Mấy hộ gia đình đối diện khựng . Lời xác thực rõ, nhưng mà... làm bọn họ thể cam tâm?
Khi con cái xuống nông thôn làm thanh niên trí thức, áp lực của bọn họ còn nhỏ, tiền lương hai vợ chồng nuôi một nhà ba miệng ăn là dư dả. giờ bọn trẻ về, nuôi cả nhà năm sáu miệng, thậm chí bảy tám miệng ăn, bắt đầu thấy quá sức. Quan trọng nhất là ở rộng rãi quen , giờ con cái về, ngay cả gian riêng tư cũng . Hơn nữa bọn nhỏ hôm nay đòi năm đồng mua cái , mai đòi năm đồng mua cái , mà một đứa đòi, đứa nào cũng đòi, tiền lương tháng bao nhiêu mà chịu nổi?
Đang lúc sầu thúi ruột, ai tin mấy em nhà chú Tư về quê tảo mộ, thế là cả đám bàn bạc, kéo hết về Đại đội Hòa Bình chờ sẵn. Năm đó thể thu xếp cho bọn họ công việc ngon lành, thì giờ thế nào cũng bắt bọn họ sắp xếp cho đám con cháu nữa.
“Chú Hai , lời thể như , đó là ơn cứu mạng đấy, làm thể tính toán chi li thế ?”
“Được, nếu đến ơn cứu mạng, sẽ tính toán sòng phẳng với các một .”
Bác Hai nhà họ Lâm như sắc mặt đám đối diện đang biến hóa đủ màu, tóm là vô cùng khó coi.
Lúc bác Cả cũng bước lên, tiếp lời: “Hai bát cơm các cho ba năm đó, đúng là giúp ông c.h.ế.t đói, điểm chúng thừa nhận. lúc cha vợ lên núi lợn rừng húc, mạng treo sợi tóc, chạy đến mặt chúng đòi hai mươi đồng tiền cứu mạng. Tuy rằng lúc đó còn độc , chúng cũng chẳng đào ông cha vợ, chuyện lát nữa hỏi chị dâu xem cứu ba chị ... Hai mươi đồng đó chúng đưa ? Chúng cũng coi như cứu một mạng chứ? Tuy mạng ông cha vợ lẽ quý bằng ba , nhưng chung quy vẫn là một mạng , đúng ?”
Đám đối diện cứng họng. Bác Cả dừng , tiếp tục: “Nếu một mạng đó đủ, đến chuyện bác gái Hai bệnh, cũng là mạng treo sợi tóc, lúc đó ai đến mặt em chúng đòi năm mươi đồng tiền cứu mạng? Anh em chúng cũng nửa lời, đem tiền đưa ngay. Tổng cộng bảy mươi đồng cứu hai mạng , thế nào cũng đủ triệt tiêu hai bát cơm năm xưa chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-560-tinh-toan-no-cu.html.]
Sắc mặt đám lúc xanh lúc trắng, vô cùng khó coi. Bác Cả phớt lờ, nhấc chân tới: “Nếu hai mạng vẫn đủ, chúng đến chuyện bao nhiêu năm qua, các lấy từ tay em chúng bao nhiêu tiền và phiếu. Tôi vốn thói quen ghi sổ, mỗi khoản các lấy đều ghi chép rành mạch. Hôm qua lôi xem, tính sơ sơ cũng hơn một ngàn đồng ... Đó là tính đến phiếu xe đạp, phiếu máy may, các loại phiếu gạo, phiếu thịt, phiếu vải... Còn những thứ các lấy từ chỗ chú Tư, nhớ rõ nhưng chắc chắn ít nhỉ?”
“Ngoài , công việc của bốn em các , cái nào do chúng sắp xếp? Ngay cả chuyện của đám bà con cô bác bảy đời tám kiếp nhà các , hễ giúp là em chúng giải quyết hết. Chừng đó vẫn thắng nổi một cái mạng ? Hay là để bảo ba báo mộng cho các nhé? Chúng cha các , làm đến mức là quá nhân chí nghĩa , còn thế nào nữa? Hả?”
Anh em nhà họ Lâm vốn ở vị trí cao, bình thường đối đãi với họ hàng ít khi lộ uy nghiêm. Giờ thu liễm nữa, khí thế tỏa khiến đám đối diện sợ đến run rẩy. Trước để ý, giờ bác Hai tính toán , họ mới nhận bao năm qua trả giá cho gia đình quá nhiều, mà đám đủ, chỉ một mực đòi hỏi.
Giữa lúc sân nhà im phăng phắc, một đàn ông trung niên lưng còng, tay cầm tẩu thuốc, đôi mắt vô thần, làn da ngăm đen từ trong phòng bước . Ông thở dài, giọng yếu ớt: “Ba bảo các chú nhà cả .”
“ đúng, hôm nay mấy em chú Tư đến thăm ba mà, mau nhà, mau nhà.”
Mấy kẻ còn hung hăng, giờ chuyển sang nịnh nọt chỉ trong chớp mắt. Tốc độ lật mặt đúng là nhanh đến kinh ngạc.
Anh em nhà họ Lâm cùng các thành viên nữ bước nhà sự chứng kiến của . Vào trong mới thấy ánh sáng tối, bên ngoài nắng rực rỡ mà trong u ám, nhiệt độ thấp đến lạnh lẽo. Lâm Thanh Cùng nhíu mày, cảnh thế mà để già ở thì chịu nổi?
Nhìn xuống mặt đất vẫn là nền đất nện, gồ ghề lồi lõm hề tu sửa. Người già chân cẳng yếu, lỡ vấp ngã thì hậu quả khôn lường. Lâm Thanh Cùng thầm cảm thán, nuôi con nhiều thì ? Không đứa nào tri kỷ thì cũng chỉ phí công nuôi dưỡng mà thôi.