Phủ bụi vào biển - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:06:02
Lượt xem: 226

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh thở dài một tiếng:

 

“Là bắt đầu từ hôm nay ?”

 

lúc bão tan, một tia nắng chiếu rọi phòng.

 

Trời quang mây tạnh.

 

Dường như ngay cả ông trời cũng đang thương hại .

 

Tôi rửa mặt, soi gương, hốc mắt trũng sâu, làn da vàng vọt.

 

Còn bóng dáng phía vẫn trẻ trung, phong độ, dường như thời gian chỉ đối xử tàn nhẫn với mỗi .

 

Thật bất công.

 

Kẻ phụ tình thì luôn sống hơn.

 

Tôi đội tóc giả, trang điểm qua loa ngoài.

 

Kính của trung tâm thương mại phản chiếu bóng hình chúng .

 

Anh lạnh lùng phía .

 

Không gần, chạm .

 

Tôi xuống bóng mặt đất, đưa tay chạm tay của cái bóng .

 

Ít nhất thì cái bóng sẽ tránh né .

 

Chúng cùng xem phim.

 

Khoảnh khắc xuống, những hồi ức ùa về.

 

Lần đầu tiên xem phim, cũng chính tại rạp .

 

Khi đèn vụt tắt, bàn tay ấm áp của rụt rè, thận trọng đưa về phía .

 

Sau khi nắm lấy tay , bao giờ buông nữa.

 

Không cần , cũng mặt đỏ đến mức nào.

 

Còn bây giờ, lặng lẽ đưa tay, chạm bàn tay đang đặt tay vịn.

 

Anh đột ngột rút về, nhét trong túi áo.

 

Chỉ còn bàn tay chới với giữa trung.

 

Nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.

 

Dù thế nào cũng thể kiềm chế .

 

Trên màn hình, nam nữ chính đang ôm hôn nồng cháy, còn thì đang rơi lệ, và thì vẫn lặng im như tờ.

 

Xem xong phim, chúng ăn tối.

 

Đến một quán cũ, mười năm chúng thường đến đây ăn.

 

Tôi đặt chỗ ngày xưa vẫn .

 

Tôi gọi món sườn hấp khô và mao huyết vượng mà Hứa Tri Niên thích nhất.

 

Tôi rửa sạch bát đũa đưa cho Hứa Tri Niên, đó gọi thêm một bộ nữa.

 

Anh lặng lẽ ngoài cửa sổ, chẳng buồn để ý đến .

 

Tôi cũng bận tâm, cứ tự luyên thuyên, rằng khi quán sửa sang thì còn như , rằng ông chủ khác, rằng giá đồ ăn ở đây ngày càng đắt đỏ...

 

Anh đáp lời nào.

 

Thế nhưng vẫn tiếp tục , vì quá lâu , trò chuyện cùng .

 

Cho dù để tâm, vẫn kể cho về mười năm qua của .

 

Thức ăn mang lên, nóng hổi thơm phức, gắp sườn đặt mặt : "Ăn ."

 

Anh thậm chí buồn ngước mắt : "Bây giờ còn thích mấy món nữa."

 

Tim như kim đ.â.m mạnh một cái.

 

Tôi gắp một miếng sườn, nhét miệng nhai. Không vị gì cả. Tôi chẳng cảm nhận hương vị nào hết.

 

Khi nuốt xuống, thấy cổ họng đau như đang nuốt dao.

 

Anh ăn, nhưng thích ăn.

 

Anh nhớ mùi vị, nhưng thì nhớ rõ.

 

Vậy mà lúc , chẳng thể cảm nhận bất cứ hương vị gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/phu-bui-vao-bien/chuong-2.html.]

Tôi gắp một miếng thịt bò, ăn lấy ăn để từng miếng, từng miếng một. Thức ăn hòa cùng nước mắt nghẹn ứ nơi cổ họng, dày cồn cào, quặn thắt.

 

Thế , vội vàng bịt miệng, lao về phía thùng rác ở góc quán.

 

"Ọe…" Thứ ăn trộn lẫn với dịch vị và nước mắt đều nôn hết ngoài.

 

Nhân viên phục vụ hoảng hốt chạy tới, đưa nước và khăn giấy cho : "Cô gái, cô chứ? Có cần đưa cô đến bệnh viện ?"

 

Tôi nôn đến run rẩy cả , cố gắng lắc đầu, đáp một cách ngắt quãng: "Tôi... Tôi ... xin... xin ... xin làm bẩn chỗ ..."

 

Người phục vụ dịu dàng: "Không , mà, chúng sẽ dọn dẹp, cô đừng vội, để đỡ cô dậy..."

 

Đến khi bình tĩnh , phát hiện Hứa Tri Niên trốn ngoài từ lúc nào.

 

Qua lớp kính cửa, bóng dáng trông thật mờ ảo.

 

Tôi vội vàng dậy thanh toán, sợ cứ thế mà bỏ .

 

"Hứa Tri Niên!"

 

Anh ngước mắt , giữ cách với .

 

Anh hỏi: "Tiếp theo đây?"

 

Tôi mấp máy môi, cổ họng vẫn còn cảm giác bỏng rát: "Đến ven sông ..."

 

Chúng đến cầu Tâm Giang, cầu nhiều , họ đều đổ xô sang cây cầu check-in mới xây gần đó.

 

"Anh còn nhớ nơi ?"

 

Tôi những con tàu đang chầm chậm xuôi dòng.

 

"Nơi tỏ tình với em đó."

 

Anh nhíu mày: "Chuyện qua lâu , đừng nhắc nữa."

 

Anh càng cho nhắc, càng : "Buổi hẹn hò đầu tiên, chúng xem phim, địa điểm chính là rạp chiếu phim hồi nãy. Sau đó ăn bữa lớn, cũng chính là quán đó, tiết kiệm tiền lâu mới gọi mấy món đặc sản..."

 

Tôi khựng một chút, hỏi : "Có ngon ? Mùi vị... giống ngày xưa ?"

 

Anh : “Không , ăn."

 

"... À." Tôi khẽ đáp: "Thì ..."

 

Sau , cũng chẳng còn cơ hội để ăn nữa.

 

Con tàu chậm rãi lướt qua gầm cầu, làm nhớ đến ngày Hứa Tri Niên tỏ tình.

 

Ngày đó, ôm về, miệng cứ bảo đợi tàu qua cầu hãy . Thế là chúng cứ xem hết con tàu đến con tàu khác, cho đến khi trời tối mịt.

 

Một cơn gió thổi qua, lạnh đến mức run cầm cập.

 

Đêm đó, gió cũng lạnh đến nhường ?

 

Tôi chỉ tay về phía con tàu: "Đến khi con tàu đó qua cầu, chúng về nhà nhé."

 

Con tàu từ từ lướt qua, đèn đuốc sáng trưng, tiếng rộn rã của tàu vọng .

 

Thật hạnh phúc, thật đáng ngưỡng mộ.

 

Trong đêm, bừng tỉnh cơn ác mộng, tỉnh dậy vội lao khỏi phòng ngủ.

 

Chỉ đến khi thấy bóng dáng mờ ảo ghế sô pha trong bóng tối, mới an tâm.

 

Tiếng thở của nhẹ, khiến kìm lòng mà tiến gần.

 

Tôi đưa tay chạm , nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm tới, sợ làm thức giấc nên đành rụt .

 

Đột nhiên, bụng quặn đau dữ dội, đau đến mức cuộn tròn cả , răng ghim chặt môi , dám phát tiếng. Mồ hôi lạnh hòa cùng nước mắt làm ướt đẫm cả khuôn mặt. Tầm của bắt đầu nhòe .

Linlin

 

Hứa Tri Niên, em đau quá, ôm em?

 

Khi mở mắt nữa, là buổi trưa ngày hôm .

 

Ánh mặt trời gay gắt, còn Hứa Tri Niên cứ ghế sô-pha, im lặng .

 

Tôi cố gắng gượng dậy, vội vàng vệ sinh cá nhân cùng đến tiệm váy cưới.

 

Tôi chăm chú chọn lấy một bộ váy cưới.

 

Ngày nghèo khó, và Hứa Tri Niên chẳng gì trong tay vội vàng đăng ký kết hôn.

 

Đến lúc khấm khá hơn, mua nhà, tậu xe, thì lúc chuẩn tổ chức lễ cưới bù cũng là lúc chúng ly hôn.

 

Tôi cầm lên một chiếc váy đuôi cá cúp ngực, hỏi : "Bộ ?"

 

Anh dựa khung cửa, ậm ừ một cách hời hợt.

 

Tôi cầm lên một chiếc váy cổ chữ V kiểu Pháp: "Còn bộ thì ?"

 

Loading...