Nụ cười của em - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:49:19
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Kế Xuyên thấy.

"Hải Đường"... "Thiên Quỳnh"... Giải mã ...

Trong đôi mắt bắt đầu tan rã của , dường như một tia sáng yếu ớt khẽ lướt qua.

Đôi môi khô khốc, nhuốm đầy m.á.u tươi, cực kỳ chậm chạp và khó khăn nhếch lên một độ cong nhỏ đến mức gần như thể thấy .

Thật .

Niệm Từ của ... thật giỏi.

Anh vẫn luôn , cô giỏi.

Còn giỏi hơn cả những gì thể tưởng tượng.

Chỉ là sự giỏi giang , vinh quang , còn tư cách để bên cạnh cô mà sẻ chia nữa .

Bóng tối lạnh lẽo như thủy triều, nhẹ nhàng tràn tới, bao bọc lấy chút ý thức cuối cùng của .

Bàn tay đang siết chiếc máy ghi âm cuối cùng cũng từ từ nới lỏng.

Hưởng dương, ba mươi tám tuổi.

Truy tặng danh hiệu: Anh hùng chiến đấu đặc biệt.

...

Tại một thị trấn sông nước bình yên.

Vào độ cuối xuân đầu hạ, vài cây hoa Hải Đường trong sân đang nở rộ, những đóa hoa trắng hồng kết thành từng chùm, trĩu nặng cả cành.

Dư Niệm Từ chiếc ghế mây hiên, đầu gối đắp một chiếc chăn mỏng, tay cầm một cuốn sách.

già .

Vài năm , bà chính thức nghỉ hưu từ phận mật danh "Hải Đường", ẩn tính mai danh chuyển đến nơi sinh sống.

Ngoại trừ một ít đồng chí chịu trách nhiệm bảo vệ an cho bà, còn ai đến quá khứ của bà nữa.

Trong sân tĩnh lặng, chỉ tiếng gió thổi lá cây xào xạc và tiếng nước chảy xa xăm vọng .

Một phóng viên trẻ, sự tháp tùng của lãnh đạo thị trấn, rón rén bước trong.

Anh đến để thực hiện một chuyên đề về những xây dựng đất nước thế hệ lui về ở ẩn, khi dò hỏi mới ở đây một cụ già sống độc thể từng nhiều đóng góp.

"Thưa cụ, làm phiền cụ ." Người phóng viên lịch sự, cung kính đưa thư giới thiệu.

Dư Niệm Từ đặt cuốn sách xuống, hờ hững liếc một cái gật đầu, hiệu cho họ xuống.

Phóng viên hỏi vài câu bình thường về cuộc sống ở thị trấn và về những chuyện ngày xưa.

Câu trả lời của Dư Niệm Từ ngắn gọn và bình thản, để lộ chút sơ hở nào.

Khi cuộc phỏng vấn sắp kết thúc, phóng viên sân vườn đầy hoa Hải Đường rực rỡ sức sống, nhịn mà hỏi: "Cụ cống hiến cả đời cho đất nước, về già sống ẩn dật một thế ... cụ hối hận ?"

--- 021 ---

Ánh mắt Dư Niệm Từ cũng hướng về phía rừng hoa rực rỡ , hồi lâu.

Gió thổi bay những sợi tóc bạc trắng của bà.

Bà khẽ mở lời, giọng điềm tĩnh nhưng mang theo sức nặng của năm tháng qua:

"Thời trẻ, từng yêu một . Đã dùng hết sức lực của để yêu."

"Sau , đem phần sức lực để yêu đất nước ."

"Không hối hận."

Người phóng viên ngẩn , dường như ngờ nhận câu trả lời như thế.

Anh do dự một chút, hỏi: "Vậy... bây giờ cụ còn tin tình yêu ?"

Nghe , Dư Niệm Từ sững một chút.

Ngay đó, bà đầu phóng viên, gương mặt hiện lên một nụ cực kỳ nhạt, gần như thể nhận .

trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-cuoi-cua-em/chuong-22.html.]

Phóng viên đợi một lúc, nhận cụ bà sẽ đáp nữa nên mới ý dậy cáo từ.

Sau khi tiễn khách, cánh cổng gỗ trong sân đóng .

Khu vườn nhỏ trở vẻ tĩnh mịch ban đầu.

Dư Niệm Từ ghế mây thêm một lúc nữa mới chậm chạp dậy, trong nhà.

Bà mở một ngăn kéo khóa, lấy một chiếc hộp sắt nhỏ từ tận sâu bên trong.

Bên trong chẳng vàng bạc châu báu gì, chỉ một chiếc máy ghi âm màu xanh quân đội cũ.

Bà cầm chiếc máy ghi âm lên, nhấn nút phát.

Sau một đoạn băng trắng ngắn ngủi, giọng của một đàn ông vang lên.

"... Niệm Từ, đang ở trạm gác núi tuyết. Đã mười năm ."

"Hôm nay... lập công. chẳng gì vui cả."

"Anh chỉ nghĩ, nếu em thể thấy tin tức , liệu em ... thấy tự hào về thêm một chút xíu nào ."

Anh tự giễu khẽ một tiếng, tiếng còn đau lòng hơn cả tiếng .

"Là tự làm tự chịu."

" yêu em, là thật lòng."

"Dư Niệm Từ, yêu em."

"Cạch."

Một tiếng động khẽ vang lên, đoạn ghi âm kết thúc.

Trong thư phòng chìm tĩnh lặng tuyệt đối.

Chỉ tiếng gió ngoài cửa sổ thổi qua rặng Hải Đường và tiếng sáo xa xăm của nhà ai đó vọng .

Dư Niệm Từ lặng yên, hai tay ôm lấy chiếc máy ghi âm lạnh lẽo.

Ánh nắng buổi chiều tà xuyên qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc, đổ dồn lên mái tóc bạc trắng của bà, lên chiếc bàn cũ, lên cả hộp sắt và máy ghi âm, những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong vệt nắng.

nhúc nhích, mặt bất kỳ biểu cảm nào.

Chỉ đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu , cứ chằm chằm bóng hoa Hải Đường lay động ngoài cửa sổ.

Rất lâu .

Một giọt lệ trong suốt, chẳng hề báo , từ từ lăn dài nơi khóe mắt bà.

Bà đưa bàn tay già nua, đầy những vết đồi mồi của lên, cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ chậm chạp, lau giọt lệ .

Sau đó, tắt máy ghi âm, đặt nó trở trong hộp sắt.

Khóa , đẩy sâu tận cùng ngăn kéo.

Giống như đem một đoạn quá khứ ố vàng, đóng khung, mãi mãi thể vãn hồi một nữa cẩn thận phong kín, chẳng để ánh mặt trời chạm tới.

Tôi lên chiếc ghế mây, cầm cuốn sách đang dở lên xem tiếp.

Từ giữa những trang sách, một tấm ảnh đen trắng nhỏ xíu, các cạnh sờn cũ khẽ rơi .

Tôi cúi nhặt nó lên.

Trong ảnh là hai trẻ tuổi mặc bộ quân phục kiểu cũ từ nhiều năm về .

Người đàn ông dáng vẻ hiên ngang, lông mày và ánh mắt đều toát lên vẻ tuấn cùng chút khí thế sắc sảo của kẻ trải sự đời.

Người phụ nữ bên cạnh , nghiêng đầu, nụ e thẹn dịu dàng.

Đó là tấm ảnh chụp chung duy nhất khi chúng kết hôn.

Mặt tấm ảnh là hai dòng chữ bằng bút máy thanh mảnh phai màu:

"Đã từng yêu, hối hận."

" nếu kiếp , nguyện gặp ."

Hết

Loading...