Sở Tổng, Phu Nhân Lại Đến Cục Dân Chính Đề Đơn Ly Hôn - Chương 457: Cố Trạch Dã đánh Hàn Thiếu Dực
Cập nhật lúc: 2026-01-26 08:29:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sân bay Thâm Thành.
Tôn Khải mở máy nhận thông tin theo Cố Trạch Dã khỏi sân bay. Đang bỗng khựng , vô thức gọi lớn: "Cố tổng!"
Cố Trạch Dã mở điện thoại, chân dừng bước, đáp : "Chuyện gì?"
"Xảy chuyện ." Tôn Khải sải bước đuổi theo: "Phu nhân gặp t.a.i n.ạ.n tại hiện trường cuộc thi 'Đại chiến Vũ Lâm', rơi từ độ cao mấy mét xuống."
Bước chân Cố Trạch Dã đột ngột dừng : "Người thế nào ? Hiện đang ở ?"
"Đang ở bệnh viện, tình hình cụ thể rõ ạ." Tôn Khải cũng lo lắng kém.
Cố Trạch Dã còn giữ nổi bình tĩnh, chạy như bay ngoài.
Một tiếng , tại bệnh viện.
Cố Trạch Dã bước xuống xe, đập mắt là một nhóm phóng viên đang vây kín cửa khu cấp cứu, rõ ràng đều nhắm Hàn Thiếu Dực. Trên đường Tôn Khải tìm hiểu tình hình cụ thể, Hàn Thiếu Dực vì cứu Tô Diệp nên cũng thương, cả hai đều đưa bệnh viện .
"Đuổi hết đám ." Cố Trạch Dã mà thấy phiền lòng, bỏ một câu sải bước trong. Tôn Khải vội vàng gọi điện điều thêm tới.
Bên trong khu cấp cứu cũng phóng viên, nhưng vệ sĩ của Hàn Thiếu Dực ngăn . Ngay cả Cố Trạch Dã khi định qua cũng chặn đường.
"Cút ." Ánh mắt Cố Trạch Dã lạnh lùng như băng.
Một vệ sĩ đang định mở miệng đuổi thì Chung Ngũ từ chạy xồng xộc tới mắng mỏ: "Mù , ngay cả Cố tổng mà cũng dám cản!"
Sau đó, khúm núm mời Cố Trạch Dã : "Thành thật xin Cố tổng, bọn họ mắt kém nhận ngài, mời ngài nhanh cho."
Cố Trạch Dã tâm trạng chấp nhặt với vệ sĩ, hỏi thẳng: "Tô Diệp ?"
"Tô tiểu thư đang nghỉ ngơi bên trong ạ. Cố tổng yên tâm, Tô tiểu thư cả, chỉ bong gân dây chằng cổ chân, cần tĩnh dưỡng thôi..."
Chưa hết câu, Cố Trạch Dã quét một ánh mắt lạnh lẽo sang: "Thế mà gọi là ? Thế nào mới là ? Anh cô sắp tham gia thi đấu ?"
Chung Ngũ sợ đến mức dám hé răng nửa lời.
Cố Trạch Dã nén cơn giận đá văng , bước nhanh tới phòng lưu trú. Vừa đẩy cửa , thấy Hàn Thiếu Dực đang cúi định hôn Tô Diệp. Cơn thịnh nộ tích tụ suốt dọc đường bốc lên đầu, bước lên vài bước túm lấy cổ áo của Hàn Thiếu Dực, giơ nắm đ.ấ.m giáng thẳng mặt .
Hàn Thiếu Dực chút phòng nên đ.ấ.m ngã nhào. Chung Ngũ ngay phía sợ hãi kêu lên một tiếng, vội vàng chắn mặt Cố Trạch Dã: "Cố tổng ngài bình tĩnh chút ! Chuyện liên quan đến Thiếu Dực, cũng là nạn nhân, vì cứu Tô tiểu thư mà cánh tay nứt xương ."
Bấy giờ Cố Trạch Dã mới thấy Hàn Thiếu Dực đang treo một bên tay, nhưng điều đó làm nguôi ngoai ngọn lửa giận trong lòng . Chỉ dựa việc định hôn Tô Diệp, đ.á.n.h cho răng rơi đầy đất .
"Cút !" Anh gầm lên với Chung Ngũ.
"Cố Trạch Dã, phát điên cái gì thế?" Giọng của Tô Diệp vang lên cùng lúc với .
Cố Trạch Dã đầu cô. Cô vẫn còn mặc bộ đồ diễn, cổ chân trái sưng to như một quả đấm, sắc mặt chút tái nhợt vì sợ hãi.
"Em thế nào ? Có ngã trúng chỗ nào khác ?" Giây phút , còn tâm trí mà giận dữ, trong lòng trong mắt đều là sự xót xa.
"Người chuyện là em, thấy ? Vừa đến đ.á.n.h , phát điên gì thế? Mau xin Thiếu Dực ." Tô Diệp suýt chút nữa Cố Trạch Dã làm cho tức c.h.ế.t.
Cố Trạch Dã từ chối xin : "Tôi đ.á.n.h là còn nhẹ đấy. Nếu tại , em thương?"
"Em thương là do vấn đề đạo cụ, là do nhân viên đạo cụ sai sót, thể trách Thiếu Dực? Cố Trạch Dã, dùng lý lẽ chút chứ." Tô Diệp giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon/chuong-457-co-trach-da-danh-han-thieu-duc.html.]
"Nhân viên đạo cụ sai sót ?" Cố Trạch Dã khẩy, sang hỏi Hàn Thiếu Dực: "Cái cớ mà cũng tin ?"
Hàn Thiếu Dực Chung Ngũ đỡ dậy, bỏ qua mà Tô Diệp: "Xin chị, chuyện tại em. Em nhất định sẽ điều tra rõ ràng để cho chị một lời giải thích."
"Không trách , đừng bậy. Nếu , chị còn ngã đến mức nào nữa. Nói cũng , là do chị liên lụy , ..."
"Chị đừng nữa, chị nghỉ ngơi cho , em đây." Hàn Thiếu Dực Tô Diệp mấy lời liên lụy, còn làm một việc khác. Cố Trạch Dã đến , cũng thể yên tâm về Tô Diệp.
Tô Diệp định hỏi , nhưng Hàn Thiếu Dực đợi cô hỏi bước nhanh mất. Cô chỉ thể gọi với theo lưng, nhắc chú ý cánh tay, đừng vận động mạnh.
"Em lo cho bản ." Cố Trạch Dã bực dọc .
Tô Diệp cũng chẳng , hỏi : "Anh chuyên môn đến đây để làm em tức giận đấy ?"
"Tôi xuống máy bay là chạy đến đây ngay, cửa thấy thằng nhóc đó định hôn em, đổi là em thì em bình tĩnh ?" Cố Trạch Dã cáu kỉnh.
Tô Diệp ngớ : "Cậu định hôn em lúc nào? Anh thể cho kỹ hãy tay ? Người nãy là định lấy cốc nước giúp em."
Cốc nước đặt ở phía bên giường bệnh, Hàn Thiếu Dực chỉ là nghiêng với lấy cái cốc, qua mắt Cố Trạch Dã thành hôn cô?
Cố Trạch Dã liếc cốc nước, cảm thấy đuối lý một chút nhưng miệng vẫn chịu thừa nhận: "Dù thì cú đ.ấ.m chịu cũng oan."
Nếu vì Hàn Thiếu Dực, cuộc thi sẽ mời Tô Diệp, và cô thương. May mà cô nguy hiểm đến tính mạng, nếu Cố Trạch Dã thể làm thịt Hàn Thiếu Dực .
"Anh đúng là thể lý luận nổi." Tô Diệp tức giận chỉ tay cửa: "Xem cũng xem xong , em cả, mau ." Để khỏi làm cô tức c.h.ế.t.
Cố Trạch Dã giơ hai ngón tay về phía cô: "Tôi cho em hai lựa chọn. Một là ở chăm sóc em, hai là đưa em cùng."
Tô Diệp định há miệng bảo cô chọn cái nào cả, thì Cố Trạch Dã chặn họng cô bằng một câu tiếp theo: "Tô Diệp, đừng bướng bỉnh. Chỉ còn vài ngày nữa là thi đấu , nếu em tẩm bổ nghỉ ngơi cho thì tham gia kiểu gì?"
Tô Diệp im bặt. Dây chằng của cô chỉ kéo giãn nhẹ, bác sĩ giường tĩnh dưỡng ba đến năm ngày là khỏi, nếu sẽ kéo dài mười ngày nửa tháng.
"Bác sĩ cần viện, đưa em về nhà ." Cuối cùng Tô Diệp cũng thỏa hiệp.
Cố Trạch Dã cởi chiếc áo khoác đại y của khoác lên cô, đó bế bổng cô lên khỏi giường. Tô Diệp giật vô thức ôm chặt lấy cổ .
"Ôm cho chặt ." Khóe môi Cố Trạch Dã khẽ nhếch lên: "Ngã thì đừng tìm ."
Tô Diệp vô thức ôm chặt hơn, Cố Trạch Dã nhếch môi thêm nữa, bế ngoài.
Số phóng viên bên ngoài một nửa Tôn Khải đuổi , một nửa chạy theo Hàn Thiếu Dực, lúc gian khá yên tĩnh. Tôn Khải đang định thì thấy Cố Trạch Dã bế , vội vàng đón lấy: "Tô tiểu thư, cô chứ?"
"Cảm ơn quan tâm, ." Tô Diệp mỉm với .
Tôn Khải yên tâm, vội vàng mở cửa xe cho Cố Trạch Dã. Anh bế cô lên xe, Tôn Khải đóng cửa ghế phụ, khẽ lệnh cho tài xế lái xe.
Tô Diệp ngượng nghịu nhích : "Anh... bỏ em xuống ."
"Đừng động đậy." Cố Trạch Dã dang chân để cô thoải mái hơn, hai tay vòng qua ôm lấy của cô, đặt hai chân cô ngang ghế, : "Chân của em để lơ lửng, chịu khó một chút."
Tư thế quá ám , Tô Diệp gáy của tài xế và Tôn Khải, vành tai ửng đỏ.
Cố Trạch Dã giơ tay kéo vách ngăn lên: "Thế thì họ thấy nữa."
Tô Diệp: ... Chẳng là "giấu đầu hở đuôi" ? Không kéo vách ngăn thì trong mắt Tôn Khải cô chỉ Cố Trạch Dã bế, kéo lên thì trong lòng Tôn Khải chắc chắn đang nghĩ cô và Cố Trạch Dã đang làm trò gì nữa!