Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! - Chương 296: Làm Chút Gì Đó Cho Cô
Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:45:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chơi một lúc, Viên Thần Hi xuống lầu phụ giúp.
Vừa xuống lầu, liền thấy Lưu Quốc Quân đang ở quầy bar uống rượu giải sầu cùng bạn đến cùng, đang đến chuyện ‘Lãnh Tây Trầm chỉ là một...’
Khuôn mặt hì hì của Viên Thần Hi liền xuất hiện trong đồng t.ử của lão.
Lưu Quốc Quân vội vàng ngậm miệng , đó là một khuôn mặt hề hề.
“Viên tổng.”
“Lãnh Tây Trầm làm ?” Viên Thần Hi lạnh: “Lưu tổng, về phương diện Lãnh Tây Trầm trai hơn ông nhiều.”
“Vậy ...” Lưu Quốc Quân chắc chắn là phục, nhưng cũng dám gì.
Khuôn mặt đó của Lãnh Tây Trầm, trai? Liên quan gì đến lão?
“Anh sẽ quỵt nợ.” Viên Thần Hi pha rượu cho khách, động tác thành thạo, một cảm giác ngầu.
“Viên tổng, đỡ cho như , cô và quan hệ gì?” Lưu Quốc Quân trêu chọc: “Chỉ mấy chục vạn , liền lấy ép ?”
“Quan hệ lớn lắm đấy, khuyên ông, quảng cáo của công ty mới khi thành cũng thể điều như hôm nay, thanh toán sòng phẳng tiền đuôi, nếu bảo tìm ông gây rắc rối.” Viên Thần Hi phát lời cảnh cáo.
Hoàn chú ý đến Lãnh Tây Trầm đang ngang qua một bên, khựng , liếc cô một cái, thấy cô thành thạo rót ly rượu pha xong ly, đẩy cho vị khách bên cạnh.
Tính hai từng thực sự quen , nãy thấy Lưu Quốc Quân giữ trong phòng bao cũng chỉ dọa dẫm hai câu mà thôi.
Không ngờ Thẩm Ngôn với Du Vu chuyện Lãnh Tây Trầm mở miệng, bây giờ biến thành Lãnh Tây Trầm giúp cô giải quyết chuyện .
“Hehe...” Lưu Quốc Quân gật đầu, mím môi, thể : “Yên tâm, tuyệt đối sẽ thiếu của cô !”
“Coi như ông điều!”
Lưu Quốc Quân mất hứng uống rượu, nốc cạn ly rượu đó liền chào tạm biệt mấy bên cạnh, rời khỏi quán pub.
Chỗ rẽ.
“Tây Trầm, cũng về ?” Lạc Xu và Du Vu xuống lầu chạm mặt Lãnh Tây Trầm.
Du Vu uống say, đang ôm tay Lạc Xu, bám lấy cô.
Lãnh Tây Trầm liếc cô một cái: “Cô vẫn thích uống rượu như .”
“Đời mấy khi say.” Du Vu .
Lãnh Tây Trầm , chào hỏi hai một tiếng, liền rời .
Khi Viên Thần Hi về phía các cô chỉ thấy bóng lưng rộng lớn của Lãnh Tây Trầm.
“Anh chính là Lãnh Tây Trầm?” Viên Thần Hi thêm hai cái, nãy cô loáng thoáng thấy Lạc Xu gọi là Tây Trầm.
“, Lãnh Tây Trầm.” Lạc Xu.
“Tiếc thật, đều đến đây , đáng lẽ nên đích lời cảm ơn với .” Viên Thần Hi mím môi.
“Sau còn nhiều cơ hội, đúng , chúng tớ về đây, ngày mai nhớ qua nhé.” Lạc Xu dặn dò cô.
Sáng mai cô qua đó giám sát, quảng cáo của SY Studio lắp đặt, đoán chừng còn mất một ngày.
“Biết , yên tâm !”
Lạc Xu dìu Du Vu bước ngoài.
“Du đại tiểu thư.” Một giọng trầm đục bên cạnh gọi hai .
Du Vu và Lạc Xu nghiêng một cái.
là oan gia ngõ hẹp, là Lưu Quốc Quân.
“Ây dô, Lưu tổng, tưởng ngài chứ!” Du Vu : “Còn cảm ơn sự chiếu cố của Lưu tổng.”
Mặt Lưu Quốc Quân đen , lão Lạc Xu bên cạnh, quả thực, bạn của Du Vu nhan sắc thực sự là bình thường.
“Du tiểu thư, cô hố như , phúc hậu .” Lão trầm giọng, rõ ràng chút vui.
Lão uống ngà ngà say, lúc chuyện mùi rượu đó bay tứ tung.
“Hố? Cái gọi là trời hành đạo!” Du Vu uống chút rượu, gan cũng lớn hơn.
“Lưu tổng, chuyện là ngài làm đúng mực ?” Lạc Xu kéo Du Vu, sợ cô cứ thế mà lao đ.á.n.h với .
“Tôi làm ? Nợ chút tiền lẻ thì làm ? Lại trả nổi!” Lưu Quốc Quân tức hộc máu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-296-lam-chut-gi-do-cho-co.html.]
Lão tức giận vì trả tiền, mà là vì tìm chèn ép lão, lão cũng cần thể diện, nhiều vây quanh lão như , nếu truyền ngoài, lão còn lăn lộn thế nào nữa?
Chỉ riêng một Duật Chiến im lặng đó đủ khiến lão chịu nổi , Lãnh Tây Trầm còn lên tiếng, hợp đồng ký với Lãnh Tây Trầm cách đây lâu, đoán chừng cũng sẽ đổ sông đổ biển.
“Một con ranh con vắt mũi sạch, cô thì cái rắm gì!” Lưu Quốc Quân chỉ Lạc Xu.
Lạc Xu và Du Vu lùi về phía .
Lúc , điện thoại của Lưu Quốc Quân vang lên.
Tần Hằng đến cầm điện thoại, vội vàng tới, hỏi Lưu Quốc Quân: “Tiên sinh, là ngài gọi lái xe hộ ?”
“!” Lưu Quốc Quân bực dọc, lườm gã một cái: “Đứng sang một bên đợi! Không thấy tao đang bận ?!”
“Tiên sinh...”
Tần Hằng gọi khỏi miệng, Lưu Quốc Quân trở tay giáng một cái tát, nặng nề rơi xuống mặt gã.
“Một thằng lái xe hộ quèn cũng xứng lớn tiếng mặt tao?” Lão lạnh mắng Tần Hằng xong, liền hai phụ nữ mặt.
Lạc Xu ngờ Lưu Quốc Quân tức giận như , cô liếc Tần Hằng một cái, mặc dù cảm thấy đáng cho gã, nhưng cảm thấy gã gì đáng thương.
“Tiên sinh, chìa khóa xe ở ? Tôi lái xe qua cho ngài nhé?” Tần Hằng sờ sờ mặt, nhưng vẫn nặn một nụ , bồi.
Lưu Quốc Quân lạnh: “Cũng kính nghiệp thật đấy!”
“...” Tần Hằng gì, cúi đầu đợi lão lấy chìa khóa xe.
Lưu Quốc Quân móc nửa ngày mới móc chìa khóa xe, với gã: “Giúp một tay, tống hai con mụ xe, thưởng thêm cho mày hai ngàn.”
“Tiên sinh, thế thích hợp.” Tần Hằng lạnh mặt.
“Lưu tổng đúng là đói , độ lượng nhỏ, khẩu khí ngược nhỏ.”
Lạc Xu và Du Vu thấy vội vàng rời , Lưu Quốc Quân đưa tay tóm lấy cổ tay Du Vu, cho các cô rời .
“Đem xe lái qua đây!” Lưu Quốc Quân quát lớn, một cước đạp lên Tần Hằng.
Tần Hằng lảo đảo ngã sang một bên.
Du Vu giằng co tay , cố gắng vùng vẫy: “Tên lưu manh già c.h.ế.t tiệt!”
Lạc Xu ở một bên giơ tay giáng cho Lưu Quốc Quân một cái tát.
“Con điếm thối! Đứa nào đứa nấy đều dữ dằn!” Lưu Quốc Quân sờ sờ má đau điếng, lực tóm cổ tay Du Vu càng mạnh hơn.
Tần Hằng vội vàng dậy ngăn cản lão, chắn mặt lão, rút tay lão về: “Tiên sinh, ở đây cũng camera, ngài làm là phạm pháp đấy.”
“Phạm pháp? Lão t.ử chính là luật pháp!”
Lão hất Tần Hằng nhưng hất , Tần Hằng cứng rắn đẩy sang một bên.
Du Vu xoa xoa cổ tay tóm đến đỏ ửng.
Lưu Quốc Quân tức giận vung nắm đấm, giáng mấy cú mặt Tần Hằng.
Tần Hằng dám đ.á.n.h trả, dù lão cũng là kim chủ, bản cũng chỉ mỗi công việc lái xe hộ , gã còn là nhân viên nghiệp vụ của một công ty nào đó, đối với tổng tổng nọ, luôn giữ thể diện, cơ hội gặp mặt hề ít.
Hơn nữa, gã cũng làm chút gì đó cho cô, cho dù chỉ là giúp cô một chút bận rộn nhỏ bé.
Gã quỳ một gối mặt đất, khóe miệng rỉ máu, định dậy, bên hông Lưu Quốc Quân bồi thêm một cước, gã rạp mặt đất.
Chỗ cách cửa quán pub một đoạn, gọi , sợ Tần Hằng đ.á.n.h c.h.ế.t ở đây, Lạc Xu vội vàng cầm điện thoại gọi cho Duật Chiến.
Điện thoại còn kết nối, một bên liền lao mấy bóng đen.
Lưu Quốc Quân Cam Trường An đ.ấ.m một cú khóe miệng, vết m.á.u lập tức từ khóe miệng xẹt qua, nhỏ xuống phiến đá lạnh lẽo.
Dưới ánh đèn mờ ảo truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của Lưu Quốc Quân.
Lúc , bên cạnh Lạc Xu và Du Vu từ lúc nào xuất hiện bóng dáng của Duật Chiến, Thẩm Ngôn và Lục Mân.
Cam Trường An xách Lưu Quốc Quân từ đất lên, kéo đến mặt Lạc Xu và Du Vu, một cước đạp nhượng chân lão, Lưu Quốc Quân quỳ một gối xuống sàn nhà cứng ngắc.
“Xin .” Cam Trường An lạnh lùng .
Lưu Quốc Quân lúc mới từ từ ngẩng đầu lên, đồng t.ử lập tức phóng to.
Mấy đàn ông trong phòng bao nãy, bây giờ xuất hiện mặt .
Thẩm Ngôn xoa xoa cổ tay Du Vu, đầu động, ánh mắt dừng Lưu Quốc Quân, g.i.ế.c c.h.ế.t sự phòng thủ trong lòng Lưu Quốc Quân đến mức còn mảnh giáp.