Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:23:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh Châu tưởng đó là dinh thự của các quý tộc và vương công, Từ Nhật Thăng bèn dịch: “Đó là tu viện và nhà thờ.”

Minh Châu những ngọn tháp chuông cao lớn và trầm ngâm suy nghĩ: “Từ Nhật Thăng, Sa Ngạc là quốc gia như thế nào?”

“Hiện nay quốc vương Sa Ngạc tên là Peter I, họ đều là tín đồ Chính giáo ngoan đạo. Tu viện và nhà thờ sở hữu phần lớn đất đai, lãnh địa và nông nô của quốc gia, và còn nha môn tu viện…”

*Sa Ngạc: Nước Nga

Minh Châu ngạc nhiên hỏi: “Còn nha môn?”

Từ Nhật Thăng gật đầu: “Thưa Minh tướng, ở Sa Ngạc, các vương công, đại quý tộc, tu đạo viện và giáo hội sở hữu nhiều lãnh địa. Họ quyền sở hữu tuyệt đối đối với dân lãnh địa, thể xét xử, đ.á.n.h đập và tra khảo họ như đối với dê bò. Những dân thể rời khỏi lãnh địa của chủ, cho dù họ trốn chạy bao lâu, họ cũng sẽ truy bắt, bao gồm cả gia đình họ.”

Minh Châu xong những điều đầu tiên còn thấy bình thường, nhưng những điều đó mà Từ Nhật Thăng mô tả khiến cảm thấy Sa Hoàng thật độc ác.

Bình thường, dân chỉ gánh vác vật cống nặng nề và các loại lao dịch vô lý, mà lãnh chúa còn quyền can thiệp tài sản, hôn nhân của họ, thậm chí nếu lãnh chúa nợ nần họ cũng yêu cầu dân trả . Tài sản và tính mạng của dân đều trong tay lãnh chúa.

Điều khác với nô tài của Bát Kỳ ở Đại Thanh, những đều là dân bình thường.

“Người dân Sa Ngạc… ai nổi dậy ?” Tính tình của dân ở đây thật quá. Nếu là dân ở Trung Nguyên, họ sớm vứt cuốc , tập hợp dân làng khởi nghĩa vũ trang, giống như Chu Nguyên Chương, lật đổ triều đại Nguyên và lập triều Minh 300 năm .

“Có, nhưng đều đàn áp.” Từ Nhật Thăng liền kể cho Minh Châu về một cuộc nổi dậy lớn của nông nô. Minh Châu một phụ nữ gầy gò như que củi đang ăn xin bên đường cách đó xa. Bên cạnh phụ nữ đó, một đội binh lính đang vội vã lùa một đoàn nô lệ về phía tây, cát bụi bay mù mịt, lưng họ là hàng trăm chiếc xe chở quân nhu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-87.html.]

Đây là bắt lính? Minh Châu lập tức cử Từ Nhật Thăng tìm hiểu tin tức. Chỉ một lát , Từ Nhật Thăng , quả nhiên là lãnh chúa nhận lệnh mộ binh của Sa Hoàng, sẽ dẫn dắt kỵ binh và nô lệ trướng tham chiến ở phía tây.

Mang theo nhiều quân nhu như , chỉ thể thuyết minh… Chiến trường xa, nơi xảy chiến tranh xa xôi, xa đến mức ngay cả lãnh chúa Ni Bố Sở cũng bắt lính… Minh Châu nhẹ nhàng mở quạt xếp, lắc lắc, suy nghĩ, lẽ đây mới là lý do chính khiến Sa Hoàng bất đắc dĩ cầu hòa với Đại Thanh? Chắc chắn họ xảy chiến tranh lớn với một quốc gia khác ở phía tây, thể tiếp tục làm kẻ thù với Đại Thanh!

Tuyến tây của Sa Ngạc chiến tranh, nếu cho dân biên giới Ni Bố Sở và Mông Cổ lưu vong rằng Thanh đình tập trung quân đội ở bờ bên , thể giúp họ thoát khỏi sự cai trị tàn bạo của Sa Hoàng, những dân chịu đựng sự tra tấn và cực khổ sẽ như thế nào?

Một khi Ni Bố Sở nổi dậy, Ngạc sử còn tâm trí mặc cả với Đại Thanh ?

Đại Thanh đưa giá gì, họ cũng sẽ đồng ý.

Mặc dù hạ, nhưng Ni Bố Sở vẫn mát mẻ, gió nhẹ thổi qua, khiến chiếc áo xanh giặt giũ sạch sẽ của Minh Châu phấp phới. Hắn nhếch mép, giơ tay gõ gõ Từ Nhật Thăng đang thao thao bất tuyệt: “Đi thôi, về thôi.”

Người đưa tin dứt lời, bầu khí trong phòng lập tức đổi!

Dận đến đoạn cuối của bức thư, khỏi reo lên. Hắn kích động đến mức dậy, nhưng va khung giường, rên rỉ một tiếng xuống, dựa thành giường làm hoảng sợ Trình Uyển Uẩn đang ở bên thắt đai lưng.

Trình Uyển Uẩn hoảng sợ, nhưng thấy Thái T.ử tập trung đến mức quan tâm đến ai, chỉ lắc đầu và tiếp tục cúi đầu thắt đai.

Nàng rõ ràng, phong thư niêm phong bằng sáp đỏ dấu ấn của Thái Tử, đây là thư do cấp ấn tín của Thái T.ử , nhất nàng nên giả vờ thấy, thấy gì.

Dận nội dung thư, mắt sáng lên, càng thêm cảm thấy việc khuyên Hoàng A Mã cử Minh Châu đàm phán hòa bình quả thực là một việc lợi quốc lợi dân!

--------------------------------------------------

Loading...