Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! - Chương 242: Đi lấy tư liệu

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:44:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chụp ảnh cưới liên tục ba ngày, cảm giác cả như rã rời.

Hóa hạnh phúc cũng vất vả.

Lạc Xu thêm hai ngày, mới lấy sức lực.

Còn Duật Chiến thì làm việc ở nhà mấy ngày nay, Thẩm Ngôn ở công ty bận đến sứt đầu mẻ trán.

“Ngày mai em cùng Du Vu đến thôn Ngô Đồng ?” Lúc Duật Chiến đang làm việc trong phòng làm việc, Lạc Xu đang sô pha sách.

“Vâng, nhân tiện ngoài dạo.” Lạc Xu lật , vươn vai.

Thôn Ngô Đồng là nơi Lăng phu nhân bọn họ từng sinh sống.

Lạc Xu hai ngày nay ở nhà, nhưng trong đầu là thiết kế trang phục cho Lăng phu nhân, cô chút manh mối nào, cô cùng Du Vu đến thôn Ngô Đồng dạo một vòng, tìm hiểu sở thích của Lăng phu nhân.

Thôn Ngô Đồng cũng là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng chính phủ hỗ trợ, nơi đó nổi tiếng là làng hoa sen.

Du Vu cũng đến đó dạo, thư giãn tâm trạng.

“Anh cùng ?” Lạc Xu đưa lời mời.

Cô hình như lâu cùng đàn ông ngoài dạo , vẫn là Lạc Xu dẫn công tác ép buộc đó.

Cũng là đó, tình cảm của họ mới sự thăng hoa về chất.

Cô cảm thấy sự chung đụng của hai , ít .

Duật Chiến khựng , con chuột trong tay siết chặt thêm vài phần, suy nghĩ hai giây, từ từ dậy về phía cô, xuống bên hông cô, đưa tay vuốt ve lọn tóc rủ xuống bên tai cô.

“Lần nhé, ngày mai còn một việc quan trọng làm.” Anh an ủi.

“Không , hai ngày nay qua đó cũng là vì công việc, qua đó cũng sợ thời gian dạo cùng .”

Lạc Xu chút hụt hẫng, nhưng cũng thể trách , bao nhiêu việc công ty đang chờ xử lý, thể vì một cô mà bỏ dở công việc trong tay .

Duật Chiến xoa đầu cô, cúi hôn cô: “Tôi bảo Cam Trường An theo em.”

“Không cần , em cùng Tiểu Ngư Nhi, đều là con gái, Cam Trường An ở đó bất tiện.” Lạc Xu từ chối.

Ngày mai chỉ Du Vu, Hứa Kiều Mộc chuyện cũng theo.

Lạc Xu từ chối , cô cũng cách nào ngăn cản, đành để cô theo .

Cam Trường An theo quả thực tiện.

“Ừ, cũng , việc nhớ gọi điện thoại cho , giấu giếm.” Duật Chiến sợ nhất là cô chịu gì.

Anh để cô vợ nhỏ đang m.a.n.g t.h.a.i mang theo cục tức trong .

“Biết mà!” Lạc Xu đáp.

“Xin , thể cùng em.” Duật Chiến chút đành lòng.

“Không , dù em qua đó cũng là vì công việc, bắt bỏ công việc làm cùng em cũng đáng.”

Anh phân phút kiếm hàng triệu, cô phân phút bằng một nửa của .

Sao thể làm lỡ việc ?

Lạc Xu buông bỏ khúc mắc.

Thôn Ngô Đồng ở ngoại ô, nhưng cũng mất một hai tiếng đồng hồ, họ homestay gần đó hai ba ngày, cách cũng tính là xa.

Chỉ là nơi đó khá hẻo lánh, là một nơi non xanh nước biếc, còn suối nước nóng, là một nơi tránh nóng lý tưởng.

Họ chuyện nhiều, Lạc Xu buồn ngủ rũ rượi, đó Duật Chiến bế từ sô pha về giường.

Sáng sớm hôm , Hứa Kiều Mộc ân cần lái xe đến đón Lạc Xu và Du Vu.

Thể chất quen thuộc tự nhiên của cô trò chuyện vui vẻ với Du Vu.

Lạc Xu ngủ suốt cả quãng đường, Du Vu và Hứa Kiều Mộc luôn trò chuyện ngừng.

Đến homestay, họ liền trở về phòng của .

Trước khi Hứa Kiều Mộc còn lẩm bẩm: “Dạo thời tiết lắm, luôn thỉnh thoảng mưa rào, hy vọng ông trời đối xử với chúng một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-242-di-lay-tu-lieu.html.]

Thời tiết hai ngày nay coi như tồi, xem dự báo thời tiết, ngày thứ năm thứ sáu tới mới mưa, cho nên họ chỉ thể sắp xếp thời gian chặt chẽ một chút.

Hai ngày đầu đến gần nhà họ Lăng lấy tư liệu, hai ngày chơi xung quanh, tắm suối nước nóng.

Lịch trình đều nhất trí thông qua.

Nghỉ ngơi ở homestay nửa tiếng, họ liền bộ đến nhà họ Lăng.

Dọc đường họ cảnh sắc xung quanh thu hút.

Trước đây chính phủ tuyên truyền ít, nhưng đa đều tưởng chỉ là tuyên truyền hình thức, ngờ đến đây mới phát hiện, cảnh sắc nơi hề kém cạnh so với ảnh và video.

Nơi là thiên đường của hoa sen.

Bây giờ Lạc Xu mới tại Lăng phu nhân trồng đầy hoa sen trong sân.

Xem đây là một chấp niệm .

Cô âm thầm ghi nhớ, Du Vu bên cạnh cùng cô thảo luận gì đó.

Hứa Kiều Mộc họ gì, nhưng bản suy nghĩ gì cũng sẽ hỏi Du Vu và Lạc Xu.

Họ nấy, hề kiêng dè cho cô lời khuyên, hề giấu giếm cô .

cũng chỉ là một cô gái ngoài hai mươi tuổi, trong thời gian thăng tiến nếu chỉ bảo là vô cùng hiếm .

Ba họ dừng chân tại một tiệm tạp hóa nhỏ gần đó, trán lấm tấm mồ hôi.

Nắng gắt như lửa, lấy một tia gió mát.

Họ mua nước ở tiệm tạp hóa, còn mỗi mua một chiếc mũ, chuẩn tiếp tục tiến lên.

“Hửm? Mọi kìa, đó là cô Tô ?” Hứa Kiều Mộc hình như thấy một bóng dáng quen thuộc.

Không chỉ , bên cạnh còn một đàn ông nãy hình như trò chuyện vui vẻ với cô , đàn ông bước vội vã, vài câu liền vội vàng rời .

Không hiểu , Lạc Xu cảm thấy bóng lưng đó, hình như là Diệp Phủ.

Tô Thính đến đây cô đại khái cũng đoán phần nào, nếu cô đoán lầm, chắc cũng là vì thiết kế trang phục cho Lăng phu nhân mà đến.

Chỉ là đàn ông nãy nếu là Diệp Phủ, hai họ...

Tô Thính và Diệp Phủ là bạn học, Lạc Xu , nhưng họ qua nhiều, gặp mặt chào hỏi chắc cũng gì lạ.

Họ để ý nhiều, đội mũ lên tiếp tục về phía .

“Tôi đặt chỗ ở nhà hàng tư nhân phía , lát nữa chúng dạo xong thì qua đó luôn.” Hứa Kiều Mộc sắp xếp khá chu đáo.

“Sao thể để cô làm tài xế tốn kém ?” Du Vu : “Chi phí hôm nay chúng bao là , cô phụ trách đến lúc đó đưa chúng về nhà là .”

Há miệng mắc quai.

Họ quả thực mới quen mấy ngày, thế nào cũng hợp lý.

Hứa Kiều Mộc hào phóng xua tay : “Nói gì ! Hôm nay theo hai học ít thứ! Vốn dĩ cũng mong thể thiết kế quần áo gì cho Lăng phu nhân, chủ yếu là học hỏi chút kinh nghiệm từ hai , cứ coi như là đóng học phí !”

Lạc Xu gì đó, Hứa Kiều Mộc ngắt lời cô: “Nói thật, đây là kinh nghiệm tiền cũng mua , nếu hai để trả khoản tiền , thật sự mặt dày nào mà thỉnh giáo hai nữa !”

đạo lý rõ ràng, căn bản cho Lạc Xu và Du Vu cơ hội phản bác.

Hai họ chỉ đành gật đầu.

Tính cách của Hứa Kiều Mộc nổi tiếng là cởi mở trong giới, danh tiếng làm cũng khá .

“Ây, thể đến studio của hai dạo ?” Hứa Kiều Mộc sán gần Lạc Xu.

“Đương nhiên là , nhưng đóng tiền cơm.” Lạc Xu .

“Chuyện đó là đương nhiên !” Hứa Kiều Mộc nhận sự cho phép, mặt lộ vẻ đắc ý.

Ba cùng đến nhà cũ của Lăng phu nhân dạo một vòng, nán gần đó một lúc lâu mới đến nhà hàng phía ăn cơm.

Vừa bước sân, liền thấy đàn ông quen thuộc nãy.

Diệp Phủ.

Diệp Phủ cũng đồng thời thấy họ.

Loading...