Nghỉ ngơi hai ngày, Lục Mân đặt vé máy bay Anh, bây giờ bắt đầu thu dọn hành lý ở nhà.
Ngụy Thiến Thiến cần làm gì cả, cứ để Lục Mân sắp xếp.
Còn cô thì nhận chìa khóa của căn nhà cũ, định cùng Viên Thần Hi đến đó xem một vòng, tiện thể nhờ kiểm tra điện nước.
Viên Thần Hi lái xe, thấy Ngụy Thiến Thiến vẻ tâm trạng khá , giống đang buồn.
Ngụy Tuấn Thừa mới tù, Ngụy Thiến Thiến đây là đang gượng chứ?
Nghe mấy hôm thăm tù, hai ngày nay cứ ru rú ở nhà ngoài, bây giờ cô, tuy trang điểm đầy đủ nhưng vẫn thể thấy bọng mắt khá nặng, giống như do thức khuya hoặc ngủ ngon.
“Thiến Thiến.”
“Hửm?”
Ánh mắt Ngụy Thiến Thiến đang đặt ở khung cảnh bên ngoài, để ý đến sự lo lắng của Viên Thần Hi lúc .
“Cậu chuyện gì nghĩ thông thì thể với , đừng một chịu đựng.” Viên Thần Hi .
“…” Ngụy Thiến Thiến đầu , cô , “Mình giống loại nghĩ thông ?”
“…Không giống, nhưng càng làm lo lắng.”
Ngụy Thiến Thiến khịt mũi, : “Không gì nghĩ thông cả, chuyện qua .”
Chuyện của Ngụy Tuấn Thừa là một sự hiểu lầm lớn, tuy đều , bên ngoài vẫn một thái độ thù địch với Ngụy Tuấn Thừa, nhưng ít nhất bây giờ đang ở bên cạnh họ, bình an vô sự, Ngụy Thiến Thiến cũng yên tâm .
Viên Thần Hi Ngụy Thiến Thiến, cũng cô đang cố gắng gượng .
Ngày mai Lục Mân đưa Ngụy Thiến Thiến công tác ở Anh, hy vọng cô sẽ một chuyến vui vẻ.
“Lục Mân đối với thật .” Viên Thần Hi câu chỉ một hai .
“Viên Thần Hi, nên yêu đương .” Ngụy Thiến Thiến : “Mình thấy bạn trai của , Lãnh , cũng khá đấy.”
Viên Thần Hi đến tên Lãnh Tây Trầm, trong lòng liền một cảm giác căng thẳng và tim đập nhanh rõ nguyên nhân.
“Cậu thấy độc , thể chơi khắp nơi, ngắm trai khắp nơi, kéo xuống vực sâu chứ gì? Cậu mơ !”
Ngụy Thiến Thiến dựa ghế, nhớ tối hôm qua Lục Mân tắm trong phòng tắm đóng cửa, cô vô tình liếc một cái.
Loại vai rộng eo hẹp, n.g.ự.c 115 như ba yêu, thơm hơn nhiều so với mấy trai bên ngoài.
“Này, mơ màng , thế, nhớ Lục Mân ?” Viên Thần Hi trúng tim đen.
Ngụy Thiến Thiến cũng né tránh: “Đương nhiên , là chồng mà.”
“Ối chà, gọi chồng ? Hôm qua ai gọi điện thoại mà gọi là thổ phỉ?”
Viên Thần Hi hiểu nổi, Lục Mân thể để Ngụy Thiến Thiến gọi là thổ phỉ!
Thổ phỉ!
Lục Mân đây là một ghét ác như thù, bất cứ chuyện gì khiến vui tuyệt đối sẽ để xảy .
Đừng là thổ phỉ, ngay cả những cách gọi khác Lục Mân cũng thể chấp nhận.
“Anh làm cho phép gọi như ?” Viên Thần Hi tò mò.
Ngụy Thiến Thiến nghiêng mắt cô, bí ẩn với cô: “Làm nũng.”
“Haha…” Viên Thần Hi lớn, “Cậu cả đời thể làm nũng với Lục Mân ? Sao nhu nhược thế, thật sự làm nũng, đúng , làm nũng thế nào?”
Ngụy Thiến Thiến bĩu môi, “Chuyện thể cho ?”
Trước đây Viên Thần Hi và Lạc Xu cho cô ý kiến, nếu Ngụy Thiến Thiến làm nũng với Lục Mân một chút, Lục Mân thể liều cả mạng.
Điều quả thực thành sự thật.
“Thổ phỉ, mà~” Viên Thần Hi bắt chước, với Ngụy Thiến Thiến: “Thổ phỉ, giúp mà~”
“Eo ôi—” Ngụy Thiến Thiến xoa xoa cánh tay, nổi cả da gà, “Viên Thần Hi, ghê quá!”
Viên Thần Hi sảng khoái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-410-luc-nguy-luong-duyen.html.]
Ngụy Thiến Thiến cũng cô chọc .
Đây là làm nũng ?
“Nói mà! Làm nũng thế nào, để học với!” Viên Thần Hi tò mò.
Ngụy Thiến Thiến gì, lười để ý đến cô .
Nói cũng , Lục Mân bây giờ đối với Ngụy Thiến Thiến thật sự ngày càng dung túng.
Sau khi hai ngủ với , Lục Mân càng chiều chuộng cô hơn, làm gì cũng chiều theo ý cô, còn chút dáng vẻ nào của đây.
Cô lẩm bẩm: “Ông nội đúng, Lục Mân là một bạn đời .”
Viên Thần Hi hứng thú cô, chỉ là cô gì thêm.
Viên Thần Hi lái xe đến bên sân, đỗ xe xong, xuống xe ngửi thấy một mùi hôi thối.
Đó là mùi từ cửa sân bay .
Ngụy Thiến Thiến bịt mũi xuống xe.
Trước cửa sân rải rác ít phân động vật, chắc cũng một hai ngày , bây giờ xung quanh ít đường vòng.
Viên Thần Hi lẩm bẩm chửi: “Đồ hổ! Lại làm cái trò bẩn thỉu !”
Ngụy Thiến Thiến để tâm, kéo tay cô , vòng qua một bên, lấy chìa khóa mở cửa, .
Cô gọi điện thoại, nhờ đến dọn dẹp, cũng liên hệ với khu phố để trình bày tình hình.
Cửa nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ, chỉ là mùi hôi vẫn còn vương trong khí.
Viên Thần Hi phàn nàn trong sân, “Anh Tuấn Thừa cũng khác bắt , cũng là hại, những chuyện thể làm như , gì! Có thể giúp nhiều như trốn thoát là , ai làm chuyện chứ…”
Ngụy Thiến Thiến lên tiếng, vẻ mặt gì đổi.
Bây giờ cô đang nghĩ làm thế nào để làm dịu chuyện , cứ tiếp tục như , dù nếu thật sự mở một phòng khám đông y ở đây, khó tránh khỏi giao tiếp với những xung quanh.
Nếu chuyện tiếp tục xảy , đây là điềm .
Cô cẩn thận quan sát sân .
Sân một cây đa lớn, cây một chiếc xích đu, bên cạnh là một bộ bàn ghế tre cũ, phía bên của sân trồng đầy hoa cỏ.
Bên trong là một tòa nhà ba tầng kiểu cũ, phía còn một sân nhỏ.
Cô thể tưởng tượng cảnh bà cụ và yêu của bà ghế tre trong sân, ánh trăng hoa.
“Cậu đang nghĩ gì ?” Viên Thần Hi chạm cánh tay cô, “Hay là, cái sân vẫn nên bán , thổ phỉ nhà nuôi nổi , đừng tự làm mệt mỏi nữa.”
Ngụy Thiến Thiến hồn, , lắc đầu, gì.
Lúc bà cụ giao chìa khóa cho Ngụy Thiến Thiến từng một câu: “Chỉ cần tâm là .”
Người yêu của bà cụ mất năm ngoái, họ một đứa con, cũng là cảnh sát phòng chống ma túy, chỉ điều, cuối cùng làm nhiệm vụ, trở về, sống c.h.ế.t cũng tin tức chính xác.
Bà hận những kẻ buôn ma túy.
Hôm đó thấy tên Ngụy Tuấn Thừa, Ngụy Thiến Thiến, cảm xúc kích động, bà ném trứng Ngụy Thiến Thiến.
đó, dư luận mạng đẩy Ngụy Tuấn Thừa về phía , bà cụ suy nghĩ cả đêm.
Nếu con trai bà năm đó cũng gặp Ngụy Tuấn Thừa, thì sẽ là một kết quả khác .
Vì , bà tìm Ngụy Thiến Thiến.
Đây lẽ là duyên phận.
“Thiến Thiến?” Viên Thần Hi sợ Ngụy Thiến Thiến vẫn còn chìm đắm trong cảm xúc của .
Ngụy Thiến Thiến với Viên Thần Hi, : “Người khác nghĩ thế nào là chuyện của họ, chúng làm thế nào là chuyện của chúng , chúng thể vì một câu của khác mà phủ nhận nỗ lực và ước mơ ban đầu của .”
Viên Thần Hi sững sờ một lúc, ừ một tiếng thật dài, “Thiến Thiến, trưởng thành !”
“…”
Lời của Viên Thần Hi giống như lớn.