Hạ Vũ Tường đáp: “Cũng tạm ạ.”
Hạ Viễn dặn: “Lần đừng theo nữa, nguy hiểm lắm.”
“Vâng.” Hạ Vũ Tường gật đầu.
Trong sân nhỏ, Trần Thanh ôm Tiểu Ngọc thở dài: “Tiểu Ngọc ơi, dì chú con bắt nạt kìa, con bảo vệ dì? Con xem mặt dì đỏ hết cả lên , đáng thương cơ chứ?”
“Cũng ạ.”
“Thế lát nữa con giúp dì đ.á.n.h chú nhé?”
“Dạo chắc ạ.”
“Tại thế?” Trần Thanh đau lòng. Chẳng lẽ Tiểu Ngọc còn yêu cô nữa ?
Tiểu Ngọc ngập ngừng : “Vì chú bảo sẽ làm cho con một chiếc xe đạp riêng. Tại chiếc xe ba bánh của con nhỏ , hợp với chiều cao của con nữa, nên chú mới bảo làm xe đạp.”
Trần Thanh kinh ngạc: “Chú con làm xe đạp cơ !”
“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc gật đầu: “Con khoe với bạn bè là chú làm xe đạp riêng cho con, đứa nào cũng ngưỡng mộ lắm.”
Trần Thanh gật đầu vẻ hiểu : “ là đáng ngưỡng mộ thật.”
Tiểu Ngọc tiếp: “Anh Vũ Tường với Mao Mao cũng , nhưng chú bảo chú chỉ làm ba chiếc thôi, vì vật liệu chú kiếm chỉ đủ cho ba chiếc.”
Trần Thanh cũng vui lây: “Oa, là cả ba đứa đều xe đạp riêng .”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Ngọc đỏ bừng lên vì thẹn thùng, từ nụ mỉm chuyển thành tiếng “hố hố” sảng khoái. Cô bé đang cực kỳ hạnh phúc. Trần Thanh thấy cô bé đến nghiêng ngả cũng theo.
Hạ Vũ Tường từ bếp : “Mọi chuyện gì thế?”
Tiểu Ngọc lắc đầu: “Không gì ạ.” Chú vẫn cho mà, nên cô bé cũng sẽ giữ bí mật.
Hạ Vũ Tường lẩm bẩm: “Thật là khó hiểu.”
Tiểu Ngọc và dì liếc , cả hai đều thấy cạn lời. Rõ ràng là hỏi, xong mắng . Tiểu Ngọc hầm hừ một lúc nhưng vui vẻ ngay, cô bé với dì: “Dì ơi, mùng ba Tết con biểu diễn đấy.”
Trần Thanh ngạc nhiên: “Mùng ba Tết á? Sớm thế?”
Tiểu Ngọc gật đầu: “Vâng, mùng ba Tết biểu diễn cho xưởng máy móc xem. Chủ nhiệm Lâm bảo khai xuân đại cát, làm sớm vì lúc đó các bác nông dân đang nghỉ Tết, họ mới thời gian xem, chứ để muộn quá vướng vụ cày cấy mùa xuân.”
Trần Thanh cô bé năng rành mạch, cảm giác như con gái lớn thật : “Thế tập luyện xong ?”
“Xong ạ, con đóng vai hùng nhỏ tuổi, chuyên cứu và biểu diễn võ thuật.” Tiểu Ngọc thích vai diễn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-764-mon-qua-bat-ngo-va-tin-vui-thit-heo.html.]
Trần Thanh xoa mặt Tiểu Ngọc, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều: “Tiểu Ngọc nhà giỏi quá.”
Trên khuôn mặt trắng trẻo của Tiểu Ngọc hiện lên một tầng ửng hồng vì thẹn thùng, cô bé vui vẻ lắc lư cái đầu tròn trịa, sà lòng dì khanh khách.
Hạ Viễn gọi: “Ăn cơm thôi!”
“Tới đây!” Trần Thanh đáp lời, dắt Tiểu Ngọc rửa tay.
Trong bữa cơm, Hạ Viễn chính thức thông báo tin sẽ làm xe đạp cho ba đứa trẻ. Hạ Vũ Tường kinh ngạc: “Tự chế tạo xe đạp cho trẻ con cũng ạ?”
Hạ Viễn đáp: “Không đem bán thì đương nhiên là .” Thời khuyến khích việc tự tay làm các vật dụng trong nhà, xe đạp trẻ con cũng ngoại lệ.
Hạ Vũ Tường cứng họng. Ý hỏi chuyện đó... mà là hỏi về độ khó khi chế tạo kìa! Trước đây bảo chú giỏi, cũng để ý lắm vì chú là nghiên cứu viên, tính chất công việc cho phép phô trương. Mỗi nhận chú giỏi là khi chú hí hoáy sửa sang đồ đạc trong nhà. Cậu mới chín tuổi mà sắp xe đạp riêng, thật thể tin nổi.
Hạ Viễn nhắc nhở: “Có xe đạp thì thể dạo quanh đây, nhưng đừng quá xa. Đi quá Cung Tiêu Xã là báo cáo, rõ ?”
Tiểu Ngọc trả lời dõng dạc: “Rõ ạ!”
Hạ Vũ Tường chột : “Cháu .”
Trần Thanh thấy hai đứa nhỏ đều sắp xe, ngày hôm làm cô liền tung "chiêu bài" đòi xe với phụ trách bàn giao ô tô cho ! Cô cũng xe!!
Trong lúc cô đang "làm làm mẩy" thì Điền Mộng Nhã gõ cửa .
Trần Thanh: “Vào .”
Điền Mộng Nhã : “Tớ một chuyện hóng hớt cực lớn kể cho !”
“Chuyện gì thế?”
“Cậu nhớ đứa em kế của chị họ tớ ? Cái tráo con xong điên , hôm qua định c.h.é.m lung tung thì may ngăn . Sau khi cảnh sát bắt, cô khai chuyện tráo con là do chồng cô làm, gã đó còn bồ nhí bên ngoài nữa. đó là chuyện quan trọng nhất!”
“Thế cái gì mới là quan trọng nhất?”
“Bố chồng cô điều tra, hóa lão lén lút nuôi heo mấy ngọn đồi! Số heo đó đều đưa lò mổ lậu. Cậu mua thịt heo ? Tớ kiếm ít phiếu thịt đây, nếu , chúng thể tranh mua mấy cái chân giò ngon đấy!”
“Muốn chứ, chứ!” Trần Thanh vội vàng đưa tiền.
Điền Mộng Nhã cầm tiền mua thịt ngay. Đợi cô , Trần Thanh vuốt cằm suy nghĩ. Nghĩa là việc cô xin nghỉ phép cứu , cái giá nhận chính là hai cái chân giò. Trần Thanh tựa lưng ghế, đôi môi đỏ mọng nhếch lên, đuôi mắt cong cong đầy vẻ đắc ý. Phen cô đúng là hời to !
*
Nhân viên bộ phận hậu cần báo cáo với Tần Thu Hòa: “Tất cả quần áo gửi theo đúng chiều cao và cân nặng của những gửi thư. Nếu ở gần thì chắc giờ họ nhận ạ.”
Tần Thu Hòa gật đầu: “Xưởng trưởng coi trọng việc , chúng tuyệt đối làm cho lệ. Sắp tới hãy chú ý các thư phản hồi gửi về bộ phận hậu cần, nếu ai hài lòng, chúng sẽ đổi mới miễn phí. Không để các đồng chí cống hiến cho xưởng thất vọng cảm thấy chúng làm việc hời hợt, rõ ?”