Sủng Thiếp Chỉ Muốn Làm Cá Mặn - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:46:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi trong phòng lập tức trao đổi bằng ánh mắt, lặng lẽ ngoài.

“Lâu đến thăm nàng, dạo nàng khỏe ?” Dận hỏi tinh tế quan sát nàng. Thấy nàng mặc một bộ xiêm y màu xanh lục, tóc búi cao đầu, mặt mày rạng rỡ, trắng nõn nà ửng hồng, nàng dưỡng t.h.a.i khá .

“Rất , ơn Quan ma ma giúp đỡ .” Trình Uyển Uẩn vô cùng cảm kích Quan ma ma.

Thật , đây quan tâm nhiều đến Vương cách cách, Vương cách cách dùng Lý thị làm ma ma của Nội Vụ Phủ, nhưng giờ đây tự lo liệu việc, tuyệt đối để khác lợi dụng sơ hở. Dận xong cũng : “Giữa chúng cần lời cảm ơn, nếu nàng đắc lực, để bà ở bên cạnh nàng, chúng cũng thể nhờ nàng chăm sóc đứa bé tiếp theo.”

“Thái T.ử gia!” Trình Uyển Uẩn đỏ mặt, trong bụng còn sinh con nghĩ đến con tiếp theo ?

Dận to, xoa xoa mũi nàng: “Đều sắp trở thành ngạch nương , còn gì ngại ngùng?”

Hai kề vai sát cánh thì thầm chuyện, đó cũng nán lâu, bên ngoài còn một một đống chuyện chờ xử lý, đặc biệt là…

Hà Bảo Trung vội vã chạy : “Thái T.ử gia…”

Dận liền dậy, xoay ôm nàng: “Ta , rảnh rỗi sẽ đến thăm nàng, nàng hãy dưỡng t.h.a.i cho .”

Trình Uyển Uẩn tiễn đến tận cổng viện, Dận hai ba bước bất thường , một nữa ôm lấy nàng.

Nàng thể cảm nhận sự bất an khó Thái Tử, nhưng gì, chỉ ôm nàng một lúc buông tay, cũng đầu mà bước lên kiệu .

Chiếc kiệu lắc lư xa.

Dận nhắm mắt dưỡng thần, đợi đến khi Dục Khánh Cung mới hỏi: “Có chuyện gấp?”

“Có ạ, Hoàng Thượng truyền chỉ về!” Hà Bảo Trung sát bên vai dư bên , nhỏ giọng một cách bí mật, “Mời cùng Tam A Ca cùng tiếp chỉ.”

Dận mở mắt , sắc mặt đổi, nhưng bàn tay đặt vai dư tay vịn tay theo bản năng nắm chặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sung-thiep-chi-muon-lam-ca-man/chuong-131.html.]

Hắn về phía xa chân trời, mây đen vần vù, vẻ như một trận mưa to sắp đến.

Quả nhiên… Như trong mơ .

Lúc , một vầng mặt trời lặn tròn trịa đang từ nơi xa xăm chìm xuống đỉnh núi cát, đại địa ánh tà dương nhuộm thành màu đỏ thẫm u ám, những dấu vết lưu sa uốn lượn do gió bào mòn theo mặt trời lặn về phía tây, dần dần trở thành một biển sâu thẳm.

Trước khi bầu trời tối đen, một đội mười mấy đang vất vả trèo qua những cồn cát, để một chuỗi dấu chân dài ngoằn ngoèo. Minh Châu lạc đà, tóc tai rối bời, mặt mày nhọ nhem.

Gió cát thổi qua, thể mở nổi mắt, chỉ thể dựa bản năng của lạc đà để trong sa mạc.

Hôm qua, khi mật chỉ truyền đến, Minh Châu vốn dĩ đang lười biếng, chán nản câu cá ở hồ nước nhà , lập tức nhảy dựng lên.

Hắn thậm chí kịp quần áo, trực tiếp sai hầu cận phố mua bánh và nước, tìm một tiêu sư chuyên vận tải hàng hóa biên giới xa xôi qua môi giới, thu gom tất cả các loại d.ư.ợ.c liệu tươi sống khư phong, khư tà, giải độc, hạ sốt trong các tiệm thuốc, chỉ trong vòng một canh giờ phi ngựa như bão táp.

Hắn dốc hết tiền bạc, tiêu sư cũng lệnh dốc hết sức lên đường. Đoàn cưỡi ngựa, sa mạc đổi lạc đà, phiên cưỡi ngựa, ăn ngủ, phi như điên hàng trăm dặm đường, thế nhưng chỉ trong một ngày một đêm đến Cổ Lỗ Phú Nhĩ Kiên Gia Hồn Cát sơn.

Khi như một hoang dã quỳ rạp xuống giường bệnh của Khang Hi, suýt ngất xỉu.

Khang Hi đang nửa nửa giường nhắm mắt dưỡng thần, thấy bộ dạng của cũng hoảng sợ, ho khan nhấc mắt , con ngươi thâm sâu lấp lánh, thở dài: “Trẫm truyền chỉ cho ngươi, nhưng bảo ngươi vội vàng lên đường như , ngươi đây là… mấy ngày nay ngủ ?”

“Thánh thể chủ t.ử khỏe, nô tài nào thể yên ? Nếu cánh, hận thể lập tức bay đến!” Minh Châu , nước mắt chảy , vốn dĩ khuôn mặt trắng nõn giờ đây cát vàng bám một lớp, lên mặt chảy hai dòng nước mắt đục ngầu, “Chủ t.ử giờ khá hơn ? Nô tài vô năng, chỉ thể vơ vét mấy tiệm t.h.u.ố.c Bắc, thu thập đủ các loại d.ư.ợ.c liệu, cũng còn thiếu gì, nô tài lập tức sai mua!”

Khang Hi bộ dạng tiều tụy của , còn dáng vẻ nhẹ nhàng phe phẩy quạt xếp, nho nhã như ngày thường? Không kìm cũng chút cảm động, : “Ta thiếu y d.ư.ợ.c ở đây, thái y kê đơn , ngươi đừng vội – Lương Cửu Công, còn hầu hạ Minh tướng xuống rửa mặt chải đầu?”

Lương Cửu Công vội vàng cúi tiến lên dìu Minh Châu đang quỳ rạp xuống, hai bên đùi đều ma đến chảy m.á.u đầm đìa dậy nổi, đưa Minh Châu xuống. Khang Hi mới mệt mỏi ngả gối.

Hôm , khi đến Cổ Lỗ Phú Nhĩ Kiên Gia Hồn Cát sơn, ông gặp bão cát. Cát nóng bỏng nhắm thẳng , đó đột ngột chuyển sang lạnh thấu xương. Do , Minh Châu đột nhiên cảm thấy ngũ tạng sôi trào, tứ chi cứng đờ, và suýt ngã ngựa khi cố gắng đến cửa ải.

--------------------------------------------------

Loading...