Niên Đại 70: Mang Không Gian Nuôi Nhóc Con Của Đại Lão Tàn Tật - Chương 564

Cập nhật lúc: 2026-03-10 18:44:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh em nhà họ Lâm , lúc bác Cả Lâm mới dậy.

“Bác Hai, mấy thứ là tâm ý của mấy em chúng cháu. Về ngài chuyện gì, thể bảo Vượng thư cho chúng cháu, thể giúp chúng cháu khẳng định sẽ giúp.”

“Con ngoan, bác Hai , các con về , hôm nay giữ các con ăn cơm .”

Anh Vượng và vợ , lời nuốt trong...

“Bác Hai, sáng mai chúng cháu sẽ trở về, buổi tối sẽ qua đây nữa.”

“Được, .”

Anh em nhà họ Lâm xoay khỏi nhà bác Hai. Anh Vượng bảo vợ ở với cha già, còn thì đuổi theo.

“Từ từ... Các ... Ba vốn dĩ chuẩn đồ cho các , .. hầm con gà trong nồi , đợi lát nữa hầm chín, mang qua cho các ..”

“Anh Vượng, tâm ý của bác Hai chúng em xin nhận. Thịt gà đó cứ hầm nhừ chút cho bác Hai ăn , chúng đều là họ hàng thích, cũng thiếu một con gà .”

“Phải.. Phải..”

“Anh Vượng, còn giữ địa chỉ của chúng em chứ?”

“Có, .”

“Có chuyện gì nhớ thư cho chúng em. Nhiều năm như vất vả , bác Hai bù đắp cho , chúng em thể...”

“Haizz, cần , ở chỗ cũng . Tuy rằng mệt mỏi chút, nhưng sống yên . Không của , chung quy của , cưỡng cầu ...”

Bác Cả Lâm nhướng mày, ông ngược nay cũng , họ tên Vượng mới là sống minh bạch nhất...

Mấy ở đó chuyện, cửa bỗng nhiên chạy một cô bé, trong tay còn ôm một con ch.ó gầy trơ xương. Nhìn thấy trong nhà nhiều như , cô bé sợ tới mức lùi một bước...

Sau đó khi thấy quen, vội vàng chạy đặng đặng đặng qua...

“Ông nội..”

Giọng non nớt của cô bé làm tan chảy sự lạnh lùng mặt , khỏi khi đối mặt với cô bé, theo bản năng ôn nhu vài phần...

“Đây là cháu gái của ?”

Lâm Thanh Cùng cô bé chút khô gầy mắt, đôi mắt linh động tràn ngập sự hồn nhiên, đáng yêu cùng ham tìm tòi, làm Lâm Thanh Cùng mạc danh cận vài phần...

“Phải, , đây là con gái của thằng út nhà .”

“Thật đáng yêu, tới đây, đến bên cạnh cô nào..”

“Cô ạ?”

, cô là cô họ của cháu.”

“Ông nội?”

Cô bé đầu trưng cầu ý kiến ông nội . Anh Vượng gật gật đầu, trìu mến xoa đầu cô bé, đẩy nhẹ về phía , : “Đi .”

Sau đó theo cô bé an đến bên cạnh Lâm Thanh Cùng, lúc mới tiếp tục chuyện với bác Cả Lâm...

Lâm Thanh Cùng thừa dịp ai chú ý, nhét ít kẹo túi áo cô bé, đó lặng lẽ nhét mấy tờ Đại Đoàn Kết (tờ 10 đồng), còn mấy tờ phiếu gạo quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-564.html.]

“Ngoan, đây là quà gặp mặt cô cho cháu. Tạm thời là bí mật giữa chúng , chờ ngày mai buổi sáng, cháu hãy giao cho ông nội ?”

“Vâng ạ, cô cho cháu quà gặp mặt, cháu cũng tặng cô một món quà gặp mặt ?”

"Ồ? Cháu tặng cô cái gì?"

“Đây là ch.ó con cho nhà Tiểu Ca sinh. Ông nội cháu trong nhà nhiều lương thực nuôi nó, cháu đều tìm đồ ăn bên ngoài cho nó, nhưng nó đều ăn.. Cô ơi cô xem, nó đều gầy , cháu.. cháu thực thích nó, hy vọng nó c.h.ế.t.. Cô ơi, tặng cho cô ? Cô giúp cháu nuôi nó ?”

Cô bé ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe tràn đầy khẩn cầu. Trong thế giới đơn thuần của cô bé, chuyện gì lớn giải quyết . Nếu ông nội giải quyết , cô thoạt hòa ái dễ gần hẳn là thể giải quyết ???

“Cháu nỡ cho cô ?”

“Không cho cô, là gửi nuôi ở chỗ cô. Chờ cháu lớn lên, bản lĩnh, sẽ đón nó về..”

“......”

Hóa chỉ là một công cụ thuần túy???

Khóe mắt Lâm Thanh Cùng giật giật, nhưng cô thể thuyết giáo với một đứa trẻ. Nhìn con ch.ó nhỏ đáng thương đang xổm mặt đất, đói đến mức dậy nổi, Lâm Thanh Cùng cuối cùng thở dài : “Được, cô đồng ý với cháu.. Con ch.ó tên ?”

“Có ạ, nó tên là Tiểu Bạch..”

“......”

Quả nhiên thế giới của trẻ con thật đơn thuần, chỉ vì con ch.ó màu trắng liền đặt tên là Tiểu Bạch???

“Vậy chúng ngoéo tay, cô sẽ nuôi Tiểu Bạch thật . Chờ cháu lớn lên, nhớ tới thăm nó nhé.”

“Vâng ạ, cảm ơn cô..”

“Ngoan.”

Lâm Thanh Cùng bác Cả nhà chuyện xong với ông nội cô bé, lúc mới ôm con ch.ó dơ hầy mặt đất lòng...

"Thanh Cùng, cháu đây là..."

“À, cô bé gửi nuôi ở chỗ cháu.”

Mọi : "........."

Còn nhỏ tuổi, cháu ngược tìm nhờ giúp đỡ đấy...

Bất quá đương sự đều đồng ý, bọn họ cũng tiện phản đối. Hơn nữa chỉ là một con chó, tin tưởng con gái (cháu gái lớn) nhà khẳng định thể chăm sóc ... Ít nhất khẳng định là thể thiếu một miếng ăn...

Mọi cùng Vượng và cô bé cáo biệt, lúc mới trở về nhà...

Nghĩ đến buổi tối thịt gà ăn, bữa cơm trưa liền ăn qua loa cho xong.

Lâm Thanh Cùng ngược chút ăn mì nước, liền xung phong nhận việc chạy tới phòng bếp nấu mì, cũng đều chiều theo ý cô...

Buổi trưa ăn qua bát mì nước nóng hổi, ai về phòng nấy nghỉ ngơi. Lâm Thanh Cùng nhàn rỗi việc gì, liền đem Tiểu Bạch ôm trong gian, tắm rửa sạch sẽ bằng nước ấm cho nó, thuận tiện đút cho nó một ít mì sợi...

Kiếp cô tích trữ nhiều đồ vật, nhưng bao giờ nghĩ tới một ngày sẽ nuôi chó, cho nên thiếu hụt thức ăn cho ch.ó là chuyện bình thường...

Vì thế trong gian cũng thức ăn cho chó, chỉ thể làm tiểu gia hỏa chịu ủy khuất, ăn chút mì nước nóng...

Bất quá tiểu gia hỏa cũng nể tình, ngửi mùi thơm liền ghé nơi đó, bẹp bẹp ăn ngấu nghiến, ăn vội đến mức phát tiếng...

Loading...