Tôi cũng thấy trai mà cô thích, bởi vì chỉ khi mặt đó, tai cô mới đỏ bừng lên, ánh mắt né tránh.
Mấy ấm cô chiêu cùng lên cầu thang xoắn ốc, vui vẻ bước một phòng bao, chắc là hoạt động chúc mừng đặc biệt nào đó.
Tôi nâng ly champagne xã giao với những đến chào hỏi , nhưng cũng chỉ trong vài câu , thấy Chu Ấu Ngư đẩy cửa bước .
Sắc mặt cô trắng bệch, tay vịn lan can cầu thang loạng choạng xuống, cô hoang mang tìm kiếm khắp nơi trong đám đông, khi ánh mắt hai chúng chạm , cô chạy đến như thể tìm thấy phao cứu sinh.
Tôi sải bước tới đón cô, xung quanh vài nhận sự bất thường của cô, bình thản đỡ lấy vai cô xoay đưa cô ban công .
Tôi nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì ?"
Ánh mắt trống rỗng của cô cuối cùng cũng tiêu cự, cô chằm chằm mắt , nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống, đôi môi run rẩy: "Tôi thích nữa."
Hóa là vì thất tình, dịu dàng : "Có em đường đột quá làm sợ ?"
Cô im lặng đó, lời nào.
"Em nghĩ xem, những hạt giống em từng gieo chẳng cũng hạt nảy mầm , hai việc cũng giống thôi." Tôi dùng chiếc khăn tay mang theo bên lau những giọt nước mắt lớn đang lăn dài má cô.
Mối tình đầu thời thiếu niên thật quá liều lĩnh, cách thăm dò như lớn, nhưng tình yêu trực diện và nồng cháy như thế cũng khiến thấy ngưỡng mộ.
Lông mi của thiếu nữ vẫn còn vương những hạt nước nhỏ, cô hít một thật sâu: "Anh hút thứ đó... nha phiến, chính mắt thấy. Anh còn khuyên chúng , bảo rằng đó là cách giải trí thời thượng nhất."
là sâu mọt của xã hội, thối nát từ tận xương tủy, lòng căm phẫn của một quân nhân trong bốc cháy: "Đừng nữa, loại cặn bã đó đáng để em rơi nước mắt."
"Tôi mượn các phu nhân những bộ đồ mặc chẳng hề thoải mái, còn học đủ thứ sự chỉ bảo của họ... làm nhiều việc như chỉ để thể khiêu vũ cùng một bài... Tôi đúng là đồ ngốc." Tâm trạng của Chu Ấu Ngư dần bình tĩnh , ánh sáng hy vọng trong mắt thiếu nữ cũng từ từ lịm tắt.
Tôi cúi , đưa tay : "Vậy liệu vinh dự khiêu vũ một bản với một quý cô ưu tú như thế ?"
Tôi cảm thấy một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay , đó một bàn tay nhỏ nhắn đặt lòng bàn tay .
Thú thực là học cấp tốc như Chu Ấu Ngư khiêu vũ chút nào, năm bảy lượt dẫm chân , nhưng khi cúi đầu xuống, thấy lúm đồng tiền nông sâu của cô như chứa cả ánh trăng đêm nay, đôi mắt cô trở nên sáng long lanh.
Sau khi kết thúc điệu nhảy, hai chúng tựa lan can ban công, bâng quơ trò chuyện vài câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/phu-quang/chuong-10.html.]
Cô tự giễu: "Chắc là chẳng còn cơ hội khiêu vũ nữa , điều như thế, chắc sẽ mời nữa."
Tôi : "Vậy e là em luyện tập cho , vì dự định đều để em làm bạn nhảy của ."
Mặt dây chuyền trong lòng bàn tay vì nắm chặt suốt thời gian dài nên ấm lên, ngờ lúc bồn chồn bất an như mặt một cô gái nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn đưa nó cho cô: "Chúc em đêm nay một giấc mơ ."
Cô đón lấy, kỹ con chuồn chuồn vàng đôi cánh hồng ngọc trong lòng bàn tay : "Cảm ơn , vui lắm."
Kể từ ngày tặng Chu Ấu Ngư mặt dây chuyền trôi qua 21 ngày, chút hối hận vì sự bốc đồng của đêm đó. Sau khi nghiệp trường quân đội, điều động về quân khu của Trần tư lệnh, trong kế hoạch của , sẽ cân nhắc chuyện cá nhân trong vòng ba năm tới.
"Báo cáo!"
Nghe thấy tiếng, ngẩng đầu lên thì thấy một thiếu nữ với đôi mắt tròn xoe đang ló đầu , thấy , cô nở nụ rạng rỡ: "Cảm ơn , đến tìm ."
Tôi nghiêm mặt hỏi lính canh cửa: "Sao tùy tiện cho đây?"
"Báo cáo! Là Trần tư lệnh đưa cô ạ."
Tôi bất lực đành để Chu Ấu Ngư ghế sofa: "Em đến đây làm gì?"
"Đến xem chút thôi mà!" Chu Ấu Ngư tò mò quanh văn phòng của .
Tôi với cô rằng quân đội quân kỷ, cô nên tùy tiện đến đây.
" cũng chẳng đến tìm ." Chu Ấu Ngư trách móc thì chút vui.
Tôi giải thích với cô rằng vốn dĩ chúng nên quá nhiều mối liên hệ, tưởng rằng cô thông minh như sẽ hiểu ý của .
"Ý của là hạt giống sẽ nảy mầm ?" Chu Ấu Ngư im lặng một lúc rụt rè lên tiếng.
Cô hỏi tiếp: "Lại là tự đa tình ?"
Tôi im lặng đó trả lời câu hỏi thế nào, Ấu Ngư thấy mãi gì liền dậy, cô : "Tôi , hôm nay làm phiền ."
Tôi cũng vội vàng dậy theo: "Là với em."