Ta Gặp Nhau Là Định Mệnh - Chương 16: Tôi muốn nghe giọng nói của em.

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:06:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôm bó hoa rời khỏi nhà hàng hải sản, tâm trạng Tú Lâm thật sự . cũng thể cứ nhàn nhã ôm bó hoa to bằng tiền đường như lực chú ý đối với đường. Khá nhiều hiếu kỳ cô gái xinh yêu giàu tặng cho bó hoa tiền, bó hoa lớn như chắc chắn yêu của cô là một giàu . Vì ánh của làm mặt Tú Lâm đỏ lên, quá ngượng ngùng, Tú Lâm bắt taxi trở về bệnh viện ném bó hoa lên bàn. Tất nhiên thể ôm cục nợ mà về, Phương Linh sẽ để cô ngủ yêu, giám chắc cô sẽ tìm cách để rỡ hết tiền xuống mới thôi.

Ngày thường Tú Lâm bận rộn khi khám bệnh tư vấn cho bệnh nhân, nhưng hai ngày nay cô chút nhàn nhã. Ngay cả những bệnh nhân hẹn cũng đến khám. Tất nhiên Tú Lâm gọi cho các bệnh nhân đó nhưng khi điện thoại đổ đến hồi chuông thứ hai thì dập máy.

Tú Lâm liếc Văn Anh đang đối diện, “Nhàm chán quá nhỉ?”

Văn Anh nhíu mày vì trêu chọc, cô thành thật chỉ điện thoại bàn của Tú Lâm, “Bác sĩ Châu, dù gì cũng rảnh rỗi gọi điện thoại cho chủ tịch Dương nhắc đến tái khám?"

Dương Khôi!!! Cũng đúng, nếu đến bệnh viện thì sẽ cần mang bó hoa đến nhà trả .

Tú Lâm cầm lấy tấm thẻ bàn trực tiếp bấm điện thoại của chủ tịch Dương. Tuy nhiên, điện thoại reo lâu đầu bên vẫn nhận cuộc gọi, mãi cho đến khi hệ thống tự tắt, Tú Lâm gọi thêm nữa nhưng Dương Khôi vẫn máy. Cả buổi chiều cô gọi điện cho năm sáu , đầu dây bên bắt máy cũng khóa máy, cứ để cho điện thoại reo như thế hiển nhiên là cố tình . Tú Lâm nhàn rỗi cả buổi chiều nên nghiên cứu cách mở bó hoa đầy tiền để gửi trả cho Dương Khôi, cầm một bó hoa bằng tiền dễ gây chú ý khi bước đường đó !

Lúc điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên. Nhìn điện thoại lạ, Tú Lâm cau mày nhấn nút trả lời.

“Tôi đang ở Paradise bar phòng một, tầng ba.” Tú Lâm mở điện thoại thì đầu dây bên liền truyền đến giọng lười biếng của Dương Khôi.

Tú Lâm kịp gì thì cúp máy, cô kìm nén lửa giận trong lòng, vì chỗ trút giận nên Tú Lâm chỉ cầm bó hoa ném mạnh túi nilon bắt taxi đến Paradise bar. Không gian xung quanh quán nhiều những chiếc xe sang trọng khiến cho chiếc taxi đang chở Tú Lâm đến trông đặc biệt và lạ lẫm. Đi đến cửa, Tú Lâm tên với nhân viên phục vụ, lập tức cung kính cúi chào đó đưa cô đến cửa phòng một lầu ba.

Đến nơi, Tú Lâm đang định gõ cửa thì cửa phòng mở . Trợ lý Mạnh cô gật đầu dẫn cô . Vốn tưởng rằng chỉ một chủ tịch Dương ở trong phòng riêng, ngờ nhiều đang ở đây hát hò, chẳng lẽ đây là lý do gọi điện thoại cho cô?

“Lại đây.” Vừa thấy Tú Lâm bước , Dương Khôi vẫy tay với cô.

Hôm nay trông đặc biệt vui vẻ. Tú Lâm hổ cầm chiếc túi nhựa đến bên cạnh Dương Khôi đó đặt nó mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-16-toi-muon-nghe-giong-noi-cua-em.html.]

“Anh Dương, cái nên trả cho chủ nhân ban đầu của nó.” Giọng điệu Tú Lâm phần dè chừng và cung kính khiến cảm giác xa lạ.

Đứng lưng Dương Khôi lúc là một đàn cao to mặc vest đen, cúi xuống hỏi, “Chủ tịch, mở xem trong túi ?”

“Không cần.” Dương Khôi khoác tay, tất nhiên đó là gì.

Anh tiện tay kéo Tú Lâm xuống bên cạnh .

“Hát .” Dương Khôi tự nhiên khoác vai Tú Lâm, giọng quá lớn vặn lọt tai cô.

Tú Lâm đưa tay kéo cánh tay của đàn ông khỏi vai , cô kiên quyết , “Không, đến đây để hát hò.” Tú Lâm nghiêm túc Dương khôi thêm, “Chủ tịch Dương, thể vài lời với ?”

Đôi mắt đen của đàn ông lúc sâu như biển cả phụ nữ mặt, nhàn nhã đáp lời cô.

“Nếu bác sĩ tâm sự, thể cả ngày để em.”

Anh cúi ghé sát vàng tai Tú Lâm, thở ấm áp cùng bờ môi mát lạnh khẽ chạm tai cô giống như đang hôn. Tú Lâm lúng túng đẩy đàn ông giữ cách với Dương Khôi.

“Sao đưa tiền cho ?”

“Hát cho một bài .” Dương Khôi trả lời câu hỏi của Tú Lâm mà với cô.

“Tôi hát.”

“Đọc lời bài hát cho cũng ." Dương Khôi nghiêm túc Tú Lâm, “Tôi chỉ giọng của em.”

Loading...