Giản Tri giơ tay lên, chằm chằm sợi dây lấp lánh cổ tay, “Cháu đeo gì ?”
“ .” Bà nội cũng tò mò cô .
TRẦN THANH TOÀN
Giản Tri buông tay xuống, “Ồ, cháu mơ, mơ thấy cháu mua một sợi vòng tay mới…”
Xem , sợi vòng tay , những ở gian , trừ cô , đều thấy?
Bà nội ghi nhớ câu của cô , khi xem triển lãm xong, liền dẫn cô mua vòng tay.
Cô đưa bàn tay vốn đeo vòng , nhân viên bán hàng chỉ khen da cô , hợp với sợi vòng tay đang thử, đó, đeo sợi vòng tay mới đúng chỗ cô vốn đeo vòng.
Thì , thật sự đều thấy sợi vòng tay …
Nếu cô thể cảm nhận rõ ràng sợi vòng tay đeo cổ tay, cô cũng sẽ nghi ngờ đó là ảo giác của .
, nó thật sự đang ở tay cô mà…
Sau , cô vẫn thỉnh thoảng giấc mơ, tuy nhiên, còn hợp nhất với Tiểu Giản Tri nữa, cô trong mơ, luôn là góc của một ngoài cuộc lơ lửng, thứ xảy với họ, đặc biệt là Ôn Đình Ngạn.
Ôn Đình Ngạn căn bản nhớ lời hứa với cô !
Luôn chơi với A Văn, A Tân!
Cùng chơi bóng, cùng đến nhà hàng của ăn, nào cũng ăn chùa.
Cô là trong suốt, dù dán mặt Ôn Đình Ngạn, Ôn Đình Ngạn cũng cảm thấy gì.
Cô hết đến khác để lời nhắn cho Ôn Đình Ngạn.
Viết giấy nháp, kế hoạch của , tường phòng , thậm chí kính đầy nước khi tắm…
Đều vô dụng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-408-khong-ngoai-le-ho-deu-khong-nhin-thay-co-ay.html.]
Anh thấy.
Những gì giấy nháp, bài tập che mất.
Những gì tường và kế hoạch, cô mơ vẫn còn nguyên vẹn ở đó.
Những gì kính thì cần , nước khô là biến mất.
Thế là cô tìm Nhiễm Sâm, tìm Mạnh Thừa Tụng, tìm Tiểu Giản Tri.
Không ngoại lệ, họ đều thấy cô .
Hơn nữa, một , cô còn thấy Ôn Đình Ngạn và A Văn khoác vai lén lút trốn học buổi tối, trốn trong bóng tối con hẻm phía tòa nhà dạy học để hút thuốc.
Bây giờ hút t.h.u.ố.c thành thạo , còn sặc nữa!
Đây là hút bao nhiêu điếu mới luyện thành?
Đêm đó, cô những đốm sáng đỏ rực lập lòe giữa các ngón tay , tiếng chói tai khoa trương của A Văn, còn khuôn mặt nghiêng của Ôn Đình Ngạn mờ mịt làn khói, mang theo một nụ phóng túng mà cô từng thấy.
Cô tức giận, cô xông tới, túm cổ áo chất vấn, đ.á.n.h rơi điếu t.h.u.ố.c đó, nhưng cánh tay cô xuyên qua cơ thể , như xuyên qua một làn sương hư vô.
May mắn , giáo viên của Ôn Đình Ngạn đến, bắt quả tang.
“Ôn Đình Ngạn!” Tiếng quát của giáo viên như một tiếng sét.
“Thầy ơi, thầy quản ! Đừng để cứ thế !” Rõ ràng giáo viên thấy, cô vẫn lớn tiếng với giáo viên.
Ôn Đình Ngạn luôn là học sinh giỏi, chuyện hút t.h.u.ố.c trốn học thể xảy với ? Anh rốt cuộc làm ?
Ôn Đình Ngạn giáo viên bắt về văn phòng, A Văn giao cho phòng bảo vệ trường xử lý.
Trong văn phòng, Ôn Đình Ngạn tỏ vẻ ngông nghênh, khiến giáo viên tức giận.
“Ôn Đình Ngạn, em xem biểu hiện gần đây của em ! Rồi xem điểm thi tháng của em!” Giáo viên trực tiếp bày bài thi của , “Em em thụt lùi bao nhiêu ? Em trượt xuống ngoài 50 hạng !”