Tác Ngạch Đồ sinh đến cao lớn dũng mãnh, năm đó nhậm Khang Hi bên nhất đẳng thị vệ, là Khang Hi thiết kế bắt Ngao Bái chủ lực can tướng. Hiện giờ qua tuổi trung niên, vẫn như cũ thanh như chuông lớn, cằm lưu trữ nồng đậm chòm râu, là cái điển hình vũ phu bộ dáng.
Khang Hi nghiêm chỉnh bảo tọa, tỏ ý kiến, giơ tay làm xuống: “Ngu Am, tạm thời đừng nóng nảy.”
—
Tác Ngạch Đồ tâu lên:
“Hoàng Thượng, nô tài cho rằng ý kiến của bọn họ quá ôn hòa. Nếu những tên Nga hống hách gây chuyện, chúng cần đàm phán với chúng! Ba năm khi chúng ký kết hiệp định đình chiến với Nga ở Nhã Khắc Tát, bọn họ lâm tình trạng nội ưu ngoại vây. Theo lời Từ Nhật Thăng, Bồ Đào Nha, Sa Hoàng hiện đang đối mặt với chiến tranh với các nước châu Âu và cuộc nổi dậy của nông nô trong nước. Bọn họ đang kiệt quệ về binh lực và tài lực, nên dám đối đầu trực tiếp với Đại Thanh. Chúng chỉ cần tập trung chiếm lấy Ni Bố Sở và đ.á.n.h bại Sa Hoàng là !”
Tác Ngạch Đồ là một cao lớn, dũng mãnh. Ông từng là thị vệ cận nhất của Khang Hi và là một trong những tướng lĩnh chủ chốt trong việc bắt giữ Ngao Bái.
Hiện nay, dù qua tuổi trung niên, ông vẫn giọng to như chuông và bộ râu quai nón dày rậm, trông như một vị tướng oai phong.
Khang Hi , tỏ ý kiến gì, chỉ giơ tay hiệu cho ông xuống:
“Ngu Am, đừng nóng vội.”
Minh Châu chiếc ghế tròn nhỏ đối diện với Tác Ngạch Đồ. Thấy Khang Hi tiếp thu ý kiến , thầm nghĩ: “Tên ngốc còn ý đồ chủ hòa của vạn tuế gia?”.
Nếu dùng vũ lực khuất phục Sa Hoàng, ba năm đây thu hồi yêu cầu cầu hòa của Sa Hoàng và hạ lệnh rút quân khỏi Nhã Khắc Tát.
Hắn cho rằng Tác Ngạch Đồ chỉ như là do đột nhiên thăng chức cao.
Đây là oán niệm của Minh Châu, một thiếu niên từng loại khỏi danh sách thị vệ nhất đẳng vì chiều cao đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-24-sa-hoang.html.]
Vì , mỉm và : “Ngu Am lý, nhưng nô tài cho rằng câu của Hán “oan gia nên giải nên kết” là sai. Chúng và Sa Hoàng mối thù lớn, chỉ là một chút tranh chấp nhỏ về đất hoang ở biên giới, hà tất đ.á.n.h đ.ấ.m gây tổn hại đến hòa khí hai nước. Hơn nữa…”
Minh Châu làn da trắng mịn, dung mạo tuấn tú, khi còn trẻ từng đảm nhiệm chức “Trị nghi chính” bên cạnh Khang Hi, tức là đầu đội thị vệ khi Khang Hi ngoài.
Hắn cũng là đại diện tiêu biểu cho phe văn thần trong giới quý tộc Mãn Thanh.
Minh Châu cố ý dừng một chút, chằm chằm Tác Ngạch Đồ, đang cau mày vui, mới thong thả tiếp:
“Hơn nữa, chúng giao tiếp với Sa Hoàng qua trong vài năm, nô tài cho rằng Sa Hoàng là một quốc gia nhỏ yếu. Lãnh thổ của họ rộng lớn kém gì Đại Thanh.
Nếu sử dụng vũ lực, chúng nhất định trả giá đắt mới thể khuất phục Sa Hoàng. Đây là tai họa cho hàng vạn dân Đại Thanh ở biên giới. Nên tiến hành giao thương buôn bán là giải pháp lâu dài, lợi cho đất nước, nhân dân. Vì nô tài cho rằng những kẻ vẫn ủng hộ việc sử dụng vũ lực nếu ngu thì chính là ngốc. ”
“Ngươi ——” Tác Ngạch Đồ tức giận đến mặt đỏ bừng, dậy, tức giận đến nên lời, chỉ đành chỉ mũi và mắng: “Nạp Lan Minh Châu! Ngươi chỉ suông, bản lĩnh thì chúng ngoài so tài!”
Minh Châu ghét bỏ đẩy ngón tay béo ngậy sắp chạm đến mặt , còn lấy khăn lau tay cẩn thận, đó mới kinh ngạc : “Tác Ngu Am, ngươi tức giận cái gì? Chẳng lẽ sai ?”
Khang Hi nhịn đỡ trán.
Tác Ngạch Đồ tức giận đến ngã ngửa, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi đừng gọi Ngu Am.”
“Ngu Am đừng tức giận.” Minh Châu tủm tỉm, “Chỉ đùa một chút thôi.”
Tác Ngạch Đồ đầu kêu oan với Khang Hi, quỳ xuống hành lễ: “Hoàng Thượng, nô tài nguyện từ bỏ chức vị đại thần trong triều đình, tiên phong đ.á.n.h Cát Nhĩ Đan, còn hơn ở đây chịu nhục!”
--------------------------------------------------