Lên đường diệt phỉ
“Khẩu hiệu kêu đấy, thích!” Hắc Phong cảm thán.
Tiêu Vũ , bảo: “Ngươi thích khẩu hiệu ? Vậy sẽ rèn cho ngươi hai cây rìu đặc biệt, trông oai phong hơn mấy con d.a.o phay nhiều.”
“Khẩu hiệu và rìu thì liên quan gì đến ?” Hắc Phong gãi đầu hỏi.
“Sau ngươi thể đổi tên thành Hắc Toàn Phong.” Tiêu Vũ nhịn .
Hắc Phong ngẫm nghĩ một hồi: “Cái tên Hắc Toàn Phong bá khí hơn Hắc Phong nhiều.” Trên đường lưu đày, từng thấy lốc xoáy cuốn phăng thứ, đến cây cối rung chuyển đến đó.
Thế là Hắc Phong cất giọng hát theo điệu của Tiêu Vũ lúc nãy: “Nói là ! Hiên ngang xông pha khắp Cửu Châu!”
“Đi! Tiêu diệt Kim Sơn Trại!” Tiểu Lâm T.ử phụ họa theo.
Những khác trong Hắc Phong Trại cũng đồng thanh hét lớn:
“Tiêu diệt Kim Sơn Trại!”
“Tiêu diệt Kim Sơn Trại!”
Tiếng hô vang dội khiến qua đường vốn chú ý đến họ càng thêm kinh ngạc. Mọi theo bóng lưng họ, nhỏ giọng bàn tán: “Mấy là lũ ngốc ở chạy đấy chứ?”
Trình Vận Chi dẫn theo mấy bám đuôi nãy giờ, đương nhiên cũng thấy hết. Tâm trạng lúc vô cùng phức tạp. Ban đầu tưởng bọn họ , giờ mới thấy nông cạn, với cái trí thông minh thì làm mà làm sơn phỉ nổi? Có làm sơn phỉ thì chắc chắn cũng sớm bắt đày thôi.
Người dân dám lên tiếng, nhưng Trình Vận Chi thì chặn họ ngay khi khỏi thành. Hắc Phong trợn mắt, khó chịu : “Ngươi chặn chúng làm gì? Vào thành cũng chặn, giờ khỏi thành cũng đến lượt ngươi quản ?”
“Các ngươi nhất đừng khỏi thành. Kim Sơn Trại binh hùng tướng mạnh, dễ chọc .” Trình Vận Chi kìm mà khuyên nhủ.
Tiêu Vũ , mắt sáng lên, thầm tính toán: Binh hùng tướng mạnh... tức là nhiều ngựa khỏe? Ngựa khỏe là đồ nha!
Trình Vận Chi thấy Tiêu Vũ rõ ràng đang thả hồn đó, liền : “Vị tiểu nương t.ử , thấy cô mới là thủ lĩnh của bọn họ, là cô khuyên ngăn họ ?”
Tiêu Vũ lẩm bẩm: “Ngựa khỏe đúng là đồ .”
Trình Vận Chi ngơ ngác, hiểu Tiêu Vũ đang gì. Người bình thường làm theo kịp mạch suy nghĩ của nàng .
“Tiểu nương tử?” Trình Vận Chi gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/quan-hon-thap-nien-70-choc-gheo-anh-chong-tho-han/chuong-465.html.]
Tiêu Vũ bừng tỉnh: “Ngươi gì cơ?”
Trình Vận Chi cố nén cơn giận, kiên nhẫn nhắc : “Ý là, cô hãy khuyên họ , đừng đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t, nguy hiểm lắm! Chỉ cần các ở trong thành, Quận thủ đại nhân sẽ bảo vệ các chu .”
Tiêu Vũ đáp: “Sinh trong lo âu, c.h.ế.t trong an lạc, chúng thể cứ trốn tránh mãi . Ngươi cứ chờ xem, đợi chúng trừ khử xong Kim Sơn Trại tính. , nhớ về bảo Quận thủ nhà ngươi chuẩn sẵn thật nhiều bạc, lát nữa còn đổi tiền thưởng đấy!” Nàng chắc như đinh đóng cột.
Điên ! Đám đúng là lũ điên! Trình Vận Chi cạn lời, thêm câu nào nữa.
Tiêu Vũ thấy im lặng liền dẫn nghênh ngang rời . Tiếng hát, tiếng hô hào vẫn vang vọng theo gió, khiến Trình Vận Chi lờ cũng .
Tiêu Vũ dẫn một đám "ngốc nghếch" khỏi thành, nhưng một đoạn gặp rắc rối.
“Kim Sơn Trại ở nhỉ?” Lúc thành thì phô trương quá, giờ mới nhớ là quên hỏi đường.
Hắc Kiểm Quỷ lên tiếng: “Ta đường.”
“Sao ngươi ?” Tiêu Vũ liếc một cái.
Hắc Kiểm Quỷ bất đắc dĩ đáp: “Lúc các mải khoác lác với , tranh thủ hỏi thăm qua đường .”
Tiểu Lâm T.ử bồi thêm: “Ta cũng thấy.”
Tiêu Vũ: “...” Không Hắc Kiểm Quỷ nhiều mưu mẹo, mà lẽ là do nàng thiếu não thật. thôi, sống c.h.ế.t , phục thì chiến! Sợ cái búa!
Lúc tại Kim Sơn Trại, tin tức về hành động của Tiêu Vũ truyền đến. Trại chủ Kim Sơn, một gã vai u thịt bắp, mặt mày hung tợn với hàm răng vàng khè, giận dữ đập bàn: “Lũ nhãi ranh trời cao đất dày, dám động đến của Kim Sơn Trại !”
“Trại chủ, tập hợp xong, chúng lập tức đến Dự Quận đòi !”
Nhị trại chủ Ngân Sơn chút lo lắng: “Đại ca, Quận thủ Dự Quận hạng , chúng kéo đến như , liệu chịu giao ?”
“Hắn giao thì chúng công thành! Gửi hùng cho các sơn trại lân cận ngay!” Kim Sơn hừ lạnh. “Từ khi Chương Ngọc Bạch đến đây, cuộc sống của chúng ngày càng khó khăn. Ta quân đồn trú ở Thương Ngô đang án binh bất động, chắc chắn sẽ xuất binh, chúng cứ việc tấn công!”
Đại đương gia và Nhị đương gia của Kim Sơn Trại quyết định dẫn quân tiến đ.á.n.h Dự Quận. Vì lo cho đám bắt, bọn chúng hành động cực nhanh. Một đoàn hùng hổ cưỡi ngựa phi nước đại, bụi cuốn mù mịt.
Hai nhóm lướt qua đường lớn. Vì ai nấy đều vội vàng nên chẳng ai để ý đến ai.
Đến chân núi, Tiêu Vũ lệnh cho xuống ngựa: “Các ngươi ở đây đợi, lên thám thính .”
“Công chúa, thể ? Kim Sơn Trại là hang cọp, một chẳng khác nào bánh bao thịt ném cho chó, một trở .” Tạ Vân Thịnh lo lắng.