Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Chương 517: Cố Trạch Dã Dò Hỏi

Cập nhật lúc: 2026-01-28 07:27:37
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Trạch Dã lấy Lý Du làm bình phong để đến gặp , tự nhiên đó hỏi thăm Lục Hàn Châu một ít chuyện về Lý Du, lúc mới thể trò chuyện với cô, kể những chuyện thú vị khi dạy dỗ.

Hai đường, thỉnh thoảng ngang qua chào hỏi Tô Diệp, theo bản năng họ sẽ liếc Cố Trạch Dã thêm một cái. Tô Diệp khác hiểu lầm, nào cũng giới thiệu qua một lượt: "Một bạn, đến tìm cô Đàm chút việc."

Ánh mắt Cố Trạch Dã trầm xuống, cô đúng là sắt đá quyết tâm vạch rõ ranh giới với . Rốt cuộc là nguyên nhân gì khiến cô tuyệt tình đến mức ?

Tô Diệp đang nghĩ gì, để tránh gặp thêm , cô dẫn đường tắt, nhanh đến nơi cô Đàm ở.

Cô Đàm ăn quen món ăn Thâm Thành, cơ bản đều tự nấu nướng, chỉ thỉnh thoảng lúc bận mới nhà ăn. Khi họ đến, cô Đàm bắt đầu xào nấu .

"Để con giúp cô ạ." Tô Diệp ở riêng với Cố Trạch Dã, xắn tay áo định bếp.

Cô Đàm trực tiếp đóng cửa bếp : "Con ở ngoài tiếp tiểu Cố , chỗ cần đến con ."

Tô Diệp: "..." Bất lực, cô đành pha cho Cố Trạch Dã.

Cố Trạch Dã bưng chén trò chuyện với cô về Lạc Khê, về Diêm Vô Cứu: "Thằng bé đó cao thêm một đoạn , càng ngày càng giống bố nó."

Tô Diệp thương Diêm Vô Cứu như con đẻ, mặt mày rạng rỡ hẳn lên: "Hôm gọi video con cũng thấy thằng bé cao lên . Sức khỏe nó thế nào, để di chứng gì khi hiến tủy chứ ạ?"

"Không, khỏe như một con bê con , dạo đang tập tán thủ (vô thuật chiến đấu)."

"Thế thì , Tết năm nay họ về , con nhớ thằng bé quá."

"Còn lâu mới đến Tết, đến lúc đó nếu họ về, em thể sang bên đó."

"Để lúc đó tính ."

Cố Trạch Dã dùng Diêm Vô Cứu để mở lời, đó chuyển sang chuyện phát triển của đoàn múa. Đều là những chủ đề Tô Diệp hứng thú nên trò chuyện còn quá gượng gạo xa cách. Mãi đến khi chủ đề lấn sang chuyện ở Phong Kinh, cô mới chợt giật tỉnh táo .

"Ở Phong Kinh em nhiều bạn bè, ngoài những dịp cần thiết cùng tham dự, em cơ bản khỏi cửa. Các phu nhân trong giới cũng chỉ là xã giao, ai tâm giao cả." Tô Diệp cảnh giác .

Cố Trạch Dã nhận sự cảnh giác của cô, sợ đ.á.n.h rắn động rừng nên xoáy sâu chủ đề nữa, mỉm cho qua.

Tô Diệp thầm thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ tới cuộc điện thoại của Hoàng phu nhân. Có đến Phong Kinh điều tra cô, lẽ là Cố Trạch Dã? Cố Trạch Dã tự dưng điều tra cô làm gì? Chẳng lẽ gặp Lạc Khê, Lạc Khê gì với ?

Tô Diệp nhanh chóng hồi tưởng , chắc chắn từng tiết lộ điều gì mặt Lạc Khê, lúc mới yên tâm. Cứ tra , chắc chắn là tra , nếu Cố Trạch Dã chẳng dùng lời lẽ để dò hỏi cô thế .

Cô Đàm xào vài món gia đình miền Bắc, Cố Trạch Dã ăn xong cũng tiện ở lâu, lúc về Tô Diệp cô Đàm đẩy tiễn .

"Anh đỗ xe ở ?" Tô Diệp hỏi.

Cố Trạch Dã: "Ở cổng chính."

Tô Diệp vì rút ngắn thời gian ở bên nên dẫn đường tắt, năm phút đến cổng chính.

Trong lòng Cố Trạch Dã bất lực vô cùng. Anh mở cửa xe lấy một chiếc hộp đưa cho cô: "Quà Lạc Khê gửi cho em."

"Sao cô tặng quà cho em nữa ." Tô Diệp nhận lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-517-co-trach-da-do-hoi.html.]

Cố Trạch Dã : "Cô là quà bù cho lễ treo biển của đoàn múa."

"Cô là cổ đông lớn mà còn tặng quà cho em, thật là chịu luôn." Tô Diệp bật , chuyện thật lạ.

"Cô tặng thì em cứ nhận , dù cũng giàu mà." Cố Trạch Dã .

"Thì em nhận đây, mau về , đường cẩn thận." Tô Diệp vẫy tay với , đợi lưng .

Cố Trạch Dã theo bóng lưng cô, ánh mắt dần trở nên nghiêm nghị. Lên xe, gọi điện ngay cho Tôn Khải, bảo phái thám t.ử tư điều tra chuyện của Tô Diệp ở Phong Kinh.

"Chẳng ngài tra nữa ?" Tôn Khải hỏi.

"Tôi dò xét thái độ của Tô Diệp, hễ nhắc đến Phong Kinh là cô căng thẳng, chắc chắn là đang giấu chuyện gì đó. Anh bảo thám t.ử nhất định tra tỉ mỉ ngóc ngách, cần vội vã." Cố Trạch Dã .

Tôn Khải hiểu, lập tức sắp xếp.

Tô Diệp xách quà về ký túc xá. Căn hộ của Lạc Khê cách đoàn múa quá xa, cô dứt khoát dọn đến đoàn múa ở tạm, nhu cầu sẽ tìm nhà khác .

Vào phòng, việc đầu tiên cô làm là mở quà. Lần túi xách mà là một đôi bông tai kim cương vàng, thiết kế hình giọt nước, đơn giản mà thanh lịch. Tô Diệp đôi bông tai giá trị hề nhỏ, vì kim cương vàng hiếm, viên vô cùng tinh khiết, e là hàng đấu giá.

Tô Diệp lấy bông tai đeo thử, tự chụp một tấm ảnh gửi cho Lạc Khê kèm theo một loạt biểu tượng hôn môi. Sau đó cô tháo bông tai cất kỹ phòng tắm. Tắm xong giường, khó tránh khỏi nghĩ đến Cố Trạch Dã.

Một tháng gặp, dường như gầy một chút, ăn uống t.ử tế , cũng đau dày . Càng sự xa lánh ý đồ của cô thể khiến nản lòng mà thoái lui .

Nghĩ ngợi một hồi cô lúc nào , nhưng ngủ ngon, cô gặp một cơn ác mộng. Lúc tỉnh dậy vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, thầm oán trách Cố Trạch Dã trong lòng: Đang yên đang lành đến làm gì, hại cô ngủ yên.

Cố Trạch Dã cả đêm cũng ngủ ngon, cũng gặp một cơn ác mộng. Anh mơ thấy Tô Diệp kết hôn với Hàn Thiếu Dực, Hàn Thiếu Dực đắc ý khoe khoang với , tức giận đ.á.n.h một trận, Tô Diệp xót xa tát một cái, bảo cút , đừng làm phiền cô nữa.

Anh giật tỉnh dậy từ cơn ác mộng, theo bản năng sờ lên gò má, cảm giác như Tô Diệp tát thật, đau từ mặt đau đến tận tim. Lấy điện thoại xem giờ mới 6 giờ sáng, nhưng gửi tin nhắn WeChat cho . Anh mở , là Lạc Khê gửi, một tấm ảnh tự sướng của Tô Diệp, tai đang đeo đôi bông tai kim cương vàng mà đấu giá mang về.

Bông tai bình thường nhưng đeo tai cô cực kỳ xinh . Anh hợp với cô, từ lúc xem ảnh giới thiệu , nên tiếc giá cao cũng đấu giá cho bằng . Cố Trạch Dã xuống giường, ôm điện thoại, tấm ảnh trong đó nhắm mắt . Lần , cuối cùng cũng ngủ say .

Anh ngủ say, nhưng Tô Diệp thì khổ . Bị ác mộng làm cho tỉnh giấc ngủ , cô đành dậy chạy bộ. lúc gặp đội bảo vệ dậy tập luyện sớm, cô dứt khoát theo họ tập gym.

Triệu Hoa chạm nhẹ Chu Kiện: "Cô Tô làm thế?" Dậy sớm đành, còn chạy đẩy tạ, đây việc con gái làm ? Chu Kiện làm , chỉ lắc đầu.

"Anh làm vệ sĩ kiểu gì thế, quá thiếu chuyên nghiệp." Triệu Hoa "dạy bảo" . Chu Kiện đá một cái: "Cút xéo ."

Triệu Hoa né , nhanh chóng áp gần, khoác vai em, hạ thấp giọng: "Để tiết lộ cho một tin, tối qua Cố tổng đến đấy."

"Hai họ cãi ?" Phản ứng đầu tiên của Chu Kiện là hỏi.

Triệu Hoa chịu thua luôn: "Cái mạch não kiểu gì thế, Cố tổng làm nỡ cãi với cô Tô. Chắc chắn là gặp Cố tổng xong cô Tô thấy trong lòng khó chịu thôi."

Chu Kiện là kẻ thông suốt: "Vì khó chịu?"

" là đầu lợn mà." Triệu Hoa chẳng buồn tiếp: "Tự mà nghĩ ."

Chu Kiện nghĩ thông, cũng chẳng nghĩ nữa, nhiệm vụ của là bảo vệ cô Tô, những việc khác thuộc quyền quản lý của .

Loading...