Niên Đại 70: Mang Không Gian Nuôi Nhóc Con Của Đại Lão Tàn Tật - Chương 477: Áo khoác hồng và màn kịch "trà xanh"

Cập nhật lúc: 2026-03-10 05:07:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Lương Bình quanh bốn phía, ánh mắt đầu tiên liền chú ý đến một chiếc áo khoác dài màu hồng phấn. Màu hồng tinh khiết, hơn nữa màu bán ít. Thứ nhất là vải màu khó kiếm, thứ hai là vì bây giờ da mặt phổ biến đều ngăm đen, vàng vọt, mặc màu hồng sẽ vẻ kỳ cục. Muốn gặp quần áo làm bằng màu , thật sự cần vận may.

"Ừm, đúng là khá , em thử xem?"

"Được chứ."

Người phụ trách tiếp khách bên thấy Lâm Thanh Cùng và Thẩm Lương Bình dừng chiếc áo màu hồng đó, vội vàng tới giúp lấy móc áo xuống. "Nữ đồng chí da trắng nõn, mặc chiếc áo ."

Lâm Thanh Cùng cởi chiếc áo bông đang mặc , để lộ chiếc áo len lông cừu màu trắng bên trong và một chiếc quần màu đen bó chân, khiến cho đồng chí phụ trách tiếp khách mắt sáng rực lên. May mà cô trông mặt mà bắt hình dong, nếu với cái áo bông đen thui lúc nãy, cô thật sự cho rằng cô mua nổi.

Lâm Thanh Cùng mặc chiếc áo màu hồng lên , lập tức cả sáng lên nhiều, khuôn mặt trắng nõn sự tôn lên của màu hồng càng thêm kiều diễm. Khiến cho bụng của Thẩm Lương Bình căng lên. Ngô, bắt nạt vợ thì làm bây giờ? Vợ nhà đúng là , đến mức khiến giấu .

"Thế nào?"

"Ừm, tồi, khá , lấy cái , gói trả tiền."

"Vâng, ạ." Người tiếp khách vội vàng mở hóa đơn đưa cho Thẩm Lương Bình. Lúc nội tâm cô như một con marmot đang gào thét: "A a a a a a, đàn ông hào phóng như , cho một tá..." Ngay cả giá cũng hỏi, chỉ vì đối tượng của mặc là mua ngay.

Thẩm Lương Bình thật sự giá, bất kể bao nhiêu tiền, chỉ cần đối tượng nhà mặc thì nhất định mua. đón nhận ánh mắt kinh ngạc của nhân viên thu ngân, Thẩm Lương Bình ít nhiều cũng chút tự nhiên.

"Đồng chí, 86 đồng."

Thẩm Lương Bình lục trong túi , đếm 86 đồng đưa cho nhân viên thu ngân. Nhân viên thu ngân nhận tiền, liếc Thẩm Lương Bình một cái, lúc mới đóng dấu lên tờ hóa đơn. "Cái ngài giao cho phụ trách là ."

"Được, cảm ơn." Lấy hóa đơn, Thẩm Lương Bình liền trở . Đưa hóa đơn cho phụ trách tiếp khách, đó nhận lấy túi giấy, hai định xoay rời thì thấy hai nữ đồng chí đang về phía . Lâm Thanh Cùng kéo Thẩm Lương Bình định vòng qua một bên, ai ngờ hai bước chân nhanh hơn nhiều, đó mềm oặt định ngã Thẩm Lương Bình.

Lâm Thanh Cùng phản ứng nhanh chóng kéo Thẩm Lương Bình vọt sang một bên, tránh cú tấn công bằng xương bằng thịt của hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nien-dai-70-mang-khong-gian-nuoi-nhoc-con-cua-dai-lao-tan-tat/chuong-477-ao-khoac-hong-va-man-kich-tra-xanh.html.]

"Vợ, em chứ?"

"Em ."

"Vậy chúng thôi." Thẩm Lương Bình thấy vợ quả thật chuyện gì, ánh mắt cũng thèm liếc nữ đồng chí đang ngã sõng soài đất, nắm tay Lâm Thanh Cùng định ngoài, một nữ đồng chí khác ngăn .

"Này , đồng chí đạo đức công cộng như , thấy bạn ngã , đỡ một cái thì ?"

Lâm Thanh Cùng lời khỏi nhướng mày. Ồ, cái trò ăn vạ dù ở thời đại nào cũng tồn tại.

"Cô tự vững, liên quan gì đến chúng ?"

"Này, đồng chí thật, bạn vững, thể bụng đỡ một chút , lòng ."

"Tôi lòng , cũng cần thể hiện một phụ nữ lao đàn ông của chứ? Đừng tưởng thấy, hai các cô vốn đang yên ở bên , thấy hai chúng sắp mới bước nhanh xông về phía . Ở đây đá, cũng bậc thang, trùng hợp ngã ngay mặt đàn ông của như ?"

Động tĩnh bên thu hút mấy đồng chí đang dạo phố, Lâm Thanh Cùng cũng sợ . Cô giơ tay lên xem giờ, phát hiện gần 10 giờ, nếu , bữa cơm trưa hẹn hò e là sẽ muộn.

"Cô... cô bậy... chúng ..." Cô gái ngã đất vội vàng dậy, rụt rè sợ sệt Lâm Thanh Cùng, cứ như thể Lâm Thanh Cùng bắt nạt cô .

Lâm Thanh Cùng quen cái thói , nhướng mày : "Ánh mắt của cô cũng lạ thật đấy, tự cô ngã, dùng đôi mắt nhỏ oán giận làm gì? Sao? Tôi cản trở cô ngã lòng đàn ông của ? Vậy thì thật ngại quá, đây là đàn ông của , cô bám, phiền cô đổi khác..."

Những lời chút khách khí, mà thời điểm còn thể dạo bách hóa đại lâu, về cơ bản trong nhà đều chút tiền hoặc quyền, đầu óc tự nhiên cũng mấy ai là ngốc. Tự nhiên đều hiểu lời Lâm Thanh Cùng , ánh mắt về phía hai cô gái đều mang theo ý tứ sâu xa khác.

"Tôi... , cô... thể mở miệng là vu oan khác, xa như ." Nói xong, nước mắt cô như chuỗi hạt đứt dây rơi xuống, ánh mắt còn ngừng liếc về phía Thẩm Lương Bình, giọng điệu mềm mại mang theo tiếng nức nở : "Anh trai , ... , thật sự ... Anh đừng tin cô ?"

Dứt lời, cô vươn tay định kéo vạt áo Thẩm Lương Bình, Thẩm Lương Bình né một cái, vội vàng tránh .

"Đồng chí , đối tượng của đúng trong lòng cô tự rõ. Cô tự ngã điểm cô thừa nhận chứ? Nếu thừa nhận tại còn cản và đối tượng của cho ? Còn ở đây với nhiều như làm gì? Cho dù thật sự lý luận, theo quy tắc nam nữ thụ thụ bất , đồng chí cũng nên với đối tượng của mới , cô cứ một mực nhào làm gì, còn định duỗi tay, cô tâm tư khác, e là ngay cả chính cô cũng tin ?"

Loading...