Trình Uyển Uẩn lúc mới nhận thất thần nửa ngày, vội vàng : “Ta đang nghĩ làm thế nào xử lý quả hồng !”
Cả sân nhỏ đều sắp quả hồng bao phủ!
Dận : “Có đáng để suy nghĩ lâu ? Đưa còn là !”
Hắn liền cùng Trình Uyển Uẩn thương lượng về cách chia quả hồng .
thái giám lấy quả hồng to nhất, nhất bên trong, lập tức mang đến cho Hoàng A Mã. Thái T.ử Phi đến Yên Ba Trí Sảng Trai, chuyện , kể đến việc thưởng cho mấy đứa trẻ, A Uyển trong phòng cũng nhận một chiếc ngọc như ý! Nếu Hoàng A Mã ban thưởng, nghĩ đến việc Thái T.ử Phi thành nhiệm vụ, thì tự nhiên thể làm trái, cũng dâng hiếu Hoàng A Mã để tỏ lòng hiếu thảo.
nghĩ , chọn thêm một quả hồng cho Hoàng Thái Hậu, chọn những quả to, chín đều, như đường vận chuyển sẽ hỏng, đến trong kinh sẽ vặn chín .
Trình Uyển Uẩn cũng ghế hỗ trợ chọn, lúc còn Ngạch Lâm Châu chỉ huy Vượng Tài lên cây hỗ trợ hái, nàng thấy ít quả hồng hai viên răng nanh ấn quả hồng, khỏi rộ lên: “Nhị gia mau , Vượng Tài còn thu , c.ắ.n hỏng quả hồng, hái đến cũng nghiêm túc!”
Dận thò gần lên, quả hồng chín đều mềm, Vượng Tài thế nhưng nhẹ nhàng c.ắ.n trầy da, đều thể tưởng tượng đến con ch.ó đen to lớn cẩn thận ngậm quả hồng bỏ rổ bộ dáng, cũng lộ ý : “May mắn mang Mễ Mễ tới đây, bằng những quả hồng cây cần nó hái sạch.”
“Mễ Mễ tuy rằng nghịch ngợm, nhưng bao giờ ngoài Dục Khánh Cung. Lần , thấy nó cùng một con mèo hoang đ.á.n.h , hung dữ đến mức cào xé nát mặt con mèo hoang , m.á.u me be bét. Nó coi Dục Khánh Cung như nhà của ! Khi chúng ngoài, nó nhất quyết chịu theo, cứ lưng Vượng Tài. Khi Vượng Tài cổng Dục Khánh Cung, nó liền nhảy xuống và chạy về, chạy đến tận cửa cung để theo chúng . Ngạch Lâm Châu vẫy tay với nó và : ‘Mễ Mễ, ngoan ngoãn ở nhà nhé, đừng ăn cá của ’. Nó còn meo meo đáp , như thể thể hiểu lời của con !” Trình Uyển Uẩn .
Ở trong cung nhiều năm như , may mắn hai chú mèo con bầu bạn, nàng nhiều niềm vui.
Dận nhớ việc A Uyển cứu Mễ Mễ một mạng, nếu nó c.h.ế.t ở nam hoa viên, liền thở dài: “Đây đều là duyên phận.”
Nhóm thái giám nhỏ đem rổ quả hồng , Dận bỗng nhiên nảy ý tưởng, liền bỏ thêm rổ một quả hồng mà Ngạch Lâm Châu, Hoằng Tích, Hoằng Huyên hái nhưng đủ to hoặc chín đều. Sau đó, cắt một tờ giấy và gọi các con đây. Hoằng Huyên và Ngạch Lâm Châu chữ, Dận liền hướng dẫn các con : “Tôn Hoằng Huyên kính thượng”, “Cháu gái Ngạch Lâm Châu kính thượng”. Hoằng Huyên ngay ngắn, Ngạch Lâm Châu tuy xiêu vẹo nhưng cũng thiếu nét, còn Hoằng Tích chữ nên Dận liền bảo bé ấn dấu tay nhỏ bé của lên giấy. Sau khi sắp xếp xong, Dận mới sai thái giám đưa rổ quả hồng đến Yên Ba Trí Sảng Trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-330.html.]
Viết xong chữ, Thái T.ử gia liền đuổi các con về phòng ngủ. Ngạch Lâm Châu lo lắng Thái T.ử nhớ đến chuyện nàng đ.á.n.h buổi chiều (đứa bé còn tưởng rằng a mã của !), vội vàng kéo theo ca ca và theo.
Dận sắp xếp thỏa việc biếu quả hồng cho Khang Hi và Hoàng Thái Hậu. Ngoài , còn nhiều quả hồng nữa, vì Dận tiếp tục phân chia thành ba bảy loại, giống như quả hồng mà Vượng Tài hái thì thưởng cho Hà Bảo Trung ăn.
Hà Bảo Trung: ?
Những quả hồng còn mắt Dận đều chia cho các trong viện. Thái T.ử gia lòng hẹp hòi, cố ý tặng cho Đại a ca một rổ quả hồng non xanh, bên ngoài vỏ hồng hào như chín tới nơi nhưng c.ắ.n bên trong sáp đến khó nuốt. Thật là khó ăn!
Dận cũng giữ một ít, vì quả hồng nên ăn nhiều, cho dày. Do đó, Trình Uyển Uẩn và Thái T.ử gia chỉ chia một quả để nếm thử, còn các con thì ăn. Trình Uyển Uẩn giữ một rổ để làm mứt quả hồng.
Khí hậu ở ngoại ô khô ráo, thích hợp để phơi quả hồng.
Nói là làm, Trình Uyển Uẩn gọi Trịnh thái giám và Tam Bảo đến, tiên rửa sạch quả hồng, đó kéo Thái T.ử gia phụ giúp tước vỏ. Thái T.ử gia bao giờ làm việc , lấy con d.a.o thường dùng để cắt thịt nướng, Trình Uyển Uẩn thoăn thoắt tước vỏ quả hồng mà hề làm dập nát, liền bắt chước làm theo, nhưng chỉ một nhát d.a.o tước nửa quả hồng.
Trình Uyển Uẩn: “……”
Dận : “……”
Trình Uyển Uẩn cẩn thận : “Hay là… Người nên nghỉ ngơi ?”
Dận mặt đen: “Không, thể làm .”
--------------------------------------------------