Du Vu tiêm t.h.u.ố.c tê, bên cạnh còn t.h.u.ố.c giảm đau do bác sĩ chuẩn , bây giờ trong một căn lều tạm bợ.
Lạc Xu thu xếp cho Du Vu xong liền kiểm tra vết thương của Hứa Kiều Mộc.
“Cô chứ?” Lạc Xu hỏi cô .
Cô hì hì đáp: “Không , chỉ trẹo chân thôi, vấn đề gì lớn.”
Thực ban đầu họ vốn gặp t.a.i n.ạ.n gì, chỉ là đó kéo một bà cụ và một đứa trẻ tụt phía , nên Du Vu mới đè.
Bà cụ khiêng , đứa trẻ cũng theo, chỉ tình hình của Du Vu là mấy lạc quan.
Lạc Xu thấy cô thì yên tâm.
Cô mượn điện thoại của nhân viên y tế, định gọi cho Duật Chiến.
Điện thoại đổ chuông, cô thấy tiếng chuông quen thuộc vang lên gần đó.
Cô ngoài lều, liền thấy Duật Chiến cầm điện thoại, vội vã kiểm tra từng lều trại.
Vẻ mặt lộ rõ sự căng thẳng, chiếc điện thoại nắm chặt trong tay run, chân dính đầy bùn, đôi giày da bóng loáng ngày thường giờ cũng phủ một lớp bùn dày.
Bộ vest kịp cởi vẫn mặc , nước mưa rơi xuống vai , bộ vest đen càng thêm sẫm màu.
Anh cúp máy từ lạ .
Lạc Xu mỉm .
Mưa vẫn rơi ngớt, xen lẫn tiếng trao đổi của đội cứu hộ xung quanh, bên tai Lạc Xu chỉ còn câu của đàn ông: “Xin hỏi thấy hai , Lạc Xu và Du Vu…”
“Không thấy…”
Vẻ lo lắng mặt Duật Chiến càng thêm nặng nề, Lạc Xu dường như thể thấy lồng n.g.ự.c phập phồng căng thẳng vì lo lắng.
“A Chiến.” Lạc Xu cúp điện thoại, đàn ông cách đó xa.
Duật Chiến thấy giọng quen thuộc của cô, theo phản xạ .
Là cô, cô !
Tảng đá trong lòng Duật Chiến lập tức rơi xuống, sững sờ tại chỗ, ngây ngô.
Lạc Xu cũng mỉm .
Anh ba bước thành hai chạy tới, ôm chặt cô lòng.
“Đau…” Lạc Xu siết đau.
Anh nới lỏng tay, kiểm tra cô từ xuống , từ .
“Em .” Lạc Xu sờ mặt , vuốt phẳng nếp nhăn giữa hai hàng lông mày.
“May mà em .” Anh thì thầm, ôm cô nữa.
Lạc Xu đẩy , kéo đến bên lều để tránh mưa, trả điện thoại cho nhân viên y tế.
“…” Đẹp trai quá!
Nữ y tá mặt thêm vài , miệng há to, lén lút tám chuyện với nữ bác sĩ bên cạnh.
“Nhìn kìa, trai quá, bộ đồ đó chắc rẻ , trông giống như ở đây từ đầu, mà giống như tạm thời chạy đến.”
“À, hình như là bạn của đội trưởng Lục, giàu lắm đấy.” Nữ bác sĩ , cũng thêm vài .
Ánh mắt là thưởng thức cái , ý nghĩ thừa thãi.
“Trời ơi, bạn gái cũng xinh ghê, đến thế.”
…
“Du Vu thương một chút, cách nào đưa đến bệnh viện ?” Lạc Xu lo lắng, sợ chân chuyện gì.
“Thẩm Ngôn đang ở gần đây, lát nữa sẽ đến ngay.” Duật Chiến gọi cho Thẩm Ngôn, báo cho vị trí cụ thể.
Lúc nãy đường đến, Thẩm Ngôn cũng cùng, đến để tìm Du Vu.
Hai chia tìm kiếm, chắc cũng xa.
“Sao đến đây, bây giờ xe nữa .” Lạc Xu liếc những trong lều.
Duật Chiến ngoài lều, tuy bên trong chỉ Du Vu, nhưng định .
“Bay đến.” Duật Chiến nắm tay cô, lạnh ngắt chút ấm.
Anh cởi áo khoác, choàng lên cô, cẩn thận ôm cô, để cơ thể cô ấm .
Bàn tay to lớn còn xoa xoa cho cô.
Bay đến, Lạc Xu còn nghĩ đến tầng ý nghĩa đó, cứ ngỡ đang đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-248-hai-nguoi-kiem-che-chut-di.html.]
Lúc Thẩm Ngôn đến nơi thì thấy cảnh .
“Hai thể kiềm chế chút ?” Thẩm Ngôn nhíu mày, quanh, thấy bóng dáng Du Vu, “Cô ?”
Lạc Xu mặt , che giấu vẻ ngượng ngùng mặt, quen thấy thế thật hổ.
Duật Chiến lườm một cái, hất cằm, “Bên trong.”
Thẩm Ngôn nghĩ nhiều, thẳng trong.
Du Vu đang ngủ chiếc giường đơn sơ.
Trên cô đắp một chiếc chăn mỏng, bộ quần áo bẩn Lạc Xu , mặc một bộ đồ sạch sẽ do Ngụy Thiến Thiến mang đến.
Thẩm Ngôn mái tóc ướt sũng của cô, tóc còn dính chút bùn, gầm giường là đôi giày dính đầy bùn còn nhận hình dạng ban đầu.
Một cảm giác đau lòng từ dâng lên.
Cậu đưa tay sờ trán cô, nóng.
“Ba…” Du Vu lẩm bẩm trong miệng, ngón tay khẽ động.
Thẩm Ngôn nhíu mày, nắm lấy tay cô.
Cha cô lúc trẻ bỏ rơi vợ con, hồi nhỏ cô cũng là một nàng công chúa ngây thơ, hưởng sự cưng chiều của cha, nhưng khi cha sắp chia tay, cô dứt khoát theo Bạch Thi Thi.
Không cô yêu cha , chỉ là, cha cô còn phụ nữ khác để yêu thương, nếu theo ông, thì Bạch Thi Thi sẽ ai thương.
Thẩm Ngôn đau lòng cho phụ nữ mặt.
Cậu nhiều đùa nghiêm túc, cưới cô, nhưng cô đều đồng ý.
Thẩm Ngôn cô sợ điều gì.
cũng chiều theo ý cô, chọn cách rời .
Cậu thậm chí còn cảm thấy, thực như cũng , nếu cuối cùng Du Vu vẫn duy trì mối quan hệ , Thẩm Ngôn cũng vấn đề gì.
Thẩm Ngôn sờ má cô, Du Vu đột nhiên tỉnh .
“Tôi lên thiên đàng ?” Du Vu nhíu mày hỏi.
“Cô lắm , Diêm Vương nhận , bộ dạng ma quỷ , Diêm Vương thấy cũng chạy.” Thẩm Ngôn cằn nhằn, “Không chuyện gì kéo bà cụ?”
Du Vu tủi , bật nức nở.
Thẩm Ngôn những giọt nước mắt to như hạt đậu của cô, “Được , cô nữa, chỗ nào thoải mái ?”
“Chân đau, , sắp què , Thẩm Ngôn…” Du Vu tủi dâng trào, nước mắt thể cầm .
“Què thì , què thì cả đời chỉ thể ở bên cạnh thôi.” Thẩm Ngôn trêu chọc.
Cậu cẩn thận vén chăn ở phần cơ thể cô lên.
“Đừng…” Du Vu ngăn , nhưng cơ thể chút sức lực nào.
Cô mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, quần vén lên, bên trong đôi chân trắng nõn quấn băng, băng còn dính tơ m.á.u và bùn đất.
Đùi quấn băng, chỗ bắp chân giá đè thì sưng đỏ một mảng, vài chỗ còn trầy da.
Sao thể đau !
Da dẻ Du Vu vốn mềm mại, véo nhẹ một cái là vết, điểm Thẩm Ngôn quyền phát ngôn nhất.
Bây giờ thương nặng như chắc chắn đau c.h.ế.t .
“Có thấy bao giờ .” Thẩm Ngôn khẩy.
Vết thương ở đùi gần đến gốc đùi, nếu để sẹo thì xí bao.
Du Vu còn mặt mũi nào .
Thẩm Ngôn dĩ nhiên tâm tư của con gái.
“Làm đây, khó gả .” Thẩm Ngôn , kéo chăn xuống, che chân cô .
“Vậy cưới .” Du Vu .
Nụ của Thẩm Ngôn lập tức cứng đờ mặt, trầm tư một lúc lâu, hỏi: “Cô gì?”
“Không gì.” Du Vu thấy do dự như , khỏi mặt .
Cô dũng khí nữa, mặt cũng vì mà đỏ bừng lên.
Thẩm Ngôn bật , đưa tay giữ mặt cô, xoay cô đối diện với .
“Anh cưới em.” Thẩm Ngôn .
“…” Lần Du Vu trả lời.