Duật Hành Sâm theo địa chỉ để phía bức ảnh, đưa Tô Nam Chi đến nhà Tô Kỳ Dạ.
Nhà Tô Kỳ Dạ tình cờ ngay tầng căn hộ cao cấp của Duật Thư Từ.
“Chúng ở gần như , thế mà hề phát hiện chút nào.” Tô Nam Chi lẩm bẩm.
Cô từng đến chỗ của Duật Thư Từ, nhưng lúc Duật Thi Nhất bảo Tô Nam Chi lái xe của Duật Thư Từ, cô nhắc đến một câu.
Duật Hành Sâm cô, trong lòng vẫn chút lo lắng: “Nếu em chỗ nào thoải mái thì ngay với nhé.”
Tô Nam Chi trêu đùa: “Duật Hành Sâm, những thứ đều chữa khỏi .”
“Vậy ?” Duật Hành Sâm ôm lấy vai cô, “Khỏi từ lúc nào ?”
Tô Nam Chi cúi đầu khẽ.
Gặp Duật Hành Sâm, Tô Nam Chi vẫn luôn dần dần lên.
Sáng nay thấy bức ảnh của Tô Kỳ Dạ và cô, nhiều chuyện cô nhớ .
Đổi là đây, cảm xúc của cô lẽ sẽ chút d.a.o động, nhưng bây giờ dường như, là chuyện cũ năm xưa , cô chỉ nghĩ đến Tô Kỳ Dạ.
Chỉ cần còn sống là , chuyện qua thì cứ để nó qua .
Cửa thang máy mở , Tô Nam Chi liền thấy cô đợi cửa.
Đây là một gương mặt xa lạ, chỉ là hình như tối qua trong tiệc cưới từng gặp mặt một .
Cô mang vẻ đoan trang khí chất, giơ tay nhấc chân đều vô cùng ôn hòa nhã nhặn.
Tô Nam Chi ngờ là cô .
“Tiểu Thất, em đến .” Cô mỉm Tô Nam Chi, Duật Hành Sâm.
Tô Nam Chi đứa trẻ mà dì giúp việc bên cạnh cô đang bế, lúc đang chơi đồ chơi trong lòng dì.
“Chị tên là An Ninh, là vợ của Tô Kỳ Dạ.”
Tô Nam Chi đột nhiên thu ánh mắt cô .
Cô thể đoán , nhưng lúc thấy vẫn kinh ngạc.
“Kỳ Dạ ở nhà, chắc qua năm mới mới về …”
An Ninh xong, Tô Nam Chi bước tới ôm chầm lấy cô .
Tô Kỳ Dạ vẫn còn sống!
Thật sự vẫn còn sống!
An Ninh mỉm vỗ vỗ lưng cô, lớp áo lưng phút chốc thấm ướt ấm.
Bố An Ninh ở bên trong thấy tiếng động liền bước , mấy ngoài cửa, ánh mắt dừng Tô Nam Chi.
Tô Nam Chi vội vàng kìm nước mắt, buông vòng tay .
“Là Tiểu Thất , mau nhà , cơm nấu xong.” Bố An chào hỏi.
*
Tô Kỳ Dạ cứu ngày thứ ba trận động đất đó.
Lúc cứu chuyển đến bệnh viện khác, thương quá nặng, gần như lấy nửa cái mạng của .
Bố An là bác sĩ, chính ông cứu Tô Kỳ Dạ, cũng là ông nhận nuôi Tô Kỳ Dạ.
Mà Tô Kỳ Dạ lúc đó cũng nhớ gì, cho đến khi nghiệp Đại học Hàng Vũ trụ, làm ở Cục Hàng Vũ trụ.
Anh tình cờ gặp Duật Hành Sâm trong một dịp tình cờ, lúc đó mới nhớ chuyện cũ.
Cũng nhớ cảnh Duật Hành Sâm và Duật Thư Từ che chở cho Tô Nam Chi , liền Tô Nam Chi vẫn còn sống.
Chỉ là lúc đó quá vội vàng, Duật Hành Sâm thấy .
Anh cũng kịp tìm Duật Hành Sâm.
Sau đó đến căn cứ làm việc, một thời gian dài ngoài.
Lúc An Ninh sinh con vặn trở về, cũng vặn phát hiện những chuyện nhà họ Tô làm với Tô Nam Chi.
Những tin nhắn đó, là do gửi, gửi lúc căn cứ, sợ Tô Nam Chi chịu nổi đả kích, nên vẫn luôn xuất hiện.
Duật Hành Sâm cũng vì thế mà tra nguồn gốc điện thoại của .
Người nhà họ An cũng vì thế mà bắt đầu chú ý đến Tô Nam Chi, Tô Kỳ Dạ trông chừng.
Cho nên ngày cô kết hôn, An Ninh bế con qua đó.
An Ninh sợ Tô Nam Chi vẫn thể nguôi ngoai, chỉ qua đó gửi một phong bao lì xì.
Cô tìm hiểu tình hình gần đây của Tô Nam Chi qua Duật Thư Từ, thể đoán nếu Tô Nam Chi thì chắc chắn sẽ qua tìm cô .
Sáng sớm hôm nay cô bảo bố chuẩn cơm nước, chính là đang đợi sự xuất hiện của cô.
Tô Nam Chi thật sự đến.
Như , Tô Kỳ Dạ thể an tâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-609-dai-ket-cuc-2-to-ky-da.html.]
Chuyện làm trăn trở mấy tháng nay, An Ninh cũng sốt ruột.
Ăn cơm xong, Tô Nam Chi và An Ninh đến phòng làm việc của Tô Kỳ Dạ.
Trong phòng làm việc đặt một ít ỏi những bức ảnh của và nhà họ Tô.
“Khi nào về?” Tô Nam Chi bức ảnh của Tô Kỳ Dạ bức tường ảnh.
Tô Kỳ Dạ cứu cô lên bờ, đường nét lúc khôi phục rõ ràng.
Tô Kỳ Dạ cao, cao hơn An Ninh nhiều, cũng xấp xỉ Duật Hành Sâm.
Góc cạnh của , cực kỳ giống bố Tô.
An Ninh cô: “Anh về cố định thời gian, cũng vội vội vàng vàng, nhưng mà, để quà cho em.”
“Quà ?”
“ , quà cưới.”
An Ninh lấy từ trong tủ một chiếc hộp tinh xảo, bên trong đựng một mô hình máy bay chiến đấu.
“Đây là…”
“Mô hình máy bay mà tham gia chế tạo.” An Ninh mang theo vẻ tự hào với cô: “Anh trai em lợi hại, em cũng lợi hại.”
Tô Nam Chi nhẹ nhàng vuốt ve những đường vân máy bay chiến đấu, dường như thể cảm nhận nhiệt độ của Tô Kỳ Dạ.
“Chị xem con bé , em cứ xem tự nhiên nhé.” An Ninh lui khỏi phòng làm việc, để một Tô Nam Chi.
Bên ngoài phòng khách, Duật Hành Sâm và bố An đang trò chuyện.
Khi nhắc đến chuyện trai của Duật Hành Sâm sống ở tầng , bố An mỉm .
Ông : “Kỳ Dạ từ lâu , cho nên chúng mới chuyển đến đây, lúc đó cứ tưởng Tiểu Thất sẽ ở bên cạnh trai , ngờ…”
Duật Hành Sâm chợt hiểu .
Trên đời làm gì sự trùng hợp, chẳng qua là bọn họ đều chú ý tới mà thôi.
Tô Kỳ Dạ cũng tốn bao tâm huyết.
“ ở bên ai cũng , mắt của Tiểu Thất chắc chắn sẽ tệ .”
Lúc bọn họ rời , trong tay Tô Nam Chi ôm mô hình máy bay chiến đấu của Tô Kỳ Dạ.
Thật may, trong thang máy gặp Duật Thư Từ mới xuống lầu.
“Gặp ?” Anh dụi dụi đôi mắt ngái ngủ Duật Hành Sâm.
Duật Hành Sâm: “Vâng.”
Duật Thư Từ liếc mắt Tô Nam Chi: “Vẫn chứ?”
“Em vẫn .” Tô Nam Chi mỉm ôm chặt chiếc hộp trong tay.
Thấy cô , xem chuyện đều suôn sẻ, cũng yên tâm .
“Vậy thì .” Anh nhạt nhẽo đáp một câu, ngáp một cái.
Tô Nam Chi thấy ăn mặc tùy tiện, ngay cả tóc tai cũng chải chuốt: “Anh cả định ngoài ?”
“Đi xem mắt.” Anh mang vẻ mặt thiếu sức sống.
Duật Hành Sâm : “Anh định vác cái bộ dạng quỷ sứ xem mắt ? Tưởng tối qua chơi game lâu quá, xem mắt nữa chứ.”
Duật Thư Từ mang vẻ mặt khinh khỉnh: “Anh cẩn trọng làm việc bao nhiêu năm nay, cho phép thư giãn một chút ?”
“Được! Anh thư giãn , thức đêm chơi game cũng sợ đột tử.” Duật Hành Sâm.
Duật Thư Từ tát một cái đầu , may mà Duật Hành Sâm né nhanh, bắt tay .
“Nhiều lời!”
Duật Hành Sâm nhịn hỏi: “Hôm nay xem mắt ai ?”
Duật Thư Từ nghĩ ngợi: “Không nhớ nữa, một ở quán cà phê, một tiếng một ở quán , hai tiếng ăn đêm còn một nữa.”
Tô Nam Chi lẩm bẩm : “… Ba tay ác thật.”
“Ác thật đấy, ba bữa sáng trưa tối ngày mai cũng xếp kín lịch .” Duật Thư Từ bất lực.
Anh chỉ đồng ý xem mắt, nhưng ngờ dồn dập đến mức .
“Cô phù dâu Hàn Mạt lúc em kết hôn , cô cũng , ấn tượng gì ?”
“…” Duật Thư Từ Tô Nam Chi, khựng , “Em đừng bày trò cho .”
Duật Hành Sâm nhịn trêu chọc: “Xem nhiều , lỡ thích hợp, mau chóng kết hôn cũng , mấy chục tuổi đầu .”
Anh dùng giọng chỉ hai thấy khẽ với Duật Thư Từ: “Hai năm nữa nòng nọc nhỏ bơi nổi nữa .”
Duật Thư Từ đẩy , cách xa một chút.
Bước khỏi thang máy, Tô Nam Chi hai đàn ông vẫn đang trêu đùa .
Trên mặt Duật Thư Từ vì đỏ bừng lên.
Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn.