[Hai họ cùng livestream, thể xem chứ!]
[Thích mấy cái video thường ngày của Trình ảnh đế quá, ngày nào cũng xem!]
Khoảnh khắc phòng livestream, cư dân mạng thấy bản nhạc kinh điển của Jack và Rose.
Trên mặt biển mênh mông, một con tàu rõ cảnh, lúc Trình Nghiễn Thu và Phong Ngâm đang xuất hiện mặt cư dân mạng với cảnh kinh điển "You jump, I jump".
Cư dân mạng thi đoán.
Tiệc lãng mạn ?
Tiệc phim ảnh ?
Hay là tuần trăng mật du thuyền?
"Thả lưới!"
Tiếng hét thô lỗ ngay lập tức phá tan suy đoán của cư dân mạng.
Cặp Jack giả và Rose nhái đang ở mũi tàu chớp mắt một cái nhảy xuống từ cao, nhanh nhẹn cởi bỏ trang phục .
Giây tiếp theo, bộ quần áo mưa cao su liền xuất hiện ống kính.
Theo sự di chuyển của hai , ống kính livestream cũng chuyển động theo.
Cũng chính lúc , mới rõ cảnh con tàu.
Tàu đ.á.n.h cá!!!
Vậy nên lúc nãy hai vị làm cái gì ? Đùa giỡn họ đấy ?
Phong Ngâm kéo Trình Nghiễn Thu lắc lư tàu, khó khăn với ống kính: "Chúng khơi đ.á.n.h cá đây!"
"Không chỉ chúng ! Ala và Hắc Nữu nhà cũng đến nữa!"
Theo ngón tay của Phong Ngâm, cư dân mạng thấy một con Ala khổng lồ đang bò boong tàu nôn thốc nôn tháo.
"Ala nhà say sóng!"
Phong Ngâm một cách bất lực, cô thực sự Ala say đến mức !
Ống kính chuyển hướng, một nữa nhắm cô và Trình Nghiễn Thu.
Hai đang cùng các thuyền viên, bắt đầu thả lưới đ.á.n.h cá.
[Chả trách bắt đầu từ 4 giờ!]
[Không bảo phụ nữ lên tàu ?]
[Lầu là đồ cổ hủ ở thế! Thời đại nào !]
[Phong Ngâm và Trình Nghiễn Thu chắc chắn là bao trọn tàu, đây là đầu tiên xem đ.á.n.h cá ở cự ly gần thế .]
[Mong chờ thu hoạch!!!]
Buổi livestream vẫn đang tiếp tục, qua lời giải thích của Phong Ngâm, cư dân mạng hiểu rằng cô và Trình Nghiễn Thu hiện còn ở Hoa Hạ, mà đang đ.á.n.h bắt xa bờ công hải.
Cư dân mạng bày tỏ sự lo lắng cho sức khỏe của Trình Nghiễn Thu.
"Thu Thu bé bỏng nhà lo , sẽ để xảy chuyện ! Tôi đây từng xuất bản sách, đăng cả luận văn đấy nhé!"
Phong Ngâm thế, mới sực nhớ hai chuyện .
Không cố ý quên, mà chủ yếu là cái quá đáng tin! Hoàn thể liên hệ những thành tích cần sự thực tế, nghiên cứu khổ cực đó với Phong Ngâm !
Hơn nữa, việc phát hiện một loại kháng sinh mới chẳng là chuyện của vài chục năm, thậm chí là nỗ lực cả đời ?
Họ nhớ vài năm vị tiền bối họ Đồ đó tốn nhiều, nhiều thời gian mà!
Những nghi vấn đều xuất hiện trong phần bình luận, Phong Ngâm thể thật!
Chẳng lẽ bảo đó là kiếp thứ n của !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/no-100-trieu-ta-livestream-lam-360-nghe-len-hot-search/chuong-746.html.]
Chẳng lẽ bảo chính là thí nghiệm của hại c.h.ế.t !
Chắc chắn là thể!
Vì , cô chỉ thể làm bộ làm tịch : "Một chút thiên phú cộng thêm một tẹo may mắn thôi."
Cái câu trả lời hổ khiến khó mà phủ nhận .
Dù trong lịch sử cũng bao phát minh sáng tạo đều là nhờ tình cờ mà !
Biết , Phong Ngâm thực sự một tẹo may mắn đó thì !
Chủ đề kết thúc tại đây, cư dân mạng bình thản chấp nhận lời của Phong Ngâm, bắt đầu quan tâm đến chuyến đ.á.n.h bắt xa bờ đầu tiên của hai .
Phong Ngâm mang theo ống kính, dẫn cư dân mạng theo các thuyền viên, làm quen với cách bố trí các thiết tàu một lượt.
Họ tham quan nơi ở của thuyền viên, thấy đồ ăn của thuyền viên, chứng kiến sự rung lắc biển, thậm chí đầu tiên cảm nhận sự chật chội tàu một cách xác thực.
[Không gian , mắc chứng sợ gian hẹp như chắc một ngày cũng ở nổi!]
[Thuyền viên kiếm nhiều tiền, nhưng điều kiện cũng thực sự khắc nghiệt!]
[Bố là thuyền viên chạy tàu quốc tế, mỗi năm chỉ gặp một .]
[Con , đừng trách bố con, ai mà chẳng thơ ca và phương xa, chỉ là gánh nặng cuộc sống cho phép chúng làm thôi!]
Phong Ngâm cũng thấy những lời bình luận đó, cô thuận thế đến xuống cạnh một thuyền viên lớn tuổi.
"Anh Tôn đúng ạ?"
Anh Tôn đen, mặt còn dính nước biển b.ắ.n , là lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
" đúng đúng! Tôi họ Tôn! Cô nhớ giỏi thật đấy! Tôi mới một thôi mà!"
Phong Ngâm chân thành, bắt đầu trò chuyện với Tôn.
Nói về những công việc cần làm khi ở ngoài khơi, về sự vất vả khi xa nhà.
Qua miệng Tôn, việc gặp bão biển đều trở thành những tấm huân chương đáng để khoe khoang.
"Đương nhiên là khoe ! Tôi sống sót trở về mà! Điều quan trọng hơn bất cứ thứ gì!"
Một câu của Tôn khiến ít cư dân mạng rơi nước mắt.
Phong Ngâm khẳng định gật đầu: "Anh đúng, chỉ cần còn sống là thứ vẫn còn hy vọng!"
Cô thực sự trải nghiệm điều đó một .
Tiếp theo, Phong Ngâm hỏi về tình hình gia đình Tôn, Tôn một cách hào hứng, ánh mắt đầy vẻ tự hào và kiêu hãnh.
"Cho cô xem cái !"
Anh Tôn lấy từ trong túi áo n.g.ự.c một bức ảnh bọc trong túi nilon.
Bàn tay đầy những vết chai sần chỉ bức ảnh : "Con trai đấy! Đẹp trai !"
"Đẹp! Thật sự trai!"
Phong Ngâm hẳn là dối, trai trong ảnh mang dáng dấp của một "học thần" trong phim ảnh.
Áo sơ mi trắng, quần tây đen, khí chất thoát tục, chiều cao nổi bật, đeo chéo chiếc cặp sách màu đen, đón lấy ánh sáng, khí cực kỳ đỉnh!
"Hì hì, ngay mà! Thằng bé giống hệt hồi trẻ!"
Phong Ngâm khuôn mặt Tôn, thực sự khó mà những lời nịnh nọt trái lương tâm, may mà Tôn cũng mong đợi Phong Ngâm trả lời, trân trọng cất bức ảnh .
"Con trai , năm nay thi đại học! Thằng bé nhất khối đấy!"
"Con trai , nhất khối!"
Sự tự hào trong lời của Tôn là điều mà bậc phụ đều ao ước!
Họ mong bao câu thốt từ chính miệng !
[Cũng là phụ của một đứa lớp 12, ngày nào cũng hầu hạ nó như hầu ông nội, kết quả thi thử thứ ba từ lên!!!]