Nguyễn Ân quỳ đất ôm mặt lâu.
Tiếng kinh thiên động địa, cả phòng thư ký đều thấy.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mọi đều chuyện gì xảy .
Tưởng Linh Linh hả hê : "Chắc là dụ dỗ Bách Thần thành, còn mặt mũi nữa ."
"Cô bớt vài câu ."
Phương Thanh nhíu mày, đỡ Nguyễn Ân phòng nghỉ: "Chúng còn làm việc, cô một ?"
Nguyễn Ân gật đầu.
Cửa phòng nghỉ đóng .
Nguyễn Ân mất hết sức lực, cô ngã xuống ghế sofa, thờ ơ trần nhà.
Vừa nãy cô đập c.h.ế.t Chu Bách Thần.
Bây giờ động một ngón tay nào.
Tan làm, cô xách túi, lảo đảo ngoài. "Xoẹt!"
Một chiếc xe đột nhiên dừng bên cạnh cô.
Nguyễn Ân ngơ ngác đầu , đầu xe chỉ cách cô vài centimet.
Chủ xe hạ cửa kính xuống, tức giận mắng cô: "Không mắt ? Tự sống thì đừng kéo theo!"
"Xin , cố ý." Nguyễn Ân lùi vài bước, nhường đường cho xe.
Chủ xe nhổ một bãi nước bọt cô, đạp ga bỏ .
Nguyễn Ân cúi đầu, bãi đờm quần áo, đột nhiên đỏ hoe mắt.
Vừa nghĩ đến việc ở Dung Thành suốt đời, cô cảm thấy tuyệt vọng.
Cô lấy khăn giấy lau sạch đờm, bực bội vò tóc, về phía trạm xe buýt.
Chu Bách Thần xử lý vết thương xong trở về.
Xe ngang qua trạm xe buýt.
Từ Hải Sâm cân nhắc : "Tình trạng của cô Nguyễn thật kỳ lạ."
Chu Bách Thần ngẩng đầu .
Tóc cô cô vò thành tổ quạ nhưng cô vẫn ý định dừng , thỉnh thoảng dậm chân, cả đều bực bội.
Những ở trạm xe buýt đều cô bằng ánh mắt ngạc nhiên, lượt tránh xa cô.
Từ Hải Sâm thấy chút kinh hãi: "Cô ... điên ?"
Chu Bách Thần lạnh lùng dời ánh mắt: "Anh thấy kẻ điên nào tay nặng như ?"
Nguyễn Ân tay độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-344-co-ay-hinh-nhu-dien-roi.html.]
Trán Chu Bách Thần khâu ba mũi.
Sâu hơn một chút nữa là sẽ để sẹo.
Từ Hải Sâm nghĩ, chính là kẻ điên tay mới nặng.
dám .
Đạp ga rời .
Nguyễn Ân xổm ở trạm xe buýt, nắm chặt tóc, bình tĩnh lâu đó.
Cô ngẩng đầu lên, phát hiện trời tối.
Bảy giờ .
Ngô Tú Lan nhắn tin hỏi cô khi nào về nhà.
Sắp về .
Nguyễn Ân chỉnh tóc, về nhà.
Tưởng rằng tinh thần lực quá mức tiêu hao.
đến tối càng hoạt động mạnh hơn.
Nguyễn Ân mở to mắt trần nhà suốt đêm.
Làm thể chỉ một cô đau khổ chứ?
Cô tìm vài cùng cô đau khổ mới .
Sáng thứ Bảy, cô dùng bình giữ nhiệt, xách cả một bình canh gà đến bệnh viện thăm Chu T.ử Duệ.
Chu T.ử Duệ tỉnh .
Nửa tháng gặp.Anh trông hốc hác nhiều, tay vết thương do tự t.ử thành.
Chu Bách Thần đang đút cơm cho .
Thấy Nguyễn Ân, kích động, nắm lấy tay áo Chu Bách Thần : "Ba ơi, chính cô hại con bắt cóc, ba nhất định tha cho cô !"
Nguyễn Ân vô tội, "T.ử Duệ, bắt cóc là bọn xã hội đen, em làm."
"Cô bậy!" Chu T.ử Duệ gằn giọng, "Nếu cô cố ý dụ dỗ ngoài, làm thể bắt cóc?!"
Nguyễn Ân tủi , " em thật sự đến khách sạn đó...
Nếu tin, hỏi Chu , rõ nhất lúc đó em đang làm gì, thể làm chứng cho em."
"Là như ? Ba ơi." Chu T.ử Duệ Chu Bách Thần.
Anh tin tưởng Chu Bách Thần.
, Chu Bách Thần đêm đó ở bên Nguyễn Ân cả đêm.
Trong mắt Nguyễn Ân lóe lên vài tia thích thú.
Cô thật sự tò mò, Chu Bách Thần rốt cuộc dám thật ?