Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! - Chương 237: Nho rất ngọt

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:43:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ hôn của thật dịu dàng, thật ướt át.

Mang theo nỗi nhớ nhung suốt thời gian qua, giấu tủi nụ hôn .

Tùy ý cướp đoạt, nếm thử thở thuộc về .

Ong--

Từng đợt tin nhắn WeChat kéo lý trí của họ trở .

Lạc Xu giày vò đến mức hình thù gì, dây áo xương quai xanh kéo tuột xuống cánh tay, thật sợ dùng sức một chút sẽ xé rách nó.

Vạt váy cũng kéo lên tận bụng , bàn tay to lớn vẫn lưu luyến đôi chân trắng ngần, khuôn mặt vùi cổ cô thở dốc đến cực điểm.

Anh từ từ điều chỉnh nhịp thở, kéo dây áo của cô lên, vắt lên vai.

Vạt váy kéo xuống.

Lạc Xu nuốt nước bọt nơi cổ họng khô khốc, trông vẻ chật vật. Ngược với đàn ông mắt, vẫn giữ vẻ đắn, âu phục phẳng phiu, dường như chuyện gì thể làm rối loạn trận tuyến.

Lạc Xu cảm thán sự rụt rè của .

Áo sơ mi vẫn chỉnh tề.

Cô mềm nhũn sô pha, khẽ thở dốc, là Duật Chiến bế bổng cô lên.

nghiêng đùi , tựa vai , lúc mới cầm điện thoại lên xem tin nhắn.

Là tin nhắn Du Vu gửi tới.

[Chị em , đúng là chị em , cũng là chị em là chị em , bán .]

[Cậu tiền đồ , lặn lội đường xa mang tin tức về cho , liên thủ với Thẩm Ngôn ức h.i.ế.p .]

...

Một tràng dài là lời tố cáo của Du Vu gửi tới.

Tuy là tố cáo, nhưng Lạc Xu chắc chắn cũng tình nguyện. Trong những tin nhắn còn lời cảm ơn của Thẩm Ngôn, kèm theo một bàn thức ăn ngon mà Du Vu thích, Du Vu đang cầm điện thoại, nhắn tin mắng Lạc Xu.

Lạc Xu mỉm , [Cái miệng của , ướp muối mấy chục năm nhỉ, mặn thế.]

Duật Chiến cuộc trò chuyện của họ, mỉm .

Thật may mắn bao, cô những bạn như .

“Em đói .” Nhìn bàn thức ăn Thẩm Ngôn gửi tới, Lạc Xu khỏi dồn ánh mắt lên Duật Chiến.

“Ừ, đưa em ăn.” Duật Chiến bế cô dậy.

“Em tự .” Hai tay Lạc Xu vẫn quàng .

Anh luôn thích như , lúc Lạc Xu ở đây thì bám lấy cô, trông chẳng giống chút nào với dáng vẻ lạnh lùng, ngang ngược bá đạo của một năm .

“Tiên sinh, phu nhân, bây giờ dùng bữa ?” Người hầu gái trong bếp hỏi.

“Ừ.” Duật Chiến cẩn thận đặt xuống ghế.

Cảm giác nóng bừng má Lạc Xu khiến cô cảm thấy còn mặt mũi nào nữa.

Mấy đang bận rộn trong bếp đều thấy cảnh nhà bế phu nhân xuống lầu.

Cũng chứng thực thái độ của đối với phu nhân.

Mọi tự nhiên dám chậm trễ.

Người hầu gái lượt dọn thức ăn lên.

“Nếm thử món súp xem, hầm cả buổi sáng đấy.” Duật Chiến múc cho cô một bát nhỏ, sợ cô ăn quen.

Lạc Xu liếc một cái, liền nhận sự quý giá của món súp , cô thuận miệng hỏi một câu: “Anh hầm ?”

“Ừ.”

Một tiếng "ừ" nhẹ bẫng chứa đựng sự dụng tâm của .

Lạc Xu cầm thìa lên bắt đầu nếm thử, hương vị cực kỳ tươi ngon.

Cô khẽ ngước mắt, , đang nghĩ gì.

Nhìn từ góc độ , lông mày đàn ông nhíu , hàng mi dài và sống mũi in bóng mờ nhạt.

Bên ngoài ánh nắng đang rực rỡ, ánh sáng hắt khiến phòng khách thêm một tia ấm áp.

Phía là ánh sáng, đường nét khuôn mặt ưu tú ngược sáng, nhưng thể rõ xương quai hàm sắc sảo của .

Ngắm góc nghiêng , Lạc Xu hồi lâu thể hồn.

Công ty mới lên sàn lâu, hiện tại đang là lúc bận rộn, làm nhiều việc như trong thời gian .

Hốc mắt cô nóng lên, sự tự trách và áy náy tùy ý gặm nhấm cô, khiến cô dám đối mặt, chỉ thể cúi đầu tiếp tục ăn.

Duật Chiến xới cơm cho cô, tỉ mỉ gỡ xương cá cho cô.

Tim Lạc Xu nhói lên.

Sự chua xót lướt qua trong tim khiến cô trở nên chậm chạp.

Cô chớp chớp hàng mi, nháy mắt mấy cái mới làm dịu tầng khó chịu .

“Ở chỗ ngoài việc nhớ , những chuyện khác đừng nghĩ ngợi nhiều quá, ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-237-nho-rat-ngot.html.]

Đôi mắt đen nhánh thể thấu vạn vật của Duật Chiến nóng bỏng cô, ánh mắt rơi khóe mắt ửng đỏ của cô.

Giọng trầm thấp đầy từ tính đó khiến an tâm.

Chút ý thức tỉnh táo còn sót của Lạc Xu đột nhiên tan biến, sự hỗn loạn tích tụ bấy lâu nay trong khoảnh khắc, theo một giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt.

Bị đàn ông nửa đường cong ngón tay gạt .

“Ngốc!”

Ăn cơm xong, Lạc Xu theo Duật Chiến dạo trong trang viên để tiêu thực.

“Muốn khi nào chuyển qua đây?” Duật Chiến nắm tay cô, bước chậm .

“Hả?” Nhanh ?

Cô còn tưởng hôm nay chỉ qua đây xem thử, cùng lắm là ăn bữa cơm.

Thực ở bên quen , nếu đột nhiên chuyển qua đây, chắc cô sẽ thích ứng .

“Nếu chuyển qua đây, em gọi hội chị em qua chơi với em cũng chỗ ở, quản gia Lý bọn họ cũng sẽ qua đây.” Duật Chiến dừng giàn nho, đến bên chiếc xích đu cạnh đó, phủi phủi lá rụng bên , hiệu cho cô qua .

Đỉnh chiếc xích đu nối liền với giàn nho phía , giống như sinh tự nhiên trong giàn nho , trông nhàn nhã tự tại.

Lúc cô mới phát hiện nho giàn chín , giống nho nếu cô đoán lầm, chắc là Hạ Hắc.

ngắm nghía những chùm nho lên, Duật Chiến ở phía nhẹ nhàng đẩy.

“Em tưởng đợi chúng tổ chức hôn lễ mới qua đây.”

“Tổ chức hôn lễ em cũng của , khi nào chuyển cũng ảnh hưởng, chủ yếu xem ý em.” Duật Chiến mỉm , : “Chỗ gần studio hơn một chút, nếu mùa đông em dậy nổi còn thể ngủ nướng.”

Duật Chiến cô hình như động lòng.

, chỗ xa công ty , là, công ty?” Lạc Xu chút tình nguyện.

“Tôi thói quen kết hôn còn ly .”

Lần ly suýt lấy nửa cái mạng của , làm thể ly nữa?

Anh tiếp tục : “Tôi là một thằng đàn ông, dậy sớm nửa tiếng cũng thành vấn đề.”

Có tủi thế nào cũng thể để hai con cô tủi .

, em vẫn thích chỗ cũ hơn.” Nơi đó hoa Tulip do chính tay trồng.

Duật Chiến chắc là đoán điều gì đó, mỉm .

Gần đây thấy cô thường xuyên chạy sân , theo Dì Từ học cách chăm sóc hoa Tulip, đây là điều ngờ tới.

“Tôi đưa em phía dạo.” Duật Chiến đề nghị.

“A, cái đó...” Lạc Xu nghiêng đầu đàn ông phía .

“Sao ?”

“Em thể thử nho ?”

Ánh mắt cô hình như luôn những chùm nho đỉnh đầu thu hút.

Khóe miệng Duật Chiến cong lên: “Đương nhiên là .”

cao quá.”

Duật Chiến cho dù kiễng chân lên cũng chỉ vặn chạm tới, hái xuống vẫn lấy thang mới .

“Lại đây.” Duật Chiến sang một bên, tìm một chùm nho trông vẻ chín: “Qua đây.”

“Nhìn vẻ chín.” Lạc Xu ngửa cổ lên.

Ngay khoảnh khắc , hai chân cô đột nhiên rời khỏi mặt đất.

Duật Chiến cẩn thận bế bổng cô lên, cánh tay đỡ lấy m.ô.n.g cô, cô đưa tay thể hái .

Lạc Xu giật , hai tay túm chặt lấy cổ áo .

Cô mỉm , nhéo nhéo má , đây là đầu tiên cô đàn ông từ góc độ .

Hóa cao thì tầm như , cô sang, những nơi thể thu đáy mắt nhiều hơn hẳn.

Cô đưa tay hái một quả nho nhọn ở đuôi, bóc vỏ ăn.

Mùa nho Hạ Hắc đang rộ, cô ngờ Duật Chiến còn sai trồng trong trang viên.

Cô nhịn hái thêm một quả, vỏ quả dính chặt thịt quả, chua chua, còn mùi thơm thoang thoảng của dâu tây.

“Ngọt ?” Duật Chiến hỏi.

“Ngọt! Anh nếm thử ?” Lạc Xu cúi đầu, khuôn mặt tinh xảo đó.

“Tôi nếm thử xem.” Anh cẩn thận đặt xuống.

Lạc Xu tưởng mệt , ngờ ôm lấy eo Lạc Xu, cúi đầu hôn xuống, chặn những lời cô định .

Quả nho cô đang cầm tay rơi xuống đất.

Cho nên, nếm thử mà , là nếm thử cái .

Lạc Xu trợn tròn mắt , mặc cho môi răng xâm nhập, hút lấy hương vị của cô.

Anh từ từ buông , ngón tay lướt qua sợi chỉ bạc khóe môi cô.

“Nho ngọt.”

Loading...