Chủ nhiệm Đảng ủy và Thư ký vốn là một cặp bài trùng, Lôi Tùng Nguyệt lấn lướt Trần Thanh, tức là đối đầu với cô. Ngụy Kiến Bình vốn dĩ khó chịu vì Lôi Tùng Nguyệt tố cáo trong phòng họp, nhưng thấy cô và Trần Thanh hợp , ông thầm nghĩ “kẻ thù của kẻ thù là bạn”, nên cũng đành bấm bụng chấp nhận.
Đội ngũ lãnh đạo kiện , Trần Thanh dự định ba ngày sẽ họp để chuẩn tuyển dụng công nhân. Trong ba ngày , cô để họ nghỉ ngơi, bản cô cũng cần nghỉ ngơi một chút.
Cô đang ở nhà, ôm một chiếc xô nhựa màu đen mới tinh, nước mắt lưng tròng. Từ 7 giờ rưỡi sáng đến 9 giờ, chỉ trong vòng một tiếng rưỡi mà cô nôn tới ba ! Nôn xong, Trần Thanh cũng chẳng còn thiết ăn uống gì, cô súc miệng, rửa sạch xô, bàn bắt đầu... mắng Hạ Viễn.
Mắng một trận xong, tâm trạng Trần Thanh mới khá hơn đôi chút. Ban đầu cô còn thấy gen của Hạ Viễn , vì m.a.n.g t.h.a.i ba tháng mà chẳng khác gì lúc . Kết quả là hôm nay nôn thốc nôn tháo, đúng là khen sớm.
Trần Thanh bắt đầu cân nhắc xem làm thế nào để nôn làm việc hiệu quả. Cô chống cằm, tự nhủ thôi thì nước đến bắc cầu đến đó. Việc cấp bách hiện giờ là Cung tiêu xã xem mận bán , cô cần ăn chút gì đó chua chua để át cơn buồn nôn.
Nhân viên bán hàng ở Cung tiêu xã bảo mận Tam Hoa đến mùa chín. Trần Thanh đành mua ít quả hoàng bì. Về nhà ăn một lúc, cảm thấy bụng êm hơn, cô mới tiếp tục làm việc.
Sổ tay quy phạm và cơ sở sản xuất của xưởng may đồ thể thao chủ yếu chia làm bốn phần: Nhận nguyên vật liệu, sử dụng công cụ và công nghệ cơ bản, nhập môn sản xuất đồ thể thao, ý thức chất lượng và quy phạm. Mỗi phần Trần Thanh đều vẽ nhiều hình minh họa. Cô định giảng giải lý luận cao siêu gì, chủ yếu là trao cho mỗi một chiếc chìa khóa để nhập môn. Quy củ ban đầu định thì việc quản lý sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Trần Thanh vẽ, thỉnh thoảng nôn một cái. Coi như cũng bắt đầu một kiểu sinh hoạt quy luật.
Đến ngày họp thể lãnh đạo xưởng may, địa điểm vẫn chọn là văn phòng Ban quản lý khu phố gần Xưởng may 3. Điền Mộng Nhã đến từ sớm, ăn mặc trang nhã, lịch sự. Nhìn đám đông các đồng chí nữ và chỉ ba đồng chí nam – tính cả thư ký của Thư ký, cô khỏi bùi ngùi. Cô lớn lên ở xưởng máy móc, ban đầu ở đó chẳng lấy một bóng phụ nữ. Phải đến khi chồng cô là Chủ nhiệm Lâm lên nắm quyền, các đồng chí nữ mới dần dần chỗ . Giờ Trần Thanh làm Xưởng trưởng, càng thêm nhiều phụ nữ vươn lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-701-nhung-con-om-nghen-dau-tien.html.]
Trần Thanh đến hiện trường, thấy đông đủ liền : “Mọi hãy tự giới thiệu về . Đầu tiên là , tên là Trần Thanh, sẽ đảm nhiệm chức vụ Xưởng trưởng, phụ trách chính về mảng quản lý sản xuất.”
Điền Mộng Nhã dẫn đầu vỗ tay. Tiếp theo là Ngụy Kiến Bình, ông chút lúng túng: “Tôi tên là Ngụy Kiến Bình, là Thư ký tương lai của các đồng chí, phụ trách chính về giáo d.ụ.c tư tưởng và tuyên truyền.”
Mọi vẫn vỗ tay nhiệt liệt. Sau đó, từng một lượt giới thiệu. Xong xuôi, Trần Thanh nêu nhiệm vụ quan trọng nhất hiện nay: “Chúng cần tuyển dụng 950 công nhân viên chức. Các bộ phận cần bao nhiêu chắc hẳn trong lòng các đồng chí cũng con sơ bộ, giờ chúng sẽ thống kê .”
Chủ nhiệm Hội Phụ nữ là một đồng chí nữ thấp béo, 39 tuổi, tên là Thẩm Vệ Hồng. Bà lên tiếng : “Hội Phụ nữ chúng chỉ cần ba là đủ, hai cũng .”
Thông thường ở các xưởng lớn nghìn , nhân sự Hội Phụ nữ cũng chỉ từ ba đến năm , tùy thuộc tỉ lệ công nhân nữ. Như Xưởng máy móc Lâm Hải với vạn công nhân, Chủ nhiệm Lâm là nổi tiếng, tay bà tới hơn 40 nhân viên. Sau vì dẫn đoàn diễn kịch khắp nơi nên quân tăng lên con kinh ngạc là 64 . Với xưởng may đồ thể thao quy mô nghìn , con ba đến năm là hợp lý.
Trần Thanh góp ý: “Cá nhân đề nghị nên tuyển một đồng chí nam để xử lý các vụ bạo lực gia đình.”
Đề nghị là do Trần Thanh học tập cách làm của Chủ nhiệm Lâm. Ở Hội Phụ nữ xưởng máy móc một gã đàn ông vạm vỡ chuyên trị các vụ bạo hành. Thẩm Vệ Hồng lập tức gật đầu: “Được ạ, xin ba nữ, một nam.”
Trần Thanh hỏi: “Mọi ý kiến gì ?” Mọi đều lắc đầu. Định mức nhân sự cho Hội Phụ nữ nhanh chóng thông qua bằng cách giơ tay biểu quyết.
Tiếp theo, Chủ nhiệm của ba phân xưởng lớn bắt đầu đề xuất tỉ lệ công nhân. Ba đồng chí nữ ban đầu ngay ngắn, nhưng hễ chạm đến quyền lợi là thái độ đổi ngay, đặc biệt là Chủ nhiệm phân xưởng may: “Phân xưởng may của chúng là quan trọng nhất, ít nhất cần 650 !”
Lời thốt , cả phòng họp lập tức ồn ào. Vì công nhân điều phối cần 100 , các bộ phận cắt vải, kho bãi, là ủi, bảo trì đều cần lượng lớn nhân lực. Tổng cộng hơn 900 mà phân xưởng may chiếm mất hai phần ba, ai mà chịu cho nổi?