Giờ phút , trong sân nhỏ một mảnh ấm áp, mà mặt Lãnh Hướng Dương, Hà Đình đang nổi điên.
Hai đứa con khuyên can, Hà Đình cảm thấy tứ cố vô .
Hôm nay bà chịu đả kích lớn, nhà đẻ gây chuyện, chồng ly với , hai đứa con cũng tỏ thái độ, chọn .
Bà dường như chỉ trong một đêm, rơi cảnh giới tứ cố vô như .
“Tại ông đối xử với như ! Tôi và ông ở bên mười sáu năm, chẳng lẽ ông nhẫn tâm đến thế ?”
Lãnh Hướng Dương bà : “Lúc cưới bà là thật sự cùng bà bạc đầu giai lão, nhưng bà xem hai đứa con, xem cái nhà .
Tôi đem con cái và gia đình đều giao cho bà, nhưng bà chăm sóc chúng nó thế nào? Tiểu Vân , bà xem Tiểu Hiên, nó sắp thành lưu manh đầu đường .
Ngoài , bà đối xử với Tiểu Nhu thế nào cần . Bà thậm chí cho nó ăn no, mèo hoang còn quan trọng hơn con gái .”
Nghe lời , Hà Đình giải thích cho , ngờ Lãnh Hướng Dương xua tay.
“Vợ chồng nhiều năm như , tính tình của bà rõ, cần bà giải thích.
Chuyện quyết tâm, vốn dĩ vì tiền đồ mà tạm bợ, nhưng bây giờ nghĩ thông, bà và nhà họ Hà trêu chọc nổi.
Cho nên thà cần tiền đồ, cũng ly hôn với bà. Bà cũng cần ủy khuất, dù cũng trả một cái giá lớn.”
Lời của Lãnh Hướng Dương, làm Hà Đình tức khắc làm .
Bà ích kỷ, lúc bà thể hiểu tổn thất của Lãnh Hướng Dương, bà chỉ sắp nhà để về.
“Tôi đồng ý! Tôi đồng ý ông thể ly hôn!”
Lãnh Hướng Dương bà , lớn tuổi như , vẫn còn vô tri như thế.
“Bà đồng ý đồng ý đều thể đổi kết quả. Vợ chồng nhiều năm xé rách mặt, dù còn con cái.
Bà nhất vẫn là điều kiện của , đó hãy quyết định, để khỏi hối hận.”
Nghe thấy cách , Hà Đình yên tĩnh .
Bà giờ phút bình tĩnh, bà cũng xem, Lãnh Hướng Dương sẽ cho điều kiện gì.
“Sau khi ly hôn sẽ cho bà hai ngàn đồng, bà thể dùng để mua một cái sân, còn để làm gì cũng .
Ngoài , sẽ sắp xếp cho bà một công việc, trong phạm vi năng lực của , cho bà một sự bảo đảm.
Hơn nữa những thứ nhà họ Hà lấy mấy năm nay, truy cứu, cũng cần nhà họ Hà trả tiền.”
Nghe lời , Hà Đình đột nhiên động tâm.
Nếu cho nhiều tiền như , còn cho một cái sân, còn một công việc, như cũng .
Nếu đối phương thật sự quyết tâm ly hôn, kỳ thật cũng đường nào để phản đối.
“Ông thật sự sẽ hối hận !”
“Ly hôn , điều cho cả hai chúng .”
“Vậy hai đứa con thì , thể đều cho ông!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/quan-hon-70-benh-my-nhan-duoc-dai-lao-nuong-chieu/chuong-137-ly-hon-dau-kho-ha-dinh-mat-tat-ca.html.]
Hà Đình cam lòng, thật sự một chút cũng cam lòng.
“Con cái sẽ chăm sóc, chúng nó ngày thường học, về nhà ăn, ngoài chi phí sinh hoạt của chúng nó phụ trách.
Còn tương lai của chúng nó cũng sẽ sắp xếp, sẽ chu cấp cho Tiểu Vân học đại học, sẽ cho Tiểu Hiên nhập ngũ.
Con cái ở bên cạnh sẽ chịu ủy khuất, hơn nữa tương lai nếu bà gặp thích hợp, mang theo con cái cũng dễ dàng hơn.”
Hà Đình sững sờ một chút, ngờ ông thế mà ngại tái giá.
Hơn nữa đây là đầu tiên ông về dự định của hai đứa con.
Bà cũng , hai đứa con theo điều kiện như .
Bà tuy ích kỷ, nhưng đối với con dù cũng là yêu thương.
“Lãnh Hướng Dương, cần ông kết hôn , hai đứa nhỏ ông để chúng nó chịu thiệt!”
Lãnh Hướng Dương liếc bà một cái, đó gật đầu đồng ý.
“Yên tâm. Tôi sẽ .”
“Tôi tin ông, chúng giấy cam đoan! Tương lai gia sản của ông, nhất định cho hai đứa nhỏ một nửa!”
Lãnh Hướng Dương , ngờ Hà Đình học cách khôn ngoan.
“Được, đồng ý với bà.”
Hai cứ như thương lượng xong, Hà Đình Lãnh Hướng Dương, trong lòng tò mò làm ông hai ngàn đồng.
Lãnh Hướng Dương đương nhiên tiền, vì thế ngày hôm ông tìm ông cụ.
Ông cụ con trai ly hôn, bữa sáng còn ăn thêm một bát, đó nóng lòng Lãnh Hướng Dương xử lý cho xong.
Còn hai đứa nhỏ thế nào, ông cụ hỏi.
Ông còn chăm sóc Tiểu Nhu, ông tinh thần trông cháu cho ông nữa.
Lâm Sơ Hạ cũng ngờ, Lãnh Hướng Dương quả quyết như , ngược chút coi trọng ông .
ông làm như thật sự cần trả giá đắt.
Ông ly hôn tương đương với việc chặt đứt tiền đồ của , ông đúng là một kẻ tàn nhẫn.
Hà Đình nhận hai ngàn đồng, bà thể tin hỏi: “Ông vội vã đến ? Thậm chí một ngày cũng chờ.”
Bà , nước mắt đều rơi xuống, bà cảm thấy mười mấy năm thanh xuân của thật sự là cho ch.ó ăn.
*Người đàn ông lúc thương ngươi thì như châu như bảo, một khi chán ghét ngươi, thì thật sự thêm một cái cũng thấy phiền.*
Trước đây lúc bà rơi lệ, Lãnh Hướng Dương lập tức sẽ dỗ dành , nhưng bây giờ đó nhúc nhích.
*Chẳng lẽ là già ? Chẳng lẽ là còn sức hấp dẫn?*
“Bà đừng , nước mắt của bà đối với mà còn bất kỳ ý nghĩa nào.
Không từ khi nào, thấy bà liền phiền, đôi khi dỗ cũng cần kiên nhẫn, rõ ràng là kiên nhẫn.”
Lâm Sơ Hạ nếu ở đây, nàng sẽ những lời cặn bã như , hổ mà từ cái miệng 37 độ của ông.