Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 438: Lan truyền cả nước

Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:42:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó khoa Giang hồ nghi Trương Xuân Lan, cố tìm xem mặt cô chút dấu vết nào của sự mỉa mai đang nhắm ông .

Hứa Giảo Giảo mới 17 tuổi là phó khoa, ông bốn mươi mấy tuổi cũng là phó khoa, như chẳng là đang cố ý đá đểu ông đấy !

Phó khoa Giang tức nghẹn họng nên lời, mặt căng cứng, ừng ực nốc mấy ngụm nước lạnh.

"..."

Trương Xuân Lan một hồi mới mơ hồ nhận , chọc giận Phó khoa Giang từ lúc nào mà ánh mắt ông cô lạnh toát thế .

Đợi Hứa Giảo Giảo tiễn cô ngoài, cô mới nhịn hỏi: "Tiểu Hứa, Phó khoa Giang của phòng cháu thế? Cô đắc tội gì ông , vẻ thành kiến thế nhỉ?"

Hứa Giảo Giảo đang cố nhịn : "... Sư phụ, hóa lúc nãy cô cố tình đá đểu Phó khoa Giang ?"

Trương Xuân Lan sợ hãi đập đùi cái đét: "Cô thì tài cán gì , cô dám đá đểu lãnh đạo chứ?"

Hứa Giảo Giảo: Thôi hiểu .

Phó khoa Giang tức nghẹn họng là cái chắc.

Rất nhanh chóng, Nhật báo quốc cho đăng bài về Hứa Giảo Giảo từ Nhật báo thành phố Diêm.

Sức ảnh hưởng của Nhật báo quốc là thứ mà Nhật báo thành phố Diêm thể sánh . Tính chất của sự việc thế suất học đại học quá mức nghiêm trọng. Sự việc ngừng bùng nổ, hầu như bất cứ ai tờ báo cũng đều nhổ một bãi nước bọt mặt Hứa Ngụy Phương và gia đình họ Tôn, đồng thời gửi gắm sự cảm thông sâu sắc đến Hứa Giảo Giảo.

Cô gái giỏi giang bi thảm.

Giỏi giang ở chỗ, cô học đại học nhưng vẫn tự dựa thực lực thi đỗ Cung Tiêu Xã, hiện tại làm đến chức phó khoa đấy. Bi t.h.ả.m ở chỗ, cô gái mạo danh cướp mất suất học đại học đành, vì bênh vực chị gái mà còn lãnh đạo cấp tước luôn chức vụ. Chị gái thì tên con trai khốn nạn nhà cán bộ bắt nạt, cả nhà như chìm trong bể khổ, quá bi t.h.ả.m luôn.

Một cô gái giỏi giang cảnh đáng thương như , thật sự khiến đông đảo quần chúng nhân dân vô cùng xót xa.

Không ít với tinh thần chính nghĩa sục sôi mắng c.h.ử.i thẳng thừng: "Cái cô gái tên Hứa Ngụy Phương , tâm địa xa đến thế! Cô ăn cắp phận của khác để đại học, nếu chuyện phát hiện thì sẽ hủy hoại cả một đời đấy!"

"Cái cơ quan nào mà lương tâm để ch.ó gặm hết ? Tôi từng thấy việc bảo vệ lẽ cách chức bao giờ!"

"Dạo gần đây Cung Tiêu Xã các tỉnh thành đều rầm rộ tổ chức cái hội nghị chuyên đề triển lãm hàng thứ phẩm, hóa cũng do đồng chí Hứa Giảo Giảo đầu. Cô gái đúng là tài!"

"Con em cán bộ thì chứ? Con em cán bộ là quyền ức h.i.ế.p con cái dân thường chúng ? Phải bắt cả hai vợ chồng nhà đó nhốt đồn công an!"

"Sang năm con nhà cũng thi đại học, nếu con cái cán bộ cứ tùy tiện thế danh sách trúng tuyển như thế, thì con cái nhà lấy cơ hội ngóc đầu lên? Xã hội mới bình đẳng, bình đẳng là như thế ?"

"Thương cho đồng chí Hứa Giảo Giảo. Cũng may là cô mạnh mẽ, vì mất cơ hội học đại học mà gục ngã, tự lên . Đây mới đúng là tấm gương sáng cho các đồng chí thanh niên thời đại mới học tập."

Thậm chí còn những tinh ý phát hiện : Hứa Giảo Giảo báo chẳng là đồng chí nhỏ từng lên Nhật báo quốc đợt nhờ cống hiến công thức bột giặt đó ?

Chao ôi, đây đích thực là một đồng chí , trong lòng luôn một lòng vì nhân dân và đất nước!

Một đồng chí như thể để ức hiếp, nhất định bảo vệ cô !

Dưới sự thảo luận sôi nổi quốc, sức ảnh hưởng của sự việc ngày càng lan rộng. Rất nhiều tờ báo của các tỉnh, thành phố khác cũng đồng loạt đăng tải bài 《Chính nghĩa cuối cùng cũng đến: Xin hãy trả suất học sinh viên cho bạn học Hứa Giảo Giảo》.

Khắp nơi đều dồn sự chú ý diễn biến tiếp theo của sự việc.

Xưởng giày da thành phố Diêm, Xưởng khăn mặt thành phố Diêm, Cung Tiêu Xã thành phố Diêm và Đại học tỉnh... những đơn vị cuốn vòng xoáy sự việc buộc đưa tuyên bố báo chí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-438-lan-truyen-ca-nuoc.html.]

Tuyên bố của Xưởng giày da và Xưởng khăn mặt chủ yếu là gửi lời xin đến đồng chí Hứa Giảo Giảo. Xưởng giày da là do quản lý chặt chẽ, còn Xưởng khăn mặt thì mức độ nghiêm trọng hơn nhiều.

Xưởng trưởng Chu trực tiếp đưa điều tra. Một suất biên chế công nhân mà đuổi là đuổi, quá mức xem thường kỷ luật, ai cho phép ông cái quyền lực đó? Chuyện chắc chắn điều tra đến cùng.

Còn về phía Cung Tiêu Xã thành phố Diêm, khi Hứa Giảo Giảo tiếp nhận cuộc phỏng vấn của phóng viên nữa và giải thích rằng cơ quan khôi phục chức vụ cho cô, đầu cũng chỉ theo sự sắp xếp của lãnh đạo cấp chứ hề cố ý tước chức của cô, thì cuối cùng họ mới thoát khỏi cảnh dân tình c.h.ử.i rủa.

Nhớ cảnh hai ngày dân chặn ở cổng mắng chửi, các nhân viên Cung Tiêu Xã đến giờ vẫn còn thấy rùng sợ hãi.

Chủ nhiệm Tạ áy náy với Hứa Giảo Giảo: "Tiểu Hứa , chuyện là cơ quan khiến cô chịu ấm ức, cuối cùng còn nhờ cô đỡ cho cơ quan, cũng còn mặt mũi nào để yêu cầu cô thêm điều gì nữa. ý của Tổng xã là vẫn cố gắng hết sức để giữ cô . Giống như , cô cứ học đại học, cơ quan sẽ bảo lưu chức vụ lương cho cô, cô thấy thế nào?"

Ánh mắt Chủ nhiệm Tạ đầy mong đợi, ông thực sự giữ chân một đồng chí xuất sắc như Tiểu Hứa.

Hứa Giảo Giảo chớp chớp mắt, gãi đầu đáp: "Chủ nhiệm Tạ, cái đó... từng học đại học mà."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chủ nhiệm Tạ sững , buột miệng đáp đầy lo lắng: "Không , thể học đại học chứ? Cô bé hồ đồ , nghiệp trường là sinh viên đại học cơ mà!"

Hứa Giảo Giảo với vẻ mặt vô tội : " trường Đại học tỉnh đồng ý sắp xếp cho một kỳ thi nghiệp thời hạn . Chỉ cần qua kỳ thi và đạt đủ điểm quy định, là sẽ cấp bằng nghiệp và giấy chứng nhận học vị."

"..." Chủ nhiệm Tạ kinh ngạc đến mức thốt nên lời.

"Cô..." Ông khẽ ho một tiếng, suýt chút nữa thì c.ắ.n lưỡi: "Bên... bên Đại học tỉnh đồng ý ?"

Hứa Giảo Giảo gật đầu.

Cô gãi gãi đầu, ngượng ngùng : "Chuyện cũng may là nhờ hai thầy giáo ở lớp bổ túc ban đêm của . Họ thật sự là , những giúp điều tra chân tướng việc mạo danh suất học đại học, mà còn tích cực nộp đơn lên trường Đại học tỉnh xin cho nghiệp thời hạn. Tôi thật lấy gì để đền đáp công ơn của hai thầy."

Chủ nhiệm Tạ xong cũng cảm khái: "Cô đúng là cảm tạ hai thầy . Việc nhỏ đối với họ nhưng là chuyện đổi cả cuộc đời cô đấy."

Nhớ bài phỏng vấn báo, phóng viên hỏi Tiểu Hứa làm thế nào mà phát hiện suất đại học thế. Tiểu Hứa trả lời rằng do cô thi nhất lớp bổ túc ban đêm, thầy giáo mới đùa rằng Đại học tỉnh cũng một trùng họ trùng tên với cô...

Chủ nhiệm Tạ Hứa Giảo Giảo, thầm nghĩ, cũng may là cô bé Tiểu Hứa giỏi giang. Nếu cô thi hạng nhất, thì lẽ sẽ chẳng chuyện phía xảy .

Hứa Giảo Giảo mỉm.

Thực lúc đầu bên Đại học tỉnh cũng khá do dự. Suất học đại học mạo danh, thì trả suất học là xong.

Còn chuyện nghiệp thời hạn ư? Ít cũng học một hai năm chứ. Lịch sử xây dựng trường bao nhiêu năm nay, từng thấy ai lên lớp một ngày nào mà đòi lấy bằng nghiệp.

Chuyện quá khác , phù hợp với triết lý giảng dạy xưa nay của nhà trường.

Sau đó, mặc cho hai thầy giáo đưa đủ loại sự thật, đủ lý do, nhà trường vẫn nhất quyết nhượng bộ.

Mãi cho đến khi Cục Giáo d.ụ.c thành phố Diêm nhảy , hai bên tổ chức một cuộc họp chuyên môn riêng biệt, diễn một cuộc tranh luận vô cùng gay gắt. Cuối cùng, trường Đại học tỉnh mới phá lệ đồng ý cho Hứa Giảo Giảo nghiệp thời hạn.

Tất nhiên là trải qua một kỳ sát hạch diện. Nếu thành tích của Hứa Giảo Giảo đạt tiêu chuẩn, thì cô cứ ngoan ngoãn đến trường học, miễn bàn đến chuyện nghiệp sớm.

Còn về lý do tại Cục Giáo d.ụ.c thành phố Diêm dốc sức bảo vệ và ca ngợi Giảo Giảo đến , nguyên nhân cũng đơn giản. Kể từ thi bài kiểm tra hàng tháng của lớp bổ túc ban đêm, thành tích thể là thê thảm.

Lớp Đại bàng, mà chẳng nổi một con đại bàng nào cất cánh bay lên. Kế hoạch về một lớp học thiên tài xuất chúng đuổi kịp Anh vượt qua Mỹ của lãnh đạo cấp , nguy cơ c.h.ế.t từ trong trứng nước.

Vì thế, chỉ hai thầy giáo lo sốt vó, mà ngay cả lãnh đạo Cục Giáo d.ụ.c cũng nóng như đống lửa.

Hiện tại họ đang vô cùng cần một thành tích, cần một 'trường hợp thành công' để chứng minh.

Loading...