Tô Diệp tưởng chạy nhanh thì sẽ đắc tội ai, nào ngờ vách tai, lời đạo diễn vẫn truyền đến tai Diêu Y Nhân.
Diêu Y Nhân gạt tay thợ trang điểm đang dặm phấn cho , trợ lý: "Đạo diễn Lưu thế thật ?"
"Cũng thể chỉ là tin đồn thôi." Trợ lý tính khí của cô , dỗ dành: "Hơn nữa cho dù thật thì cũng chẳng đại diện cho cái gì, cô bản lĩnh điều chỉnh động tác múa để chị nhảy hiệu quả mong , đạo diễn Lưu vài câu ho với cô chẳng qua là lời xã giao, dỗ cô tận tâm dạy chị hơn thôi. Trả lương cho vũ công phụ họa mà hưởng sự phục vụ của chỉ đạo vũ đạo chuyên nghiệp, về khôn khéo thì kể đến đạo diễn Lưu."
Bất kể Lưu Chí thật lòng nghĩ thì cô cũng cố gắng xuyên tạc ý của ông , nếu với tính khí của Diêu Y Nhân còn gây chuyện gì nữa, tính khí của chị cũng lớn như danh tiếng , khi đến quản lý dặn dặn cô trông chừng Diêu Y Nhân.
Diêu Y Nhân não mấy, trợ lý thấy lý, hơn nữa cô so đo với một vũ công phụ họa thì quá hạ thấp giá trị bản , đạo diễn thưởng thức cô đến mấy chẳng lẽ thật sự đổi để một vũ công phụ họa lên ? Nhà đầu tư cũng đồng ý.
"Cô chút bản lĩnh, chị thèm so đo với cô ." Diêu Y Nhân nghĩ thông, cơn giận cũng nguôi nhiều.
Trợ lý thở phào nhẹ nhõm, thuận theo lời cô khen: "Chị Y Nhân rộng lượng."
Diêu Y Nhân hừ một tiếng, để thợ trang điểm tiếp tục dặm phấn.
Lời tương tự cũng truyền đến tai Ngô Thanh, tuy đoàn phim tạm thời cần cô nữa, nhưng cô cũng rời khỏi Đường Thành, vẫn ở trong khách sạn, ngóng tin tức từ tai mắt cài .
Thế là lời Lưu Chí giẫm đạp Diêu Y Nhân để khen Tô Diệp, cô ngẫm nghĩ một lúc, cảm thấy đây là một cơ hội thể lợi dụng.
Tính khí đó của Diêu Y Nhân thể dung thứ việc khác cứ so sánh với vũ công phụ họa.
...
Tô Diệp nhận biên đạo múa phần thì về ký túc xá, cô còn tranh thủ sửa điệu múa phía , hướng dẫn Diêu Y Nhân tập luyện, tranh thủ xong hai cảnh , tránh đêm dài lắm mộng.
Thức đêm sửa xong điệu múa thứ hai, hôm Tô Diệp dẫn Hứa Khả và đến phòng tập của đoàn phim tập luyện, còn gọi điện cho trợ lý của Diêu Y Nhân, hỏi khi nào Diêu Y Nhân tiện đến tập múa.
Việc hôm qua trao đổi , trợ lý hôm nay cảnh của Diêu Y Nhân nhiều, thời gian tập luyện.
đến hôm nay trợ lý đổi giọng, áy náy : "Xin cô Tô, chị Y Nhân tối qua lạnh, hôm nay khó chịu, xong về nghỉ ngơi , là tập , đợi chị Y Nhân tinh thần qua."
Tô Diệp im lặng một lát, : "Được, để cô Diêu nghỉ ngơi , chiều liên lạc ."
Cúp điện thoại cô dẫn những khác tập , điệu múa độ khó cao hơn điệu , là một điệu vũ vũ (múa võ), càng thử thách nền tảng của múa, đặc biệt là nửa vời như Diêu Y Nhân, càng tập luyện kỹ.
Cả buổi sáng đều tập múa, buổi trưa Vệ Lãng sợ cơm hộp đoàn phim đủ dinh dưỡng, đặc biệt mua cơm mang đến cho các cô.
Nhìn đám con gái ăn ngấu nghiến, Vệ Lãng : "Báo cho các em một tin ."
Mười mấy đôi mắt đồng loạt sang.
Vệ Lãng : "Anh nhận một buổi biểu diễn, tiền ."
Anh hiệu một con .
Lưu Táo thốt lên: "Một vạn!"
Vệ Lãng đắc ý: "Thêm một nữa."
Mười vạn!
Lưu Táo: "Khụ khụ khụ..."
Sặc .
Hứa Khả cũng nghẹn nhẹ, khó khăn lắm mới nuốt trôi cơm, dám tin hỏi: "Là biểu diễn đàng hoàng chứ ạ?"
Không là múa t.h.o.á.t y đấy chứ.
"Nói thừa." Vệ Lãng gõ trán cô bé một cái: "Anh lừa các em bao giờ , kết hôn, mời chúng đến múa một bài."
"Vậy thì trả nhiều quá." Vương Thấm .
Vệ Lãng: "Thế giới của giàu các em hiểu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/so-tong-phu-nhan-lai-den-cuc-dan-chinh-de-don-ly-hon-so-kinh-tay-lac-khe/chuong-379-nha-ai-ket-hon-ma-mua-bi-thuong.html.]
Hứa Khả: "Anh hiểu?"
Vệ Lãng lôi Tô Diệp : "Cô Tô của các em hiểu."
Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía Tô Diệp.
Tô Diệp đột nhiên gọi tên: "... Em giàu ."
Hứa Khả nhanh mồm: "Chị là vợ cũ của giàu ."
Vệ Lãng lườm cô bé một cái, cái gì nên cứ .
Hứa Khả bĩu môi, cô bé sai .
Tô Diệp các cô bé lén bàn tán chuyện ly hôn của , cũng tránh né, hào phóng : "Chồng cũ thích xem múa, chắc sẽ vung tiền như rác vì chuyện ."
Không thích múa, thảo nào ly hôn với chị.
Hứa Khả thầm nghĩ.
"Ây da chúng tiền là , hỏi nhiều làm gì." Lưu Táo cưỡng ép chuyển chủ đề, hỏi Vệ Lãng: "Thầy Vệ chúng múa bài nào? Tiện lúc rảnh thể tập luyện."
"Ừm. Anh đang định đến cái ." Vệ Lãng sang Tô Diệp: "Cô dâu múa bài nào bi thương một chút, gửi mấy video qua đối phương đều hài lòng bảo đủ bi, chỉ thể biên đạo thôi."
Tô Diệp: ...
Lưu Táo: ...
Hứa Khả nhanh mồm: "Đây là kết hôn ly hôn?"
Nhà ai kết hôn mà múa bi thương.
"Cô dâu thực sự yêu chú rể ?" Vương Thấm nghi ngờ.
Cô bé cạnh tiếp lời: "Vợ chồng nhà giàu mấy ai yêu , chừng là liên hôn thương mại, ngày nào thì ly hôn?"
Vệ Lãng lườm một cái, cứ thích nhắc đến ly hôn mãi thế nhỉ.
Cô bé rụt cổ .
Tô Diệp nhạy cảm như , nuốt cơm trong miệng, để ý : "Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, chôn cất cho tình yêu sắp c.h.ế.t ngày kết hôn cũng chẳng gì khó hiểu. Giao cho em, đảm bảo khiến cô dâu hài lòng."
Vệ Lãng là , nhắc nhở cô: "Thời gian khá gấp, hôn lễ một tuần ."
Tô Diệp ừm một tiếng, thầm nghĩ ăn cơm xong giục Diêu Y Nhân thôi.
Chỉ là khi cô gọi cho trợ lý của Diêu Y Nhân, trợ lý chiều nay Diêu Y Nhân thêm cảnh thời gian tập, e là để đến tối.
Một buổi chiều cô còn đợi , Tô Diệp cúp điện thoại bắt đầu suy nghĩ xem biên đạo điệu múa bi thương gì.
Hứa Khả và tập múa mệt ngoài dạo, Tô Diệp dặn dò các cô bé đừng chạy lung tung ảnh hưởng đến đoàn phim phim, cho phép các cô bé ngoài xả nửa tiếng.
Đám con gái ríu rít chạy ngoài, phòng tập bỗng chốc yên tĩnh hẳn, Tô Diệp yên tĩnh, cũng chê sàn nhà bẩn, ngả , nhắm mắt lên ý tưởng.
Nghĩ mãi nghĩ mãi bắt đầu buồn ngủ, bất tri bất giác ngủ , cũng ảnh hưởng bởi lời của Hứa Khả và , trong mơ cô mơ thấy Cố Trạch Dã.
Lúc đó cô và Cố Trạch Dã đến Phong Kinh lâu, Cố Trạch Dã thường xuyên ở nhà, cô ở nhà một việc gì làm thì thích nhảy múa g.i.ế.c thời gian, một buổi tối khi cô đang múa thì Cố Trạch Dã về, cô xoay một cái va kịp đề phòng, thấy sắc mặt kịp đổi của .
Anh dường như thích cô nhảy múa.
Từ đó về cô bao giờ nhảy múa ở nhà nữa.
"Chị Tô chị Tô."
Giấc mơ một giọng lo lắng đ.á.n.h vỡ, Tô Diệp đỡ trán đau dậy, Lưu Táo đang hớt hải chạy tới: "Xảy chuyện gì ?"
"Hứa Khả, Hứa Khả cãi với trong đoàn phim ."