêm với một đàn ông trong xe ?! Đây là tình huống bi thương gì .
Cuối cùng, Tú Lâm cố gắng hết sức chiếc xe cũng chịu nổ máy, nhưng lỡ chân đạp ga một phát làm chiếc xe trong tích tắc lao vút như mũi tên đứt dây.
“Tôi cố ý…” Tú Lâm tay kềm vô lăng lo lắng , những ngón tay thon dài như búp măng của cô giờ phút đều trắng bệch vì kềm vô lăng quá mạnh.
Dương Khôi nguyên vươn tay nắm lấy bàn tay trắng nõn của Tú Lâm cùng với giọng trầm ấm vang lên bên tai cô.
“Không , xe mua bảo hiểm đầy đủ.”
Tú Lâm dám tùy tiện rút tay bởi vì đàn ông bên cạnh đang bình tĩnh, lên tiếng nhắc nhở cô, "Giữ yên tư thế, đừng nhúc nhích."
Nói xong, bàn tay đang nắm tay cô vỗ nhè nhẹ, ngón cái động đậy xoa lên xuống khớp bàn tay Tú Lâm và quên giúp cô đúng hướng.
Lần đầu tiên bác sĩ Châu nhỏ giọng , “Cảm ơn” với chủ tịch Dương.
“Không gì, giờ em buông chân ga và đạp nhẹ phanh, con đường giới hạn tốc độ, em vượt quá tốc độ ."
Lúc Dương Khôi mới nhẹ buông tay Tú Lâm . Lần động chạm thứ hai xem cũng tệ nếu là hơn đầu tiên nhiều.
Tú Lâm liếc Dương Khôi, "Nếu lái xe tại tự lái về… "
Lời còn hết Dương Khôi cắt ngang, “Uống rượu thì nên lái xe, sẽ vi phạm luật giao thông.”
Vậy còn trợ lý của thì ? Tú Lâm mím môi, cô đ.á.n.h tay lái sang bên trái, phong cách bẻ lái chính xác và tao nhã của bác sĩ Châu khoé môi Dương Khôi nhếch lên, rõ ràng từng lái qua xe hạng sang nhưng dối là từng lái, đúng là thú vị thật.
Mặc dù thắt dây an nhưng Dương Khôi vẫn chút trở ngại nghiêm đầu hôn lên má Tú Lâm một cái. Hơi thở ấm áp của đàn ông trong nháy mắt phả mặt cô, Tú Lâm sửng sốt trong giây lát đến nổi quên phản ứng, hai chân cô trống rỗng, chiếc xe kiểm soát đột nhiên va vành đai cách ly giữa đường phát một tiếng.
'Rầm'...