Hơn nửa tháng .
Bạch Thi Thi sớm xuất viện, công việc của Du Vu cũng nhẹ nhàng hơn, bắt đầu cùng Lạc Xu lao công việc bận rộn.
Bên Diệp Phủ cũng hồi phục khá , bắt đầu studio làm việc.
Anh hẹn Lạc Xu, nhưng Lạc Xu cho cơ hội.
Muốn ăn cơm nhà, cô liền gọi điện cho đầu bếp qua nấu cho .
Gọi nhiều quá, cô trực tiếp gọi Cam Trường An qua giúp.
Sau đó còn lên tiếng nữa.
Lý do Lạc Xu cũng đơn giản, là để gấp rút may trang phục cho cô Hồ.
Diệp Phủ tìm nào.
Hôm nay đến studio SY.
Du Vu và Lạc Xu đang thiện những công đoạn cuối cùng cho bộ trang phục của cô Hồ.
Lúc Diệp Phủ ở cửa, họ vẫn để ý.
Anh chăm chú Lạc Xu đang bận rộn, khóe miệng khẽ cong lên thành một đường cong.
“Mấy hôm nay thấy Thẩm Ngôn qua, hai cãi ?” Lạc Xu chuyên tâm làm việc trong tay, hề để ý đến đàn ông bên cửa.
“Nghe công tác , tối qua lúc nửa đêm, vội vàng nhắn một tin , hỏi cũng thấy trả lời, đến giờ vẫn tin tức gì.” Du Vu chút tức giận.
Cái kiểu yêu đương là của nước nào ?
Đến tin nhắn cũng lười trả lời.
Lạc Xu dừng , động tác tay ngừng một chút.
Duật Chiến hình như cũng hai ngày trả lời tin nhắn của cô một cách đàng hoàng, đa là bận, lát nữa chuyện.
Cái “lát nữa chuyện” , trễ lâu .
Trước đây còn gọi video mỗi tối, bây giờ mỗi ngày chỉ báo cáo một chút biến mất tăm.
“Sao ?” Du Vu thấy cô vẻ lơ đãng.
“Không .” Cô .
Diệp Phủ bên cạnh Du Vu Thẩm Ngôn tối qua công tác, mày khẽ nhíu , một dự cảm lành ập đến.
Anh lấy điện thoại , gửi một tin nhắn.
“Diệp Phủ, đến khi nào ?” Du Vu phát hiện Diệp Phủ .
Diệp Phủ ngẩn một chút, cất điện thoại , lập tức nở nụ làm say đắm vạn thiếu nữ.
“Ở nhà ăn cơm một khẩu vị, nên nghĩ đến đây ăn ké một bữa, tiện thể xem quần áo của .” Diệp Phủ đút hai tay túi quần.
Hôm nay mặc vest bảnh bao, chỉ là thời tiết nóng, thắt cà vạt, cúc áo cùng lười biếng mở .
Dáng vẻ chút giống khí chất đểu trai của Duật Chiến.
Duật Chiến mặt khác thì nho nhã đúng mực, lưng thì đểu thô, quen thật sự đoán tính cách của .
Lạc Xu thêm một cái, trong đầu là hình ảnh của Duật Chiến.
Diệp Phủ để ý thấy ánh mắt của cô, nhếch môi, : “Tôi cho mang đồ ăn đến, làm xong cùng xuống ăn.”
“Được, cũng đói .” Du Vu đặt dụng cụ trong tay xuống, vươn vai.
Lạc Xu ý kiến, cô thật sự đói , còn chút đuối sức.
Hơn nữa gần đây sức ăn lớn đến kinh .
Cô cảm thấy lẽ là do áp lực quá lớn, những thiết kế rườm rà của studio làm cho kiệt sức.
Ba cùng xuống lầu, đến nhà hàng lầu ăn cơm.
Diệp Phủ cho mang đến món cá dưa chua, còn ít món Lạc Xu thích ăn, ngay cả món tráng miệng bữa ăn cũng chuẩn sẵn.
“Gần đây thích ăn cay thế? Có chồng lây ?” Du Vu tò mò.
Gần đây Lạc Xu thường xuyên ăn đồ cay, còn ăn ngon miệng.
Lạc Xu .
Chắc là .
Duật Chiến thích ăn cay, Lạc Xu thích lắm, mỗi dì giúp việc nấu ăn đều làm một món cay, tuy cô ăn nhiều nhưng ít nhiều cũng ăn một chút.
Chắc là lây, gần đây thích ăn đồ cay, khẩu vị tăng mạnh.
Diệp Phủ gì, cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng còn dùng đũa chung gắp thức ăn cho hai họ.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-199-mot-tram-cach-chet-khac-nhau.html.]
Cùng lúc đó, Thẩm Ngôn xuống máy bay liền vội vã đến khách sạn Duật Chiến đang ở.
Không khí trong phòng tổng thống của khách sạn rõ ràng .
Duật Chiến sofa, hai chân vắt chéo, một tay chống lên vầng trán nhíu chặt, một tay cầm điện thoại ngừng xoay tròn.
Màn hình điện thoại dừng ở khung chat với Lạc Xu, chần chừ mãi gửi tin nhắn, trong lòng mang một cảm giác tội khó tả.
Tô Thính đối diện biểu cảm, nhưng cơ mặt co giật bán cô .
Trán cô rịn từng lớp mồ hôi, những ngón tay lạnh ngắt run rẩy đan , lúc thì thả lỏng, lúc đan .
Cô dám xung quanh, thậm chí còn dám thẳng mắt đàn ông đối diện.
Lục Mân và vài vệ sĩ bên cạnh họ.
Trong phòng yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi, ngay cả tiếng thở cũng trở nên đặc biệt rõ ràng.
Thẩm Ngôn bước , sắc mặt nặng nề về phía Tô Thính.
Cách đây lâu Du Vu Tô Thính định nước ngoài phát triển, mới là đến đây.
Cậu dặn dò những cùng Duật Chiến, nhưng vẫn xảy sự cố.
là phòng xuể!
Tối hôm xã giao, Duật Chiến say rượu, Lý Hải lo hậu sự, nữ thư ký cũng say rượu đưa về phòng.
Lúc nhân viên lễ tân đưa thẻ phòng của Duật Chiến, cầm thẻ phòng thẳng phòng, ai ngờ phòng của Tô Thính.
Nhân viên khách sạn là đưa nhầm, và sa thải nhân viên đó ngay trong ngày, đến giờ vẫn tìm .
Tô Thính tối hôm đó dường như cũng buổi xã giao, cũng uống ít.
Lúc Duật Chiến xuống, giường vẫn còn ngay ngắn, bên cạnh ai.
Lúc tỉnh dậy, nửa còn gì che chắn, thắt lưng thì lỏng, nhưng mở , mà trong phòng tràn ngập khí ái .
Chỉ là trong phòng ai.
Kiểm tra camera giám sát mới phát hiện đó là Tô Thính.
Duật Chiến ngay trong đêm cho Lục Mân dẫn qua, tìm suốt một ngày một đêm mới bắt Tô Thính về, ép uống t.h.u.ố.c tránh thai.
Duật Chiến tin sẽ làm chuyện khi say, cho dù là với Lạc Xu, say cũng hứng thú, huống chi là phụ nữ .
Tô Thính cứ khăng khăng là xảy , còn là ép buộc.
Lục Mân cũng xử lý thế nào, liền gọi điện cho Thẩm Ngôn rõ chuyện .
“Thật là trùng hợp!” Thẩm Ngôn lạnh một tiếng.
Tô Thính nghiến chặt răng hàm, hai tay nắm chặt, lúc gì họ cũng sẽ tin.
Cô đỏ hoe mắt, trái tim đập thình thịch vẫn ngừng nhắc nhở cô , bình tĩnh! Bình tĩnh!
Những lời chế nhạo lạnh lùng của đám đàn ông như mũi dao, từ từ khắc lên mặt cô , rạch từng vết sẹo đẫm máu.
Lại giống như quả ngọt trong suốt, lúc khác lột trần lớp vỏ, cảm giác bất lực khi phơi bày .
Cô làm sai điều gì?
Rõ ràng là đàn ông nhầm phòng, bây giờ trở thành mục tiêu công kích của chuyện ?
Rõ ràng cô mới là hại.
Cảm giác bất lực khi vu oan từ đầu đến chân như một trận mưa đông dội xuống.
“Thẩm tổng cũng những lời như ?”
Tối qua cô thẩm vấn một , đến hôm nay cô còn ăn một miếng cơm nào, chỉ uống vài ly nước họ đặt bàn.
Cô hề , đó là nước ấm đơn thuần, đó là nước pha nhiều t.h.u.ố.c tránh thai.
Tối hôm đó đầy nửa tiếng, Tô Thính vội vàng chạy ngoài, xảy chuyện gì cảm giác cũng thể.
Duật Chiến tự tin thực lực của , nhưng sợ thật sự làm chuyện gì với Lạc Xu, đầu óc một mớ hỗn loạn.
“Cô nên , c.h.ế.t rõ lý do ở nước ngoài nhiều, thiếu một cô.” Duật Chiến hờ hững .
Sống lưng Tô Thính lạnh toát, cái lạnh như băng từ lòng bàn chân xuyên thẳng lên gáy.
Duật Chiến từ khi thương xuất ngũ trở về, cả như ác quỷ nhập, mỗi giở trò với đều thể thoát khỏi lòng bàn tay .
Tần Hằng bây giờ nhà cửa.
Mộ Long c.h.ế.t ở nơi hoang dã.
Dì giúp việc phát điên.
…
Chỉ cần , thể cho cô một trăm cách c.h.ế.t khác .