Hạ Vũ Tường thấy lòng mềm nhũn, em trai đáng yêu quá mất. Chơi với hai em một lúc lâu, trưng bộ mặt lạnh lùng với dì và chú: “Con về phòng đây.”
Trần Thanh trêu: “Mời ngài cứ tự nhiên.”
Hạ Vũ Tường lườm một cái mới rời . Đợi khuất, Trần Thanh mới hừ một tiếng: “Cái thằng nhóc thối .”
Hạ Viễn khẽ, bàn chuyện chính sự với vợ: “Mình làm tiệc đầy tháng cho con em?”
“Hả? Phiền phức lắm.” Trần Thanh chẳng gì về quy tắc mời khách cỗ bàn cả.
Hạ Viễn thì cho rằng: “Nên làm một chút.”
“Tại ạ?”
“Vì đây tiền mừng cho nhiều .”
Lý do thực tế đến mức Trần Thanh thể phản bác . “Vậy thì làm thôi. Tiệc đầy tháng chắc rườm rà như đám cưới nhỉ. Thế định mời mấy mâm?”
“Khoảng năm sáu mâm thôi. Trong nhà chính đặt hai mâm, ngoài sân bốn mâm. Đến lúc đó sẽ thuê hai đầu bếp về nấu tại nhà.”
“Được, để em tính xem mời những ai và ăn món gì.” Trần Thanh hỏi tiếp: “Thế mời ai?”
Hạ Viễn đáp: “Anh thư báo tin cho nhiều , chắc sắp tới sẽ nhận một đống quà đấy. Về phía công việc thì mời vài vị lãnh đạo và mấy trực tiếp hướng dẫn ở Viện nghiên cứu, đại khái là .”
Hai vợ chồng bắt đầu rục rịch chuẩn . Bàn ghế, bát đũa đều mượn, chỉ cần lo phần thực phẩm. Hạ Viễn đổi mười cân phiếu thịt, dặn ở lò mổ giữ loại thịt ba chỉ ngon nhất vì đều thích ăn món . Rau củ quả thì Trần Thanh nhờ bố Trương Đông Mai đổi giúp, hai vợ chồng đưa phiếu công nghiệp, còn nhà họ Trương đưa rau xanh ở quê lên.
Bạn bè qua thư của Hạ Viễn gửi tới nhiều quà, phần lớn là vải vóc , sữa mạch nha và cả hai cái bao lì xì nhỏ. Trần Thanh đếm sơ sơ, hai nhóc tì hết tháng mà thu hơn 130 đồng tiền mừng. Tiền của con cũng là tiền của , Trần Thanh tạm thời "thu hộ", đợi chúng tiêu tiền thì sẽ đưa làm tiền tiêu vặt .
Công tác chuẩn cho tiệc đầy tháng diễn khẩn trương. Đến ngày Trần Thanh hết thời gian ở cữ, cô gọi Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc , đeo cho mỗi đứa một chiếc khóa trường mệnh (khóa bình an).
Hạ Vũ Tường ngẩn : “Thế còn Bình Bình và Du Du...”
Trần Thanh : “Hai em cũng . Đây là quà dì và chú mua riêng cho hai con, mong bốn em các con cùng lớn lên thật .”
Hạ Vũ Tường cảm nhận lạnh của miếng kim loại n.g.ự.c đang dần hóa thành dòng nước ấm chảy tim. Cậu cúi đầu mũi chân, lí nhí: “Con ạ.”
Trần Thanh dặn dò Tiểu Ngọc: “Hôm nay khách khứa đông, con chạy nhảy lung tung, giữ gìn cái khóa cho cẩn thận nhé.” Tiểu Ngọc ngoan ngoãn gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-747-tiec-day-thang-linh-dinh-va-mon-qua-dac-biet-cho-bon-dua-tre.html.]
Trần Thanh giao nhiệm vụ tiếp theo: “Hôm nay dì giao cho hai con một nhiệm vụ quan trọng. Lát nữa dì bế hai em nhà chính, hai con trông chừng các em thật kỹ, đừng để ai hôn hít chúng nhé. Ví dụ ai định hôn Bình Bình Du Du, hai con cứ bảo là các em thích ngăn họ , ?”
Hạ Vũ Tường khẳng định: “Được ạ!”
Tiểu Ngọc tuy thích hôn em nhưng cũng chẳng lạ chạm em , thế là vỗ n.g.ự.c bảo đảm: “Dì yên tâm, tụi con nhất định thành nhiệm vụ!”
Vừa dặn dò xong thì khách đầu tiên tới. Lão Lưu dắt theo bà nhà, chắp tay lưng sân như đang tham quan nhà , bảo vợ: “Cái sân chắc chắn do Trần Thanh dọn dẹp .”
Tần Văn Ninh vén lọn tóc mai tai, bình thản đáp: “Vớ vẩn, Tiểu Thanh đang ở cữ mà.”
Trần Thanh mặc quần áo dày sụ bước , thấy lão Lưu và thím Tần liền nhiệt tình chào hỏi: “Chào bác Lưu, lâu quá gặp.”
Lão Lưu hứ một tiếng: “Cái con bé , vẫn cứ lớn nhỏ thế .”
Tần Văn Ninh Trần Thanh với ánh mắt từ ái, tiến gần sửa sang vạt áo cho cô: “Có cần mặc thêm áo cháu? Trời lạnh lắm đấy.”
“Đủ ạ, cháu còn thấy nóng đây .” Lần ở cữ Trần Thanh tấm da hổ ấm áp nên chẳng thấy lạnh chút nào. “Thím Tần, hai bác đến sớm thế?”
Tần Văn Ninh đáp: “Người già chúng thím ít ngủ mà. Hồi bảo sang giúp hai đứa chăm cháu mà hai đứa cứ ngại chịu, giờ làm tiệc đầy tháng thì thím sang giúp một tay chứ.”
Trần Thanh rạng rỡ: “Thím đúng là nhất!”
Tần Văn Ninh hiền, bảo lão Lưu đưa sáu lọ đồ hộp ớt chưng và hai mươi quả trứng gà cho Hạ Viễn. Hạ Viễn nhận lấy mang bếp. Lão Lưu giúp sắp xếp bàn ghế, còn Tần Văn Ninh thì xem hai đứa nhỏ.
Trần Thanh thím Tần ưu nhã, đoan trang, lão Lưu tóc tai lưa thưa, thầm cảm thán: là mỹ nữ sánh đôi với ông già hói. Cô vội che mặt, tự nhắc nhở quá đáng, tình cảm thắm thiết thế mà.
Tần Văn Ninh bế Bình Bình lên, ánh mắt tràn đầy vẻ yêu thương: “Cái con bé cái là thấy phúc khí .”
Bình Bình bực bội ngửa đầu , tỏ vẻ hợp tác chút nào. là cô nàng phản nghịch từ trong trứng nước. Tần Văn Ninh đành chuyển sang bế Du Du. Cậu bé thì cứ hớn hở, khuôn mặt trắng trẻo trông đáng yêu. “Thằng bé cũng phúc hậu lắm.”
Trần Thanh bật , thím Tần đúng là khéo . Cô tiến véo nhẹ má con gái: “Cười một cái xem nào.”
Bình Bình lập tức mếu máo. Tiểu Ngọc bên cạnh thấy thế liền vội vàng dỗ dành em gái.
Tần Văn Ninh hỏi: “Con bé hình như sợ lạ hả cháu?”
“Dạ... chắc là ạ.” Trần Thanh chẳng dám thật là con gái chỉ thích nhăn mặt với khác thôi.