Chu Ấu Ngư lắc đầu: "Không gì , là nghĩ chuyện đơn giản quá. Có vẻ dễ thích khác, gây rắc rối cho ."
Tôi nghiến răng : "Là hành động của vượt quá giới hạn, khiến em nảy sinh hiểu lầm."
Chu Ấu Ngư lấy từ trong cổ áo mặt dây chuyền đó, tháo xuống đặt lên bàn mặt : "Thứ quý giá quá, thể nhận, xin ."
Lần Chu Ấu Ngư trở nên kiên cường hơn đêm hôm đó nhiều, cô chỉ đỏ hoe mắt chứ rơi lệ, khép cửa cho ngoài.
Tôi mặt dây chuyền mắt, cảm giác như nó thực sự hóa thành một con chuồn chuồn đỏ bay qua bay , làm rối loạn tâm trí . Tôi thở dài, chộp lấy mặt dây chuyền đó sải bước ngoài, thẳng tới cửa văn phòng Trần tư lệnh, hít một thật sâu gõ cửa.
"Vào ."
Trần tư lệnh đang báo, thấy là liền dậy: "Lý phó quan chuyện gì thế?"
Tôi trầm giọng: "Tư lệnh, chút chuyện riêng thưa với ngài."
"Nhắm trúng con bé Tư nhà ?" Trần tư lệnh hỏi với vẻ mặt của một kẻ từng trải.
"Vâng... ngài ?" Tình huống giả định trong đầu khác với bây giờ, nhất thời chẳng gì cho .
Trần tư lệnh tới vỗ vai : "Cậu chắc cũng ít thầm c.h.ử.i lão già háo sắc, kết quả đến lượt , chẳng cũng là thấy sắc nảy lòng tham ?"
"Tôi ." Tôi lên tiếng phản bác, tin chắc bao giờ qua vẻ bề ngoài.
Trần tư lệnh hừ một tiếng: "Đồ giả tạo, ngay từ đầu con bé Ấu Ngư, ánh mắt bình thường ."
Tôi mím môi tranh luận chuyện với ông , dù thắng thì cũng ích gì .
Trần tư lệnh bảo là cứ cưới về nhà cho xong chuyện.
đồng ý, rằng việc phớt lờ ý nguyện của phụ nữ, coi họ như món hàng để dựng vợ gả chồng là một sự sỉ nhục đối với nhân cách.
"Hóa lòng của lão già thành gan phổi lừa hết , hai đứa tự mà lo liệu !"
Tôi thưa với Trần tư lệnh: "Tôi sẽ xây dựng một mối quan hệ yêu đương lành mạnh với Ấu Ngư, nhưng khi chúng xác định quan hệ hôn nhân chính thức, hy vọng cô vẫn thể ở trong phủ tư lệnh, điều chi tiêu của cô thể lấy từ chỗ ."
Trần tư lệnh ngắt lời : "Được , lão đây thiếu mấy đồng bạc lẻ đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/phu-quang/chuong-11.html.]
"Các lề mề thì cứ lề mề , lão đây lười quản nữa ."
Khi tìm Chu Ấu Ngư, vẻ cô chẳng hề chuyện xảy làm ảnh hưởng đến tâm trạng, đang mải mê tưới nước cho vườn rau của , thấy từ xa tới vẫn tươi vẫy tay chào.
Vì một gã công t.ử bột rỗng tuếch mà thể đến mức đó, thế mà đến lượt thì ngoắt chăm mấy cây rau ngay, trong lòng bỗng thấy dâng lên một nỗi chua xót khó tả.
"Anh đến thật đúng lúc." Cô đưa một chiếc xẻng cho , sai bảo xới đất.
Càng lúc càng quá đáng , thích khác thì ăn diện lộng lẫy khiêu vũ, còn thích thì chỉ coi là lao động miễn phí.
vẫn giúp cô làm xong xuôi việc, ai bảo mới tuyên bố mặt Trần tư lệnh là xây dựng quan hệ yêu đương với cơ chứ.
"Anh đến đây làm gì? Tìm tư lệnh ?" Chu Ấu Ngư bên cạnh lu nước múc nước ngoài.
Tôi : "Tôi đang theo đuổi em."
Nghe xong, Chu Ấu Ngư giật xoay làm tay run lên, một gáo nước tạt thẳng mặt , nước nhỏ tong tỏng từ tóc xuống.
"Chà, từng thấy đàn ông bắt cá hai tay tạt cà phê ở nhà hàng, chứ tỏ tình mà tạt cho như chuột lột thế thì đúng là mở mang tầm mắt." Nhị phu nhân Lâm Lam khéo về, đó chế giễu .
Chu Ấu Ngư kéo phía ngoài, lúc đầu còn quên đấu khẩu với Nhị phu nhân: "Hôm nay mợ về sớm thế, chẳng lẽ tiền thua hết nhanh ?"
"Phỉ phỉ phỉ, đừng ám quẻ lão nương ở đây." Nhị phu nhân lườm cô một cái.
Chu Ấu Ngư dẫn nhà chính tìm Trần phu nhân, lúc chúng thì một con hầu phu nhân đang tụng kinh, để nó thông báo một tiếng.
Lát Trần phu nhân , thấy bộ dạng của liền vội bảo bà v.ú bên cạnh đưa phòng trong tìm một bộ đồ .
"Làm mà nông nỗi ? Chắc chắn là con nghịch ngợm ." Trần phu nhân trách Chu Ấu Ngư.
"Thưa mợ, con mà." Chu Ấu Ngư cãi một câu nhưng cũng giải thích gì thêm.
Tôi trong bộ đồ cũ của Trần tư lệnh, cầm quần áo ướt của cảm ơn Trần phu nhân xin phép cáo từ.
"Để tiễn !" Chu Ấu Ngư theo ngoài, mãi cho đến khi đến cổng lớn cô cũng với câu nào.
Cuối cùng, lúc chia tay, lấy mặt dây chuyền chuồn chuồn đỏ và : "Vài ngày nữa sẽ đến tìm em, nhưng cái em cứ giữ lấy !"