"Tưởng mù thật , các ôm ôm ấp ấp, ai mà chẳng thấy." Sở Kinh Tây bực bội.
Nghĩ đến cảnh Đường Không Thanh ôm cô, Sở Kinh Tây vô cớ liên tưởng đến sự ấm áp mềm mại tối qua, cả bỗng nhiên nóng ran, đưa tay nới lỏng cà vạt.
"Ôm ấp cái gì, đó là vì một chiếc xe..." Nói Lạc Khê nghĩ : "Anh đừng chiếc xe đó là của nhé."
Sở Kinh Tây phủ nhận.
Lòng Lạc Khê lạnh lẽo vô cùng, cô tận tâm tận lực chữa trị cho ba năm, hận cô hận đến mức đ.â.m c.h.ế.t cô.
"Đã thấy , cũng chẳng gì để biện giải, Đường Không Thanh chính là mối tiếp theo tìm đấy, làm ơn làm phước, tranh thủ ly hôn , để còn theo ."
Ngay khi Sở Kinh Tây tưởng Lạc Khê sẽ nhảy dựng lên mắng , cô như con gà thua trận thừa nhận.
Nhìn thấy cô như , tim Sở Kinh Tây nhói lên một cái, nhưng nhiều hơn vẫn là phẫn nộ.
"Lúc thể dựa kiếm tiền thì bám chặt lấy buông. Một khi kiếm tiền nữa, liền lập tức đá phăng , Lạc Khê, cô coi là cái gì, công cụ kiếm tiền của cô ?"
"." Lạc Khê "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi" thừa nhận.
Với sự hiểu của cô về Sở Kinh Tây, tuyệt đối sẽ dung thứ việc bản coi là công cụ, đặc biệt là công cụ của cô.
Cô chính là chọc giận Sở Kinh Tây, để bây giờ lập tức ly hôn với cô.
Lúc đến cô hỏi , nếu hôm nay ly hôn, thì sẽ coi là từ bỏ ly hôn, yêu cầu ly hôn tự động thu hồi, ngày mai thì nộp đơn từ đầu, đó đợi một tháng.
Cô một ngày cũng đợi nữa.
Sở Kinh Tây quả thực chọc giận, nhưng hậu quả của việc chọc giận giống như Lạc Khê tưởng tượng.
Anh đột nhiên bóp chặt cằm cô, ép cô ngước , từ kẽ răng rít hai chữ: "Đừng hòng!"
Lạc Khê: "???"
Đừng hòng cái gì?
Sở Kinh Tây thấy dấu hỏi trong mắt cô, bổ sung: "Lúc kết hôn là các ép , chuyện ly hôn, cô đừng hòng để thuận theo ý cô nữa, cô càng ly hôn, càng ly hôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe/chuong-7-so-tong-phan-nghich.html.]
Lạc Khê: !!!
Sở Kinh Tây xem đang cái gì .
Lúc kết hôn thấy phản nghịch như thế.
Gạt tay , Lạc Khê xác nhận: "Anh chắc chắn ly hôn?"
Sở Kinh Tây: "Không ly hôn."
"Được, đưa tiền đây." Lạc Khê chìa một tay về phía : "Sinh hoạt phí tháng cộng tháng , hai triệu."
Bốp!
Sở Kinh Tây đập một cái tay cô, thì hung dữ, nhưng dùng sức: "Hai vạn cũng , ngoài, làm việc."
Lạc Khê , chuyện còn rõ ràng mà.
Sở Kinh Tây trực tiếp gọi Trần Thuật : "Tiễn cô ngoài."
"Phu nhân, mời." Trần Thuật nhất nhất thi hành mệnh lệnh.
Lạc Khê hít sâu, trừng mắt Sở Kinh Tây một cái mới .
Trần Thuật tiễn cô một mạch ngoài tập đoàn, còn chu đáo gọi xe cho cô, mở cửa xe giúp cô, hộ tống cô lên xe, cái vẻ tận mắt cô rời thì thành nhiệm vụ ông chủ giao phó.
"Trợ lý Trần." Sau khi cửa xe đóng , Lạc Khê hạ cửa kính xe xuống.
Trần Thuật cúi gần: "Cô gì dặn dò?"
"Tranh thủ lấy khám khoa thần kinh cho ông chủ , nên khám não , chắc chắn bệnh nặng." Lạc Khê xong đóng cửa kính xe, bảo tài xế lái xe.
Trần Thuật tại chỗ theo, mặt đầy mờ mịt.
Cậu luôn khách sáo với phu nhân mà, mặc dù ông chủ rõ ràng coi phu nhân gì, cũng từng trễ nải, tại phu nhân hại ?
Lấy khoa thần kinh cho ông chủ khám não, chê lương ông chủ trả quá cao .