Vào lúc , trong phòng làm việc của chủ tịch tập đoàn Dương Thị. Dương Khôi mặc áo sơ mi trắng bắt chéo chân ghế, ngón tay thon dài kẹp một cây bút thản nhiên hỏi trợ lý Mạnh.
“Làm xong ?”
"Dạ, hoa giao tới , nhưng..."
" ?" Dương Khôi xoay xoay cây bút lấy từ chỗ bác sĩ Châu tay.
Trợ lý Mạnh cúi thấp đầu, "Bác sĩ Châu vẻ thích, cô nhắn nên gửi hoa… Mà là tiền, hơn nữa bó hoa bác sĩ Châu đem bán ạ..."
"Bán?!!!" Chủ tịch Dương vì phản ứng quá đột ngột mà làm rơi chiếc bút tay xuống bàn làm việc.
Nhặt cây bút lên, vài giây suy nghĩ đăm chiêu, Dương Khôi ngước mắt lên trợ lý Mạnh.
“Cô bán bao nhiêu?”
“Một triệu.”
Vẻ mặt của chủ tịch Dương lúc quả thực chút khó coi. Bó hoa đáng giá mười triệu chỉ bán với giá một triệu! Châu Tú Lâm, xem em cố ý chân trọng tấm lòng của .
Dương Khôi trầm tư một lúc, đó bật với trợ lý Mạnh.
"Vậy, hãy gửi tiền ."
...
Sáng hôm khi Tú Lâm đến bệnh viện liền phát hiện cửa phòng làm việc của nhiều bác sĩ và y tá đang . Vốn tưởng chủ tịch Dương việc gì làm sai đưa hoa hồng đến, nhưng khi Tú Lâm phá vòng vây phòng thì thật bất ngờ, cô thấy những tờ tiền mệnh giá năm trăm gấp thành những đóa hoa. Đây thực sự là những bông hoa đúng nghĩa sặc mùi tiền! Loại khoảnh khắc đặc biệt làm cho choáng ngợp đến nổi chọp lấy điện thoại chụp vài bức ảnh post liền lên Facebook lưu giữ khoảnh khắc ai cũng . Trong bó hoa còn một tấm thiệp tinh tế màu rượu champagne, đó ghi một chuỗi điện thoại và một dòng chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ta-gap-nhau-la-dinh-menh/chuong-15-tinh-chi-em.html.]
“Hẹn hò với nhé bác sĩ Châu?”
Tú Lâm im lặng, vẻ đang suy nghĩ, nhưng đó tiện tay ném tấm thiệp sang một bên, cô bó hoa làm bằng tiền đặt bàn, lúc đột ngột điện thoại đổ chuông. Tú Lâm mở máy , cô ngờ rằng gọi đến là Châu Thuỷ Tiên, 'em gái' còn tồn tại trong cuộc đời cô trong sáu năm qua. Tú Lâm khóa điện thoại bỏ túi xách, Thuỷ Tiên dường như đoán chị gái sẽ điện thoại, vì khi điện thoại tắt cô mặt trong văn phòng của Tú Lâm.
"Chị, rảnh ? Chúng chuyện một chút ?" Thuỷ Tiên đeo kính râm, môi nở một nụ nông cạn.
Tú Lâm nếu nhất định Thuỷ Tiên sẽ làm cho văn phòng cô rối tung, hiện tại nhiều đồng nghiệp đang họ, Tú Lâm đuổi việc trong lúc . Cô ôm bó hoa bước đến mặt Thuỷ Tiên nhét tay cô .
“Trả thứ cho chủ tịch Dương thì sẽ cho cô cơ hội chuyện.”
Lúc thể thấy vẻ mặt cứng đờ của Thuỷ Tiên qua cặp kính râm, nhưng cô vẫn gật đầu. Địa điểm ăn trưa là do Thuỷ Tiên chọn, Tú Lâm dị ứng với hải sản nên cô cố tình chọn nhà hàng hải sản khá nổi tiếng trong trung tâm thành phố. Bữa gặp mặt giống như một cuộc chiến tranh lạnh giữa hai chị em. Quả nhiên, khi gọi món ăn, Thuỷ Tiên chị dịu dàng.
"Chị , Dương Khôi là vị hôn phu của em, là đàn ông sẽ cưới em, hi vọng chị thể giữ cách với ."
"Đã sáu năm nhưng xem cô đổi gì nhỉ?" Tú Lâm lắc đầu , "Lúc đầu quả thật đối với hề chút hứng thú nào. thấy cô quan tâm đến nhiều như đột nhiên cảm thấy nên cân nhắc . Không , bó hoa đó, sẽ làm phiền đến cô, sẽ tự đến nhà Dương để trả nhân tiện tạo cơ hội gặp mặt luôn."
Nói xong Tú Lâm cầm lấy túi xách lên về phía cửa.
"Châu Tú Lâm!! Với địa vị hiện tại của chị, chị cho rằng xứng với ?" Châu Thuỷ Tiên tức giận dậy hét lớn.
Tú Lâm dừng nhưng đầu, “Tôi từng nghĩ tới sẽ ăn bám một ai đó như cô, xứng thì ? Còn hơn cô đó.”
Châu Thuỷ Tiên hừ lạnh một tiếng, “Tôi thật sự , chuyện đây chị từng m.a.n.g t.h.a.i thật ? Bị một gã đàn ông cưỡng h.i.ế.p chắc đau đớn lắm nhỉ? Chuyện thú vị như chắc Dương Khôi sẽ quan tâm!!"
Tú Lâm nhún vai một cách thờ ơ xoay đến gần Thuỷ Tiên, cô nghiêng ghé sát tai cô nhỏ.
"Muối gì cứ tự nhiên, để xem tin tin cô, trông cô bây giờ còn gớm ghiếc và xí hơn sáu năm … Thật tội nghiệp."
Nói xong, Tú Lâm mỉm ôm bó hoa ung dung bước , Thuỷ Tiên thể tin Tú Lâm đổi một cách chống mặt như , còn là cô gái ngây thơ non nớt như sáu năm về mặc tình vu oan mà thể một lời. Xem con đường loại bỏ cô sẽ khó khăn hơn nhiều.