Nền tảng của tình yêu - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-11 08:47:17
Lượt xem: 154

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi bắt đầu kế hoạch xuất hiện mặt Phó Tư Niên.

Mỗi ngày đều đến công ty sớm một tiếng, một tuần năm ngày thì ba ngày “tình cờ” cùng chuyến thang máy với . Trong thang máy thường chỉ hai chúng .

Tôi nhiều, chỉ chào hỏi lịch sự “Phó tổng buổi sáng lành”, đó yên lặng sang một bên.

Sau đó, đều đặn như vắt chanh, mỗi ngày lúc ba giờ chiều, đều phòng lấy một ly cà phê đen.

Tầm giờ đó, thường cũng sẽ đến phòng nghỉ.

Tôi sẽ đảm bảo mỗi đều chạm mặt trong phòng , rời khi lấy xong cà phê, nhưng đủ để thấy bóng lưng của .

Thỉnh thoảng sẽ tăng ca. Lúc tan làm sẽ ngang qua chỗ của .

Nói chung, cố gắng xuất hiện mặt nhiều nhất thể, nhưng tuyệt đối thêm một lời thừa thãi nào.

Cuối cùng, thứ 12 tăng ca bắt gặp, dừng bước và về phía .

“Dạo thường xuyên thấy cô tăng ca, dự án gặp khó khăn gì ?”

Tôi giả vờ ngạc nhiên ngẩng đầu, do dự một lát đưa bản phương án trong tay qua.

“Là về dự án văn hóa du lịch ở phía Tây thành phố, bên phía đối tác một điều khoản pháp lý em thấy rủi ro, nhưng chắc chắn lắm nên nghiên cứu thêm.”

Phó Tư Niên tự nhiên xuống vị trí trống bên cạnh : “Đưa xem.”

Trên mùi hương gỗ tuyết tùng thanh lãnh, hòa quyện với mùi trắng nhạt , tạo nên một cảm giác ám khó tả.

Anh thao thao bất tuyệt, ở bên cạnh nghiêm túc gật đầu, thỉnh thoảng đưa vài câu hỏi mang tính chuyên môn cực cao. Sau khi giải đáp từng câu một, lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

“Hóa là như ! Cảm ơn Phó tổng, đây em từng nghĩ theo hướng .”

“Năng lực chuyên môn của cô , chỉ là kinh nghiệm còn thiếu một chút. Đừng tạo áp lực quá lớn cho bản .”

Anh hiếm khi buông lời trêu chọc: “Tan làm sớm . Đừng để tưởng là kẻ bóc lột sức lao động.”

Tôi gật đầu, thu dọn tài liệu cùng xuống lầu.

Vừa bước khỏi cửa lớn, một cơn gió lạnh kèm theo mưa phùn thổi . Tôi do dự dừng bước.

Phó Tư Niên vốn định về phía xe của , thấy động đậy liền đầu hỏi: “Sao thế?”

Tôi xua tay: “Không gì, Phó tổng . Em… em nhớ còn quên đồ lầu.”

Anh hỏi gì thêm, gật đầu rời .

Năm phút , xe của từ hầm gửi xe , vẫn mái hiên cửa công ty.

Phó Tư Niên hạ cửa kính xe xuống: “Không lái xe ?”

Tôi ngại ngùng: “Vâng, trời mưa nên đặt xe chậm. Không Phó tổng, em đợi thêm một lát là .”

Anh mở lời: “Lên xe , đưa cô về.”

Suốt quãng đường, và Phó Tư Niên trò chuyện khá nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nen-tang-cua-tinh-yeu/chuong-5.html.]

Anh chút ngạc nhiên khi phát hiện chúng quan điểm cực kỳ thống nhất về nhiều tin tức tài chính, thậm chí một cuốn chuyên khảo kinh tế học kén xem gần đây cũng là cuốn sách gối đầu giường của .

Từ thái độ lịch sự xa cách lúc đầu, Phó Tư Niên dần trở nên cởi mở hơn.

Cho đến khi xe chạy đến cửa khu nhà , giảm tốc độ, cứ thế lái qua luôn.

Tôi mím môi, định nhắc nhở thì chính tự phát hiện .

“Xin , mải chuyện nên quên mất.”

Sau khi xe dừng hẳn, một nữa bày tỏ sự cảm ơn với .

Phó Tư Niên chỉ gật đầu, cánh môi khẽ động, dường như gì đó nhưng thôi.

“Có chuyện gì Phó tổng?” Tôi .

“Mùi nước hoa em… thơm.”

Lời , chính dường như cũng chút ảo não, dứt khoát cúi đầu thêm gì nữa.

Trong lòng thầm buồn : “Vậy Phó tổng, hẹn gặp ngày mai.”

Tôi rèm cửa, xe của Phó Tư Niên rời mới cầm lấy một cuốn sổ bàn.

Để tạo cuộc “tình cờ” , lái xe làm suốt một tuần. May mà dự báo thời tiết hôm nay đủ chuẩn, thực sự để đợi cơn mưa .

Tôi lật cuốn sổ , bên ghi chép dày đặc tất cả thông tin về Phó Tư Niên.

Tài liệu về cực ít, tốn nhiều công sức mới đào bới sở thích của từ danh sách cựu sinh viên đại học và vài diễn đàn chuyên môn.

Ngay cả cuốn chuyên khảo kinh tế học kén cũng là do mới thức đêm xong tối qua.

Chẳng còn cách nào khác, loại phụ nữ bình thường như , chiếm đàn ông cực phẩm như thế thì luôn bỏ nhiều tâm sức hơn một chút.

Tôi nhếch môi, định tắm thì điện thoại vang lên.

Số lạ. Sau khi kết nối, là giọng quen thuộc.

Giọng điệu của Kỷ Trầm nóng lạnh: “Mấy thứ rác rưởi của cô vẫn còn chất đống ở nhà, khi nào thì đến lấy ?”

“Nếu vứt hết đấy.”

Lúc đúng là để một ít đồ, đều là những thứ lười mang theo.

“Vứt hết , cần nữa .” Tôi lật xem cuốn sổ kế hoạch chinh phục Phó Tư Niên, giọng điệu chút hời hợt.

Đầu dây bên , Kỷ Trầm rõ ràng vui, im lặng hồi lâu trực tiếp cúp máy.

Anh luôn như , vui giận thất thường, luôn cần khác tâng bốc.

bây giờ còn nghĩa vụ nuông chiều nữa. Chặn điện thoại xong, liền quẳng chuyện đầu.

Hôm qua tiến triển với Phó Tư Niên, hôm nay thể dùng cùng một chiêu đó nữa.

Tôi hiếm khi tan làm đúng giờ, hẹn cô bạn uống rượu ở một quán bar yên tĩnh.

Loading...