Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1026: Các cậu bị cướp đường?

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:32:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa lão Lục trợn tròn mắt, lòng vẫn còn sợ hãi mà gật đầu lia lịa.

Biết chứ, thể cơ chứ!

Trước vẫn luôn cho rằng hai em đủ tài nịnh nọt chị Tư , nào ngờ chị Ba dù là đến nhưng vươn lên mạnh mẽ, sắp sửa vượt mặt cả hai họ !

Hứa lão Lục lo lắng sốt ruột: "Anh Năm, hai cứ để yên như ?"

Hứa lão Ngũ trao cho em trai một ánh đầy ẩn ý: Học hỏi chút !

Ngay đó, Hứa lão Lục liền thấy trai lanh lẹ như một con khỉ, chớp mắt lao lên phía , một tay giật lấy hành lý của chị Tư tròng luôn cổ , tay giành lấy đồ đạc của chị Hai ném sang cho .

"Hai chị chân yếu tay mềm, đám đàn ông con trai chúng em vác đồ thể hiện bản lĩnh đây !"

Cả Hứa lão Ngũ đống hành lý treo lỉnh kỉnh đè cho như lùn tịt , thế nhưng vẫn cố chấp thẳng lưng, oai phong dõng dạc tuyên bố mặt hai chị.

Bị cướp mất túi đồ, Hứa Giảo Giảo và Hứa An Hạ: "..."

Hứa An Hạ đành lòng lên tiếng: "Lão Ngũ, để chị vác giúp em hai túi nhé?"

Từ ngày làm nữ công an, ngày nào cô cũng huấn luyện, chạy việc bên ngoài, cơ bắp cũng rèn luyện ít nhiều, chút đồ cỏn con thật sự cần hành hạ em trai như .

Hứa lão Ngũ đỏ bừng mặt, vẫn cố mạnh miệng: "Đồng chí nữ đừng giành việc của đồng chí nam, cứ chơi !"

Quả thực đúng chuẩn một cuồng sủng chị gái, tinh thần đại nam trượng phu bùng nổ.

Hứa Giảo Giảo: Òa~

Cô bé nổi da gà rơi rớt đầy đất.

Nhìn em trai đang cố sống cố c.h.ế.t vẻ, Hứa An Hạ thôi.

Cô đành sang hỏi Hứa lão Lục.

Hứa lão Lục cao hơn Năm một chút, vóc dáng tuy đè ép đến mức lụm khụm, nhưng gầy nhom như que củi, khiến cảm giác tay chân chỉ cần bẻ nhẹ một cái là gãy rời.

Hứa lão Lục vội vã lắc đầu. Cậu luôn lấy Năm làm tiêu chuẩn, sống c.h.ế.t ôm khư khư túi hành lý cho ai chạm .

"Chị, chị đừng động , em mang nổi mà!"

Hứa Giảo Giảo đút hai tay túi, vô cùng hưởng thụ cảm giác rảnh rang, còn sang rỉ tai Hứa An Hạ.

"Chị ơi, hai em trai tâm lý thế , chị em cứ lén thầm trong bụng thôi!"

Ôi chao, xách hành lý, thật là sảng khoái!

Hứa An Hạ: "... , quả là những trai trưởng thành, thật hiểu chuyện."

Chỉ là sự hiểu chuyện đến đường đột, làm cô chút phản ứng kịp.

Giọng hai cao thấp, vặn đủ để những thấy.

Hứa lão Lục mặt đỏ bừng bừng, rướn về phía trai: "Anh Năm, chị Hai với chị Tư đang khen hai đứa kìa!"

Hứa lão Ngũ cũng rõ mồn một.

Cậu nhếch mép đắc ý, vác túi hành lý trĩu nặng, tự hào : "Anh thấy . Đi theo sai , chứ như cái gã Hứa lão Tam cầm chén nước cũng xong thì làm gì. Nhìn mày đây , hai chị gái, tóm gọn trong một mẻ lưới!"

"Vâng !"

Hứa lão Lục vô cùng khâm phục trai. Thấy vác đồ chật vật, xót xa đem một chiếc túi tay tròng cổ , định với tay lấy bớt một túi cho .

"Anh Năm, để em xách hộ một túi."

"—— Ây ây ây, xê !"

Hứa lão Ngũ trừng mắt lườm Hứa lão Lục một cái, nhất quyết cho chạm .

Cái thằng nhóc , là cố tình đó chứ, nó xách nhiều đồ hơn , tỏ vẻ chịu thương chịu khó để các chị gái khen ngợi nhiều hơn ?

Hứa lão Lục: "???"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60-mich/chuong-1026-cac-cau-bi-cuop-duong.html.]

Thực thì cũng chỉ vất vả ở đoạn đường từ khu tập thể đến cổng xưởng giày da thôi, đợi lên xe buýt, hành lý đều vứt tọt xuống chân, chẳng cần xách nữa.

Đương nhiên, dọc đường vẫn nâng cao cảnh giác trông chừng đồ đạc, thời buổi nạn đạo chích xe khách nhiều vô kể.

Nhóm nhà họ Hứa thì chẳng hề hấn gì, bọn họ tới bốn trai sức dài vai rộng, già trẻ gái trai đông đảo thế lực, lên xe ùn ùn chiếm trọn phân nửa chỗ trống.

Nếu thật sự tên trộm nào dám bén mảng tới, thì quả là đầu cứng như sắt mới dám cả gan trộm đồ của gia đình .

Lắc lư xóc nảy suốt một đoạn đường đến bến xe, cả đoàn tiếp tục bắt chuyến xe huyện Hà Khẩu.

Sau hơn bốn tiếng đồng hồ xe đến huyện Hà Khẩu, cả nhà ai nấy đều tê rần cả vòng ba. Vừa đặt chân đến bến xe huyện tồi tàn, cần giải quyết nỗi buồn thì mau chóng vệ sinh, xong xuôi tức tốc chạy ngoài đợi xe. Lúc trời nhá nhem tối, hai đứa trẻ con đều đói meo cả bụng.

Gió lạnh rít từng cơn, Vạn Lập Tuấn vẻ mặt sốt sắng: "Cô ơi, để cháu lên phía xem , bố cháu bảo đón cơ mà, giờ vẫn thấy nhỉ?"

Vạn Hồng Hà cản cháu trai : "Trời tối đen như mực thế , cháu định ? Cứ ở yên đây đợi , chúng chờ thêm một lát cũng ."

Đường sá ở quê nào như thành phố, gồ ghề lồi lõm đành, những ngày giáp Tết , đám lưu manh du thủ du thực tiền tiêu Tết thường núp ven đường rình rập những lẻ, chỉ cần vớ một con dê béo bở là thể ăn Tết ấm no !

Nương theo ánh đèn tù mù của bến xe, cả đoàn mỏi mòn chờ đợi thêm một lúc lâu nữa mới thấy tiếng lộc cộc, lộc cộc của chiếc xe lừa tiến gần.

Vạn Lập Tuấn mừng rỡ reo lên: "Bố! Chú Hai, chú Ba!"

Cậu cả Vạn Phú Cường, hai Vạn Hữu Chí cùng ba Vạn Thụy Tường cuối cùng cũng đ.á.n.h xe lừa tới nơi.

Đám trẻ nhao nhao lên tiếng gọi .

Vạn Phú Cường vỗ vỗ bờ vai săn chắc của Vạn Lập Tuấn, ánh mắt lướt qua con trai để dừng nơi Vạn Hồng Hà, sống mũi ông bỗng chốc cay xè.

"Chị!"

Nhìn ba đứa em trai mặt mày xám xịt lấm lem, Vạn Hồng Hà tỏ vẻ chê bai, lau mặt cho từng cằn nhằn.

"Lớn tồng ngồng cả mà xem kìa, đầu tóc đất với cỏ, mấy đứa lăn lộn đất lên đấy ?"

Vạn Phú Cường nghẹn lời, vội vàng lảng sang chuyện khác, đon đả giục nhà chị cả mau lên xe.

"Bà thông gia ơi, An Hạ, Giảo Giảo, mau lên xe , đưa túi xách đây cầm cho! Trên xe tấm chăn dày bà ngoại đắp sẵn và cả bánh bột ngô nữa, lót một chút, quấn chăn cho kỹ nhé, đêm nay gió to lắm đấy."

Hứa Giảo Giảo sờ lên đôi má gió thổi đến buốt giá, vội vàng cùng chị gái leo lên xe lừa, đó đỡ lấy Hứa lão Thất, Hứa lão Bát cùng bà Dương Tiểu Lan.

Bà Dương Tiểu Lan ngại ngùng : "Bà cứ bộ cũng , nhường chỗ cho tụi nhỏ xe, bà theo ."

Thế , đến chơi nhà là khách, bà Dương Tiểu Lan mang danh thông gia nhà họ Vạn đến chơi, nếu để bà bộ thì trong làng sẽ chê nhà họ Vạn mất.

Thấy em trai cả nãy giờ cứ im ỉm tiếng nào, trong lòng Vạn Hồng Hà bỗng dâng lên dự cảm chẳng lành: "Sao thế, đường gặp chuyện ?"

Vạn Phú Cường cùng hai em trai đưa mắt khổ, chẳng là gặp chuyện .

"Chị cứ lên xe , lát đường em kể!"

Vạn Hồng Hà sầm mặt bước lên xe.

Mấy trai tráng bấy giờ thì chẳng cái diễm phúc , ngay cả con trai ruột là Vạn Lập Tuấn cũng đành ngậm ngùi cuốc bộ.

Đợi Vạn Hồng Hà an tọa, chiếc xe lừa bắt đầu lăn bánh, bà gặng hỏi, lúc nhóm Hứa Giảo Giảo mới vỡ lẽ nguyên nhân ba đến đón muộn là vì cướp đường.

"Mấy gã du thủ du thực ở đội sản xuất bên cạnh, tầm mười tám, mười chín tuổi, nhậu nhẹt say sưa xong, thấy bọn em kéo theo chiếc xe lừa trùm chăn kín mít, cứ tưởng là giấu báu vật gì nên cầm gậy gộc xông lên. May mà em với Cả và chú Ba đều mang theo đồ nghề phòng , đ.á.n.h đuổi đám nhãi ranh đó chạy té khói."

Cậu hai Vạn Hữu Chí ha hả, kể chuyện một cách nhẹ bẫng.

Những hiểm nguy thực sự diễn trong đó, các chắc chắn thể để chị cả và các cháu gái , nhỡ làm hoảng sợ.

Vạn Hồng Hà tức giận mắng xối xả: "Mười tám, mười chín tuổi, dài vai rộng, làm việc gì mà chẳng , cớ đ.â.m đầu cái nghề bán mạng . Có ngày vớ thứ dữ, đ.á.n.h c.h.ế.t thì nhà cũng chẳng còn mặt mũi nào mà đòi công lý!"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Hứa Giảo Giảo cuộn trong chăn, dỏng tai lên như đang kể chuyện cổ tích.

sớm dạo ở các vùng quê thường xuyên xảy tình trạng du côn chặn đường cướp bóc, chẳng ngờ hôm nay chính bản suýt chút nữa trở thành nạn nhân.

Cô bé ba của , Hai và Ba cao lừng lững tới tận mét chín, Cả thấp hơn một chút nhưng cũng cỡ mét tám.

Ba nông dân cao to vạm vỡ, mặc chiếc áo bông dày cộp trông vô cùng săn chắc. Đám du côn cướp đường mù dở mà dám đụng tới những nhân vật chứ?

Loading...