Oan Gia Ngõ Hẹp: Vô Tình Ngủ Cùng Sếp Tổng, Ai Ngờ Được Cưới Luôn Về Làm Bảo Bối! - Chương 223: Mẹ con liền tâm

Cập nhật lúc: 2026-05-04 18:43:45
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Lạc Xu đang ăn sáng, Chu Tri Ý và Lạc Thu liền đến, bên cạnh còn Cô Hồ cùng.

“Mọi đều đến ạ? Sao sớm , ăn sáng , qua đây ăn một chút , trong nồi còn nhiều cháo hải sản lắm!” Lạc Xu vội vàng dậy.

Đây chính là do Duật Chiến năm giờ sáng qua đây nấu đấy, ăn thì phí.

Hơn nữa, cả một nồi to đùng.

“Con , ! Không cần lên , tối qua với Dì Từ hôm nay sẽ qua, cố tình qua đây ăn chực bữa sáng đấy.” Chu Tri Ý kéo Cô Hồ và Lạc Thu qua.

Lạc Xu mỉm .

Đây chính là do con trai ruột của làm đấy, nên nếm thử tay nghề của cho t.ử tế.

Dì Từ lấy bát đũa từ trong bếp .

Thảo nào bữa sáng hôm nay nhiều như , bà còn đang tính lát nữa gói một ít mang đến studio.

“Tối qua quên với con sáng nay sẽ qua, định tối với con, sợ con ngủ mất .” Chu Tri Ý xuống bên cạnh Lạc Xu.

“Không .”

Lạc Xu để tâm, cảm thấy bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, trong biệt thự dường như đầu tiên náo nhiệt như .

“Con định cứ thế chứ? Lát nữa bộ quần áo khác hẵng .” Lạc Thu ghét bỏ Lạc Xu.

Cô chỉ mặc một bộ đồ thể thao mặc nhà.

“Mọi định trang điểm cho con thật đem bán ?” Lạc Xu khẩy, “Mọi đều là ruột của con đấy.”

Cô Hồ ở một bên xong mỉm , cúi đầu chậm rãi húp cháo.

Lạc Thu lúc ở nước ngoài thường xuyên qua với Cô Hồ, thỉnh thoảng cũng sẽ chạm mặt Chu Tri Ý.

Chu Tri Ý tự nhiên cũng Diệp Phủ chính là con trai của Cô Hồ.

Diệp Phủ tranh giành công khai ngấm ngầm, Cô Hồ đôi khi cũng chút dấu hiệu, nhưng chắc chắn lắm.

Ăn sáng xong, Chu Tri Ý kéo lên lầu quần áo.

Lạc Thu dẫn Cô Hồ dạo ở vườn hoa phía .

“Loại là hoa gì ?” Cô Hồ cúi đầu .

“Đây là hoa Tulip, Xu Nhi từ nhỏ thích hoa cỏ.” Lạc Thu : “Nghe là hạt giống vận chuyển từ nước ngoài về, đích A Chiến trồng đấy, dạo hai đứa đang giận dỗi , nhưng vợ chồng mà, làm gì chuyện suôn sẻ mãi, luôn sẽ lúc va chạm.”

“A Chiến lòng .” Cô Hồ gật đầu, “Thằng nhóc thối nhà lòng như A Chiến thì mấy.”

Lạc Thu khựng , “Tiểu Diệp cũng , hôm nào giới thiệu cho thằng bé vài .”

“Ý kiến đấy, nhưng trong lòng .”

“Bên cạnh thằng bé làm gì cô gái nào? Chỉ Tiểu Ngư Nhi và Xu Nhi thôi.”

“...” Cô Hồ gì đó, đột nhiên khựng một chút, dường như một chuyện động trời.

Bà nhớ chuyện dạo gần đây, hình như ánh mắt con trai nhà Lạc Xu chút bình thường, điều giống với Du Vu, những khác.

Cho nên, nó thích là Lạc Xu?

Nó hình như từng nó thích ở ngay bên cạnh, chỉ là nó thích vẫn thích nó mà thôi.

Nếu thật sự là như , thì đúng là đại nghịch bất đạo !

Lạc Xu kết hôn , bây giờ còn đang mang thai, Diệp Phủ làm thế nào cũng đúng!

Cô Hồ thẫn thờ, Lạc Thu là đang điểm hóa bà đấy chứ?

Lạc Thu dường như cảm nhận sự đổi sắc mặt của Cô Hồ, tình trạng sức khỏe của bà, cũng thêm gì nữa.

Trên lầu, Chu Tri Ý đang loanh quanh trong phòng đồ của cô.

“A Chiến mua cho con nhiều váy như , chẳng thấy con mặc mấy bộ? Có chê mắt thẩm mỹ của nó ?” Chu Tri Ý trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-223-me-con-lien-tam.html.]

Cả một phòng đồ gần như đều là váy của Lạc Xu chiếm đa , còn một ngăn nhỏ chuyên để những chiếc áo hai dây nhỏ của cô.

Chu Tri Ý định mở thì Lạc Xu ấn , cho bà mở.

Nếu để bà con trai thói quen bắt mặc váy ngắn ngủi ngủ cùng, thì chắc hổ c.h.ế.t mất!

“Mẹ, nhiều váy thế , mỗi ngày mặc một bộ, mặc một năm cũng hết .” Lạc Xu mím môi .

Chu Tri Ý thấy động tác nhỏ gò bó của cô, ánh mắt liếc ngăn nhỏ đó một cái, mở , mà sang một bên bắt đầu chọn váy cho cô.

“Hôm nay bữa tiệc gì ạ?” Lạc Xu nhịn hỏi.

“Cũng bữa tiệc gì, chỉ là mấy chị em gọi chúng cắm hoa, dạo thấy studio của con bận lắm, ngoài giải khuây với bọn .”

Chu Tri Ý lấy một chiếc váy hai dây hoa nhí ướm thử cô.

Cô mới m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng, căn bản lộ bụng, thì thật sự cô đang mang thai.

“Ra ...” Lạc Xu chiếc váy trong tay bà, phối hợp bộ quá trình.

Chu Tri Ý cầm lên một chiếc váy lụa màu trắng, đó in hoa văn màu trắng nhạt.

“Chiếc thế nào?” Bà cầm lên, đ.á.n.h giá từ xuống .

Lạc Xu liếc một cái, gì, dái tai đỏ lên .

Chiếc váy là Duật Chiến mua.

Lúc Lạc Xu mặc thử cho xem, ôm cô từ phía , dán chặt lấy, nhẹ nhàng bên tai cô: “Thực mặc , cảm giác chắc cũng tuyệt.”

Sau đó đêm hôm đó liền mặc chiếc váy , bàn tay to lớn luồn từ vạt váy lên.

Chu Tri Ý thấy mặt cô đỏ bừng, nhịn hỏi, “Có điều hòa bật to quá ?”

“Không ạ.” Lạc Xu khẽ lắc đầu, thu tâm tư.

“Mặc chiếc , bao!”

Mẹ con liền tâm mà, thẩm mỹ cũng giống .

Lạc Xu chỉ đành gật đầu.

Lúc Lạc Xu váy bước , Chu Tri Ý đang loay hoay với một chiếc hộp nhỏ ở một bên.

“Đây là gì ạ?” Lạc Xu kéo dây áo lên về phía bà.

Chu Tri Ý nắm tay cô, để cô bàn trang điểm.

“Mẹ làm thế từ lâu , A Chiến quản con chặt quá, hận thể buộc con lên nó, tâm sự với con cũng cơ hội.” Chu Tri Ý mở hộp , lấy từ trong hộp một sợi dây chuyền ngọc lục bảo.

Lạc Xu một cái liền , sợi dây chuyền giá trị xa xỉ, dạo từng thấy ở nhà đấu giá, vốn dĩ cô cũng , nhưng giá đấu ngày càng cao, cô liền dừng tay.

Cuối cùng một đàn ông bí ẩn nào đó đấu giá mua mất, ở đây?

Không lẽ là Duật Chinh đấu giá mang về ?

“Mẹ, sợi dây chuyền quý giá quá!” Mấy chục triệu tệ đấy!

Đeo giống như cổ buộc mấy chục triệu tệ, bộ dạng nghênh ngang khắp phố.

Đặc biệt là đặt cô gái nhỏ thường xuyên đeo trang sức quý giá như Lạc Xu, giống hệt như kẻ trọc phú!

Cô nghiêng định ngăn bà .

Chu Tri Ý ấn xuống, “Con yên đó cho !”

hai lời liền đeo sợi dây chuyền lên cổ cô, chiếc cổ thiên nga trắng ngần tăng thêm vẻ rạng rỡ, vài lọn tóc mai bên tai tùy ý buông xõa, trông lười biếng cao quý.

“Con là con dâu của nhà họ Duật, chỉ thứ mới xứng với con! Con dâu nhà họ Duật thể bần hàn như .” Chu Tri Ý tự lẩm bẩm: “Hơn nữa, hình như cũng tặng con món quà nào hồn, đây coi như là quà tặng cho em bé .”

Lạc Xu trong gương, nhớ năm ngoái Duật Chiến cũng lưng , lúc đeo cho cô sợi dây chuyền nhẫn đó, tay vẫn còn đang run rẩy.

Cô khẽ mỉm , dòng suy nghĩ bắt đầu trở nên nặng nề.

Tiểu thuyết Bán Hạ, niềm vui ngập tràn.

Loading...