Lạc Xu bước tới đón.
Diệp Phủ phía , giao hàng phía khiêng một bức thư pháp trong sân.
“Xuân hòa cảnh minh.” Lạc Xu dòng chữ thảo bức hoành phi.
Đây là trích từ 《Nhạc Dương Lâu Ký》, chí nhược xuân hòa cảnh minh, ba lan bất kinh…
Nhìn lạc khoản, là bút tích của nhà thư pháp nổi tiếng, bức tiền cũng mua .
“Cái cũng quá quý giá .” Lạc Xu chút khó xử, “Bức thần tác đặt ở chỗ em, còn quý giá hơn cả studio.”
“Quà của thầy, nhận lấy , khiêng về khó coi lắm.” Diệp Phủ .
Trần giáo sư hừ một tiếng, “Đây là đang chê bai ?”
Lạc Xu nghiêng đầu mím môi, tỏ vẻ hết cách.
Lúc , Nguyên Tịch bên cạnh nhẹ giọng nhắc nhở Lạc Xu, “Lạc lão sư, ở đây một bó hoa của chị, là đích ký nhận.”
Ánh mắt Diệp Phủ và Trần giáo sư sang.
Lạc Xu bó hoa tulip bọc trong túi zip trong suốt , cô mỉm , đang nghĩ xem Duật Chiến gửi tới .
Cô cầm tờ đơn lên định ký, tấm thiệp, thiệp là những lời chúc mừng bình thường, chỉ là chữ ký.
“Xin hỏi, cái là vị nào gửi ?” Cô hỏi.
“Cái thì rõ lắm, đối phương chỉ giao đến đây.” Anh giao hàng chớp nhoáng đồng hồ cổ tay.
Lạc Xu do dự một chút, ký tên lên tờ đơn.
Bó hoa Duật Chiến gửi.
Hoa gửi nếu thiệp, thì thiệp luôn chữ của .
Hơn nữa sáng nay rảnh, ước chừng chiều mới qua, sẽ tặng quà, nhưng quà chắc cũng sẽ đến cùng với .
Hôm nay những nên đến đều đến , mấy cô thích hoa tulip, còn dùng túi zip trong suốt bọc , trông kỳ lạ.
Cô bảo Nguyên Tịch tìm một chỗ khác cất , mở .
Tám giờ, nghi thức cắt băng khánh thành diễn bình thường.
Mọi lượt tụ tập cửa, Lạc Xu và Du Vu tay cầm dải lụa đỏ, một bài phát biểu ngắn gọn, Lạc Xu và Du Vu cùng cầm kéo, cắt đứt dải lụa đỏ.
Một tràng pháo tay lập tức vang lên.
Sau đó là kéo rèm biển hiệu.
“Ba, hai, một!” Mọi đếm ngược.
Bùm!
Cùng với tấm vải đỏ che biển hiệu kéo xuống, phía cũng vang lên một tiếng động lớn.
Mọi trong sân.
Tiếng nổ phát từ trong sân.
lúc , bầu trời nở rộ những chùm pháo hoa rực rỡ sắc màu!
“Oa…”
Tiếng kinh ngạc của khiến Lạc Xu cảm thấy bất an lờ mờ.
Âm thanh giống với tiếng nổ nãy.
Lạc Xu Nguyên Tịch, Nguyên Tịch gật đầu, trong sân.
Diệp Phủ và Trần giáo sư hình như cũng cảm nhận điều gì đó khác thường, nhưng thấy Lạc Xu sắp xếp xử lý, liền gì.
Ba phút pháo hoa nhanh kết thúc, cũng để tâm đến sự cố nhỏ nãy, đều tưởng là tiếng đốt pháo hoa.
Mọi việc diễn đúng như dự kiến, Diệp Phủ và Trần giáo sư theo dòng trong tham quan.
Lạc Xu cửa, hồi lâu thể bình tĩnh .
Nguyên Tịch báo cáo kết quả kiểm tra cho Lạc Xu.
Bó hoa đó hoa bình thường, là hoa chứa bột nhôm.
Lúc Nguyên Tịch nhận ý của Lạc Xu, cô còn tưởng là đồ dùng cá nhân, nên cô đặt bó hoa ở khu vực lui tới vườn treo sân thượng, ngờ chim mổ một cái, túi rách, kích hoạt linh kiện nhỏ bên trong, xảy vụ nổ.
Hoa hỏng hết , bên cạnh còn xác một con chim nhỏ.
Lạc Xu nghĩ mà rùng .
Ai làm như ?
Nếu cảnh giác cao, bây giờ gặp nạn e là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/oan-gia-ngo-hep-vo-tinh-ngu-cung-sep-tong-ai-ngo-duoc-cuoi-luon-ve-lam-bao-boi/chuong-145-co-anh-o-day-dung-so.html.]
Còn pháo hoa , đến thật đúng lúc…
Ngay lúc cô vẫn hết hoảng hồn, Duật Chiến xuất hiện mặt cô.
Cô còn kịp mở miệng, Duật Chiến ôm lòng, ôm chặt, chặt đến mức cô thở nổi.
Cô đưa tay vỗ vỗ lưng , Duật Chiến mới nới lỏng lực đạo một chút, nhưng vẫn buông tay, vẫn ôm cô.
“Sao đến đây? Không …” Lạc Xu áp tai thể loáng thoáng thấy tiếng tim đập thình thịch của .
“May mà em .” Anh siết chặt vòng tay ôm eo cô.
“Sao ?”
Duật Chiến từ từ buông tay, hai vệ sĩ phía tiến sân bắt đầu rà soát.
“Cùng Thẩm Ngôn đến tiệm hoa lấy hoa, đó là của Studio SY, thêm hai cái, vốn dĩ thấy gì, nửa đường thấy dừng xe giở trò với bó hoa, đuổi theo nhưng xe phân khối lớn, đuổi kịp.”
“Vậy, pháo hoa…”
Lạc Xu nhớ khi tiếng nổ vang lên, pháo hoa liền bắt đầu nở rộ, sự rực rỡ của pháo hoa che lấp tiếng nổ, đến mức hiện trường mấy nghi ngờ.
“Vốn định gọi điện cho em, nhưng điện thoại của em mãi gọi , em đang bận, nên tiền trảm hậu tấu, pháo hoa vốn là quà tối nay tặng em, chẳng qua là đốt sớm hơn thôi, vẫn còn cơ hội.”
Lạc Xu xong, chỉ trong khoảnh khắc , trong lòng cô ấm áp vô cùng.
Duật Chiến xoa đầu cô, “Có ở đây, đừng sợ, , , tặng em.”
Lạc Xu lúc mới phát hiện trong tay đang cầm một bó hoa tulip tháp dứa đang e ấp.
Duật Chiến thấy ánh mắt cô thu hút bởi bó hoa trong tay , liền đưa tới.
Màu sắc của bó hoa , vô cùng phù hợp với bộ quần áo cô mặc hôm nay.
“Đẹp quá! Cảm ơn !” Lạc Xu nâng bó hoa lên, ghé mũi , mỉm với .
Duật Chiến .
Bó hoa là nửa đêm hôm qua sai vận chuyển bằng đường hàng về, đặt trong tiệm hoa bảo quản, sáng nay vội vàng họp xong liền lập tức chạy tới.
Trước đây cảm thấy những tổng tài bá đạo lụy tình cứ động một tí là vài triệu vài chục triệu, thậm chí máy bay riêng mấy tiếng đồng hồ chỉ để gặp mặt một , ăn một bữa cơm, là khoe khoang, là làm màu.
Bây giờ cuối cùng cũng hiểu cảm giác xa vài phút bắt đầu nhung nhớ.
Anh cảm thấy bây giờ chính là một kẻ lụy tình.
Khi thấy Lạc Xu ôm bó hoa tặng tươi rạng rỡ, trong lòng còn vui hơn cả cô, dường như cô , thứ đều xứng đáng.
“Duật tổng.” Thẩm Ngôn từ trong studio bước , phá vỡ ảo tưởng lụy tình .
Ánh mắt Lạc Xu và Duật Chiến đều thu về, về phía Thẩm Ngôn.
“Em làm việc , còn việc, lát nữa tìm em.” Duật Chiến bóp nhẹ vòng eo nhỏ của cô.
“Vâng.”
Lạc Xu dứt lời, nụ hôn của Duật Chiến rơi xuống khóe môi cô.
Cô giật lùi một bước, thèm chào hỏi, vội vàng chạy .
“…” Thẩm Ngôn liếc .
Tôi vẫn còn ở đây đấy nhé!
Những khác là ?
Trước đây khúm núm, bây giờ đều coi gì nữa .
“Điều tra ?” Duật Chiến hỏi.
“Chưa, báo cảnh sát .” Thẩm Ngôn hai tay đút túi, Du Vu cách đó xa.
“Bên chúng cũng điều tra xem, điều tra đừng báo cho cảnh sát, còn nữa lịch trình hôm nay đẩy lùi .” Anh .
Thẩm Ngôn nhạt giọng: “Đẩy lùi từ sớm .”
“Trợ lý Thẩm quả nhiên lòng .” Duật Chiến khẩy.
“Không chút nhãn lực thì giữ bát cơm sắt.” Thẩm Ngôn gượng.
Sự khai trương của Studio SY, thu hút ít danh viện trong giới đến, mãi đến chiều vẫn lục tục đến ủng hộ.
Đều là vì Hồ lão sư trong lời đồn.
Rốt cuộc ai là Hồ lão sư?
Không ít đều đang ngóng xem Hồ lão sư là ai, ai lên tiếng phản hồi, đều chỉ .
Còn Mộ Bặc, cũng đến , cô đến buổi chiều lúc mấy .
Cô đến là vì Hồ lão sư, hôm nay cô làm quen với Hồ lão sư, nếu lời dối tối hôm qua sẽ thể lấp l.i.ế.m nữa.
Mà cô , quả thực lấp l.i.ế.m .